“Phó Minh Nam không nói cho bố biết, là Phó Minh Tước nói cho bố. Sau khi mẹ con qua đó, vài lần muốn tìm cái chết, sau cùng đều được Phó Minh Nam ngăn cản. Bà ấy phải dùng thuốc an thần một thời gian dài, có một lần, Phó Minh Nam ép buộc bà ấy nên mới sinh ra Thanh Viên. Mọi thứ như sụp đổ, bà ấy nói thế. Cũng vì vậy bà ấy rất ghét đứa bé này nên mới bỏ rơi nó. Sau khi đứa nhỏ sinh ra không bao lâu, bà ấy đã phát điên.
Đáng thương đứa bé kia, mấy năm qua, nếu không có Phó.
Minh Tước chăm sóc thì đã sớm chết rồi. Tuy nó không phải cốt nhục của bố, nhưng nó cũng là miếng thịt rớt xuống từ người Úy Như mà, là đứa nhỏ mà bà ấy hoài thai mười tháng, trải qua biết bao đau khổ mới sinh ra được.
Cũng vì thế mà hôn lễ của họ mới trì hoãn tới bây giờ mới cử hành. Phó Minh Nam sau nhiều năm lừa gạt, âm thầm lên kế hoạch trù tính mới đạt thành kết quả. Còn bố lúc còn sống cũng được gặp lại mẹ con một lần nữa”
“Mẹ con… thế nào?” Cố Thành Trung run rẩy hỏi.
“Cơ thể của bà ấy rất tốt nhưng tinh thần thì không còn được như trước nữa. Bà ấy nhìn thấy bố mà cứ như đang nhìn một người xa lạ vậy…”
Ông vĩnh viễn không thể quên được cái cách mà Úy Như nhìn mình.
Phó Minh Nam muốn trả thù ông nên đó là lí do ai cũng có thể vắng mặt trong đám cưới nhưng ông thì không.
Ông đã tận tay gửi vợ mình cho người khác và đến bây giờ thì ông chỉ có thể trơ mắt nhìn bà mặc váy cô dâu và tiến vào.
lễ đường, sánh đôi cùng một người đàn ông khác.
Rốt cuộc thì đây là cảm giác đau đớn tới cỡ nào chứ?
Phó Minh Nam nhìn ông rồi cười nhạt một cái với tư thế của một người thắng cuộc. Lúc đó trông ông ta giống như một con rắn độc vậy.
Nhưng nếu như được lựa chọn lại một lần nữa thì ông vẫn sẽ không hối hận. Chỉ cần Úy Như vẫn còn sống thì muốn ông làm gì cũng được.
Cố Thành Trung nghe thấy vậy thì nắm tay anh siết chặt lại trong vô thức, trái tim thì đau đớn mãnh liệt như bị kim chân.
Mẹ anh còn sống, bà vẫn sống rất tốt. Bao năm qua, anh vẫn chưa hoàn thành chữ hiếu của một người làm con.