Đứng ở cửa là hai mươi người bị loại trong năm mươi
người trước đó.
Bây giờ bọn họ thành bảo vệ của tập đoàn Lâm thị. Đây
là đợt kiểm tra lần thứ hai cũng là cơ hội cuối cùng của
bọn họ, không ai dám sơ suất.
Thấy có người muốn xông vào, người dẫn đầu lập tức
ngăn cản.
“Sao thế? Anh chỉ là một bảo vệ nho nhỏ còn dám ngăn
cản chúng tôi sao?”
Vũ Bình cười lạnh: “Hay các người có tật giật mình!”
Vừa bắt đầu đã quy tội rồi!
Mấy bảo vệ ngơ ngác nhìn nhau. Bọn họ không tiện xử lý
chuyện này. Một người nháy mắt ra hiệu, lập tức có
người chạy đi thông báo với Giang Ninh.
Mà Vũ Bình đắc ý nhìn bọn họ, lại dẫn người đi thẳng lên
Tầng.
Gã thật sự không thèm để ý tới mấy người bảo vệ này.
Trong lòng gã nghĩ, Chủ nhiệm La đã chỉ thị thì ít nhất
cũng phải phạt tiền, còn về phạt bao nhiêu thì ngoài mặt
sẽ làm theo quy định, nhưng sau lưng lại phải xem người
của Lâm thị rốt cuộc biết điều tới mức nào.
Hi vọng người của Lâm thị có thể biết điều một chút,
như vậy gã cũng sẽ không uổng công sức.
Đám người Vũ Bình bước vào thang máy, đi thẳng lên
Tầng trên.
Mà ở trong phòng bảo vệ, Giang Ninh vẫn ngồi ở đó
nhàn nhã uống trà.
“Người của bộ Y Tế à?”
Hán thậm chí còn không nâng mí mát lên: “Công ty của
chúng ta có liên quan gì tới bọn họ chứ?”
“Bọn họ nói cái gì mà chúng ta còn chưa làm xong
chứng nhận kinh doanh”
Giang Ninh cười lạnh.
Sao có thể có chuyện này chứ?
Công ty là do Hoàng Ngọc Minh trực tiếp chuyển
nhượng lại, thủ tục gì đó đều được làm đầy đủ hết. Từ
trước tới nay, Hoàng Ngọc Minh làm việc, Giang Ninh
đều rất yên tâm.
Giải thích duy nhất chính là có người đang âm thầm gian lận.
Còn cố ý tìm người tới gây khó dễ à?
“Tôi biết rồi.”
Giang Ninh khẽ gật đầu, trông cũng không để tâm lắm.
Sáng sớm Lâm Vũ Chân đã nói, mọi chuyện cứ giao cho.
cô tới xử lý, tâm lý của cô nhóc kia chắc hản rất mạnh mẽ.
Nhưng Lâm Vũ Chân tạm thời chưa giải quyết được
được chuyện này.
Giang Ninh lấy điện thoại di động ra và bấm một dãy số.
Chuông vừa mới đổ một tiếng, bên kia đã lập tức nghe
máy, có vẻ hết sức lo sợ.
“Tiểu Trương à, chơi hoạt động cát băng khánh thành có
vui không?”
Bên kia điện thoại thậm chí không dám thở mạnh.
“Tôi đây mở công ty, muốn làm chút cống hiến cho nền
kinh tế của Đông Hải, quyên tặng thêm vài thư viện cho
trường học, sao còn có người tới quấy rối thế?”