Hứa Minh Tâm vẫn còn muốn hỏi thêm Cổ đi.”
Gia Huy có trách phạt gì anh ta không, nhưng nghĩ lại lại thấy hỏi như vậy trước mặt anh không hay chút nào, làm giống như bản thân mình rất nghi ngờ anh vậy.
Chắc hẳn cũng chẳng có trách phạt gì, không thì anh cũng chẳng đồng ý chuyện đó. Cô ngắt điện thoại, bàn tay nhỏ nằm lấy vạt áo của anh, nói: “Anh đồng ý rồi sao?”
“Nếu như cậu ta tìm đến em, em kiểu gì cũng mềm lòng đồng ý, anh việc gì phải làm người xấu khiến em nhìn anh không vừa mắt?”
“Trời đất chứng giảm, em không hề nói em nhìn anh không vừa mắt, anh đẹp trai như vậy cho dù có ngắm không cũng thấy đủ rồi, có biết không hả?”
“Chú ba Cổ, anh đừng có tức giận mà, đều là do em không tốt, anh xem em tổn bao nhiều công sức để lấy lòng anh thế này, anh tha lỗi cho em đi mà. Anh cứ nghiêm mặt thế này thật sự rất dọa người đấy.”
“Nếu dọa người em có thể không nhìn.” Anh nhạt nhẽo nói, ngữ khí cứng nhắc. “Á, đau bụng quá.”
Hứa Minh Tâm đột nhiên ôm lấy bụng, kêu lên đau đớn.
Anh dừng xe ngay tắp lự, căng thẳng hỏi hạn: “Lẽ nào lúc nãy ăn đến hỏng bụng rồi sao?”
Lời của anh còn chưa nói hết không ngờ rằng cô lại nhồm người lên ôm lấy cổ anh, cánh môi áp sát vào tai anh, nói: “Chú ba Cổ, em biết sai rồi mà, anh thương em chút đi, đừng có giận dỗi em nữa.”
“Em…”
Cố Gia Huy không ngờ rằng con nhóc này lại lừa mình, anh cũng chỉ vì quá quan tâm lo lắng mà hỗn loạn, thông minh như vậy mà cũng không nhìn thấu vài vở kịch của cô.
Anh có chút tức giận định đẩy cô ra, nhưng không ngờ rằng con nhóc này vậy mà dám thè lưỡi ra.
Trong chớp mắt, người anh run lên dữ dội.
Ngay sau đó lỗ tai truyền đến âm thanh nhỏ nhẹ của cô: “Chú ba Cổ, em yêu anh, thật sự rất rất yêu anh. Em giúp Viên Hoài Nam chỉ bởi vì em cảm thấy anh ta và Chu Thị Linh đáng thương, nghĩ đến nếu là em và anh, thích nhau nhưng lại không đến được với nhau, như vậy rất đáng buồn. Em may mắn hơn anh ta không phải sao? Bố của Chu Thị Linh trước sau không đồng ý, nhưng ông cụ lại rất thích em, chỉ mong em mau gả cho anh sớm một chút. “Chú ba Cổ, không phải em rộng lượng, cho dù nhìn thấy anh và người phụ nữ khác ở cạnh nhau cũng như không tim không phổi, mà là do em biết anh sẽ không bao giờ phản bội em. Em cũng giống như vậy thôi, cho dù có bao nhiêu người đàn ông lượn lờ trước mặt em, em cũng sẽ không bao giờ phản bội anh. Em tin anh, cũng tin vào bản thân mình, anh có hiểu không?”