Một đường ăn nguyên nga, số lượng của loại yêu thú này rồi lại nhiều ngoài ý liệu. May mà gấu trắng rất ít, đám người Chu Hằng vào nửa tháng sau lại gặp phải một con. Nhưng con này đang bắt nguyên nga, trong lúc nhất thời không ôm đồm được, bị đám người Chu Hằng đi đường vòng tránh khỏi.
Sau khi hành trình quá nửa, trên băng nguyên lại xuất hiện một loại yêu thú mới. Đó là một loại chim bay, toàn thân trắng như tuyết, chỉ có miệng vừa nhọn vừa dài, hình thể nhỏ như chim sẻ nhưng cái mỏ nhọn lại có chiều dài đồng dạng.
Loại chim bay này đại bộ phận là Tinh Thần Cảnh, số ít là Thiên Hà Cảnh. Nhưng số lượng lại cực nhiều, hơn nữa tràn ngập tính công kích, vừa xuất hiện liền ít nhất là mấy ngàn con.
Lần đầu gặp phải đám chim bay này, đám người Chu Hằng suýt nữa chịu thiệt lớn!
Mỏ đám chim bay này là lợi khí lớn nhất, có thể so với binh khí dùng tài liệu cấp Thiên Hà tỉ mỉ tạo ra. Lại phối hợp với tốc độ cao của chúng, dưới sự đâm thủng dù là đám Thiên Hà Đế bậc cao bọn họ đều bị trực tiếp xuyên thủng thân thể!
Chỉ vừa đối mặt, mỗi người đều bị thương, toàn thân trên dưới ít nhất cũng thêm mười mấy lỗ máu!
Ngay cả Chu Hằng cũng không ngoại lệ, mặc dù hắn đã dùng phù văn Ngũ Hành tiến hành phòng ngự, nhưng trên người vẫn thêm bốn lỗ máu. Dù sao hắn hiện tại ngay cả Thiên Hà Hoàng đều còn chưa đạt tới, lực lượng không đủ là điểm yếu lớn nhất của hắn.
Chỉ có Tiểu Hỏa an toàn không việc gì!
Nó là Thần thú thiên địa chân chính, thể chất mạnh mẽ quả thật khiến người giận sôi. Cho dù là vừa tiến vào Thiên Hà Cảnh liền có được thể chất cấp bậc cực hạn. Phòng ngự như vậy, tuyệt đối không phải là lợi khí của Thiên Hà Cảnh có thể xuyên thủng.
– Gâu… Tiểu Hỏa rống giận một tiếng, đuổi theo đám chim bay kia đánh giết. Dù sao thương là không bị thương nhưng cũng thật đau!
Nó lại không biết, mấy con chim bay đụng nó đã làm mỏ bị gãy, chúng nó nhưng lại càng thêm oan uổng!
Đám chim bay này giống như là quân đội, sau một đợt công kích đồng loạt đập cánh bay lên, gió mạnh trên bầu trời, nhiệt độ thấp cực lạnh không hề tạo thành ảnh hưởng đối với chúng nó. Ngược lại là đám người Chu Hằng, ở miệng vết thương rồi lại toát ra hơi lạnh, đều bị đông kết!
Tuy rằng như vậy ngăn cản máu tươi tràn ra, thoạt nhìn là chuyện tốt nhưng sự thật lại hoàn toàn không phải như thế. Khí lạnh xâm nhập cơ thể, khiến tốc độ chảy của máu bọn họ chậm lại, linh lực vận chuyển tự nhiên cũng đồng dạng trở nên chậm chạp!
Điều này ở trong chiến đấu quả thật là đòi mạng!
Ông! Ông! Ông!
Mọi người lần lượt phóng ra khí thế của bá chủ Vương giả trong võ, đây là chỗ dựa cường đại nhất của bọn họ, chống lại tồn tại bậc thấp quả thật có thể không chiến mà thắng! Nhưng nơi này là một nơi cổ quái, khí thế của bọn họ mới vừa thả ra ngoài liền bị cực lạnh đóng băng, căn bản không thể đem khí thế cụ thể hóa!
Hiệu quả là có nhưng kém xa không đạt tới uy lực vốn có!
Vù!
Đám chim bay này lại bày binh bố trận, đồng loạt bay vụt xuống, phát động đợt công kích thứ hai.
– Mọi người đứng cùng một chỗ! Đối mặt với nguy cơ lớn như vậy, cũng không cho phép mọi người không trở nên đoàn kết, nếu không sẽ chỉ bị tiêu diệt từng bộ phận, toàn bộ biến thành tử thi. Bị đám chim bay này xé từng miếng thịt trên người xuống ăn tươi!
Bảy người một lừa lập tức hình thành một vòng tròn, đem sau lưng giao cho những người khác. Mà Tiểu Hỏa thì vẫn như cũ một mình đuổi giết đám chim bay kia. Bởi vì cực lạnh khắc chế năng lực thiên phú của nó, nó cũng không phun lửa ra để săn giết, bởi vì vừa phun ra ngoài là sẽ lập tức bị đóng băng.
– Con lừa, dùng phù văn giam cầm! Chu Hằng nghiêm nghị nói.
