Chủ thượng đứng đó, hai tay chắp tay sau lưng nhìn quán trà. Ông ta đã ở đây rất lâu, hiện tại xem ra quán trà này cũng chẳng có tác dụng gì.
“Âm!” Ông ta đột nhiên giơ chân đá thẳng vào cột nhà, cả quán trà đổ sập xuống!
Chủ thượng không nhìn nó thêm lần nữa, quay người rời đi.
Ở lại Bắc Phương này cũng không có ích lợi gì, hai chương Phổ Quyền đã xuất hiện, tự mình đoạt được một trận rồi, cũng không tệ lắm, nhưng là mất quá nhiều thời gian.
Trang kia đang ở chỗ Giang Ninh, không vội.
Những người khác quan trọng hơn.
Trong quán trà đổ sập chỉ còn lại những mảnh vỡ vụn, một chút dấu tích còn sót lại của Chủ Thượng cũng không thấy đâu.
Tại sân bay, Giang Ninh đang đứng ở cửa, A Phi đưa cho.
anh một điếu thuốc, gió thổi hơi lớn làm cho ánh mắt của người ta có chút mơ hồ.
“Chỗ Bắc Phương này, em sẽ trông coi cẩn thận, đại ca, anh cứ yên tâm đi.” A Phi nói: “Tin tức mới nhất mà em vừa nhận được, những nhân vật quan trọng của một số gia đình, dòng họ lớn đã biến mất không chút tăm hơi.
Tiệc ăn mừng!
Giang Ninh và A Phi nhìn nhau.
“Xem ra bây giờ chủ thượng vẫn chưa muốn xảy ra mâu thuẫn với chúng ta” Giang Ninh híp mắt, thở ra một hớp hơi khói.
“Sợ rằng ông ta cũng không nắm chắc” A Phi nói.
Giang Ninh không lên tiếng.
Thực lực của chủ thượng lớn như thế nào, không ai biết, cho dù là mình cũng mới chỉ giao thủ với ông ta một chiêu, không có cách nào phán đoán được cuối cùng là ông ta mạnh đến mức nào.