– Tốt! Con lừa đen gật đầu.
Ào ào ào tảng lớn chim bay cuồn cuộn mãnh liệt ập tới!
– Định cho bổn tọa! Con lừa đen đứng như người, trên hai vó quấn quanh hào quang màu xanh, hình thành một phù văn tàn khuyết. Lúc trước đám chim bay kia đánh bọn họ trở tay không kịp, hiện tại có chuẩn bị, tình huống tự nhiên bất đồng.
Ông!
Phù văn màu xanh lập tức mở ra, phủ kín không gian to lớn, trong nháy mắt giam cầm hết thảy!
Chu Hằng tay cầm hắc kiếm đánh ra, kiếm khí của hắc kiếm gợn qua, chém một cái là chết một tảng lớn. Đám người Liễu Thi Thi cũng đại khai sát giới. Bọn họ người nào từng chịu thiệt thòi như vậy, tự nhiên cả đám đều hạ thủ không hề nương tay.
Đừng nhìn đám chim bay này lần đầu tiên tiến công chiếm hết thượng phong, trên thực tế ưu thế lớn nhất của chúng ngay tại tốc độ. Nhưng hiện tại bị con lừa đen giam cầm, sau khi mất đi uy thế lớn nhất cũng là duy nhất, chúng nó lại làm sao có thể cùng mọi người cứng đối cứng, đồng dạng vừa đối mặt liền tử thương thảm trọng.
Tuy nhiên một lần giam cầm nhiều yêu thú như vậy, con lừa đen cũng là lực bất tòng tâm, chỉ vẻn vẹn hai giây sau liền không duy trì được, chỉ có thể buông lỏng cấm chế. Ào ào ào chim bay còn sót lại lập tức bay lên không, nhưng đã thiếu đi 1/3 số lượng.
Chúng nó ở trên trời bay vòng vòng, nhưng không phát động công kích nữa, hiển nhiên lần chịu thiệt lớn vừa rồi khiến chúng nó nhận thức được đám người phía dưới cũng không dễ chọc!
Qua một hai phút, đám chim bay này vẫn phát động đợt công kích thứ ba, nhưng lại bị con lừa đen giam cầm. Sau khi ném lại ít nhất 1/2 số thi thể, chim bay còn sót lại cuối cùng vừa phát ra tiếng kêu thảm vừa bay cao rời đi.
– Chu huynh, lần này thật sự là nhờ có thú cưng của ngươi! Liễu Thi Thi nói, ánh mắt nhìn về phía con lừa đen thì tràn ngập tò mò.
Một con yêu thú Thiên Hà Cảnh không ngờ có thể sử dụng phù văn!
Tuy rằng phù văn còn có hai loại Phàm, Tiên, nhưng phù văn Phàm giới, Tiên giới có thể giam cầm yêu thú Tinh Thần Cảnh, Thiên Hà Cảnh sao? Hiển nhiên không thể! Nhưng vấn đề là, chỉ có đạt tới Tuệ Tinh Cảnh mới có thể tu luyện phù văn Minh giới, con lừa đen này lại là quái thai gì?
– Phì, bổn tọa mới không phải là thú cưng gì! Bổn tọa chính là điềm lành thiên địa, mấyng các ngươi còn không mau quỳ xuống cảm tạ đại ân đại đức của bổn tọa? Con lừa đen kiêu ngạo vênh váo nói.
Điềm lành thiên địa làm sao có thể không phẩm không đức như thế!
Mọi người đều quyết đoán bỏ qua bốn chữ điềm lành thiên địa, chỉ coi con lừa đen là một kẻ lưu manh khoác da lừa.
Đội ngũ tạm thời nghỉ ngơi hồi phục. Mọi người đều bị thương không nhẹ không nặng, mấu chốt là trong miệng vết thương có khí lạnh rất mạnh, không sớm thanh trừ hết chỉ sợ sẽ có hậu hoạn.
Mất chừng trọn một ngày bọn họ mới xua tan khí lạnh trong cơ thể, cũng không phải là khí lạnh thật sự lợi hại như vậy, mà là nơi này quá ác liệt, phải mọi lúc vận chuyển linh lực để phòng ngự, không thể đem tinh lực toàn bộ dùng để xua tan khí lạnh trong cơ thể.
Chỉ có Chu Hằng không thèm để ý chút nào. Hỏa Thần Lô tỏa hơi nóng, khí lạnh trong cơ thể lập tức như nước sôi dội tuyết, trong nháy mắt tan rã.
Bọn họ tiếp tục lên tường, nhưng từ sau khi gặp phải đàn chim bay đầu tiên, công kích của đám yêu thú này cũng liền chưa từng ngừng nghỉ. Đám này nối đám kia, không ngừng phát động công kích tới đám người Chu Hằng.
Trong mười mấy ngày ngắn ngủi, mỗi người đều vết thương lớp lớp, nhưng quanh quẩn giữa sinh và tử cũng khiến khí chất của mỗi người trong đội ngũ xảy ra biến hóa thật lớn. Mỗi người đều tràn ngập khí sát phạt, không còn là đóa hoa trong nhà ấm chỉ biết một mặt tu luyện trong học phủ nữa.