Lăng Hàn nắm chuôi kiếm, cả người có một cảm giác lạ lạ, không phải sợ sệt, mà là hưng phấn.
Hắn vẫn chưa có chém quỷ lần nào a.
Vèo, hắn phi thân lên, một kiếm chém tới.
– Hả?
Bạch y nhân kia đột nhiên ngẩng đầu… ai nói nàng không có đầu, chỉ là vừa nãy chôn đầu quá thấp, hai tay lại ôm cổ, chỉ có thể nhìn thấy vải vóc màu trắng, ngay cả cổ cũng không nhìn thấy, cho nên mới lầm tưởng nàng không có đầu.
Cửu Quận Vương… Hồ Phỉ Vân.
Thiếu nữ này đầy mặt đều là nước mắt, trên mặt mang theo vẻ mê man, cho đến khi ánh kiếm làm lóa mắt, mới đột nhiên mở miệng nhỏ, lộ ra vẻ kinh ngạc, nhưng thậm chí ngay cả bản năng tránh né chống đỡ cũng không có.
Lăng Hàn đã không thể thu kiếm, lúc này chỉ có thể dùng lực đẩy một cái, mũi kiếm sát bên trái của Hồ Phỉ Vân, kình phong xẹt qua, để tay áo của nàng phấp phới.
Phốc phốc phốc phốc, Kiếm Mang đảo qua, phía sau Hồ Phỉ Vân, chí ít trăm cây đại thụ bị chặt đứt, ầm ầm ầm ngã xuống.
Hồ Phỉ Vân ngừng một hồi, sau đó đột nhiên nhảy lên, cuối cùng phản ứng lại. Nàng xoa xoa nước mắt, nức nở nói:
– Ngươi… tại sao ngươi muốn chém ta?
Trên khuôn mặt đều là vẻ oan ức.
Cái này?
Lăng Hàn nhe răng nói:
– Ta còn tưởng rằng ngươi là quỷ.
– Người ta không phải quỷ!
Hồ Phỉ Vân vội vàng lắc đầu, nhưng lập tức lộ ra vẻ sợ sệt hỏi.
– Nơi này có quỷ?
Nàng sợ đến run cầm cập.
Lăng Hàn thực không cách nào tưởng tượng, một tiểu cô nương như thế lại có thể ngồi lên vị trí Cửu Quận Vương, để Tả Hữu Tướng, bảy đại tướng đều kính nể.
Hắn cười ha ha nói:
– Hẳn là không có.
– Vậy thì là khả năng có?
Hồ Phỉ Vân rất yêu thích để tâm vào chuyện vụn vặt.
– Coi như có quỷ, vậy cũng không có gì đáng sợ.
Lăng Hàn cười nói.
– Có câu không làm việc đuối lý, nửa đêm không sợ quỷ gõ cửa.
– A, không cần nói!
Nhưng Hồ Phỉ Vân lại sợ đến khuôn mặt trắng bệch.
– Người ta cho mấy vị tỷ tỷ uống linh dịch có thuốc xổ, sẽ bị quỷ quấn lấy, ô ô ô…
Lăng Hàn không khỏi cạn lời, chỉ có thể trấn an nói:
– Không có chuyện gì, chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, còn chưa đủ để quỷ nhìn chằm chằm ngươi, ngươi cho rằng mỗi con quỷ đều rất nhàn rỗi sao?
– Làm sao ngươi biết quỷ nhàn hay không nhàn, ngươi gặp quỷ rồi sao?
Hồ Phỉ Vân một bên sợ đến run cầm cập, một bên lộ ra vẻ tò mò.
Lăng Hàn có chút phát điên, vội vã bỏ qua cái đề tài này, nói:
– Cửu Quận Vương, sao ngươi lại ngồi khóc ở đây một mình? Ba hộ vệ của ngươi đâu?
Bị hắn hỏi như vậy, Hồ Phỉ Vân lập tức khóc lên, khóc thút thít nói:
– Các nàng Thính Cần, Vận Dung đều chết rồi! Ô ô ô, đều là bảo vệ ta, mới bị ác thú kia ăn đi.
Lăng Hàn cả kinh, lấy Loạn Tinh nữ hoàng ân sủng với Cửu Vương, phái ra ba nữ vệ kia không chỉ là tiểu cực vị đỉnh cao, khẳng định còn lấy bí pháp tăng lên tới trình độ thiên tài Tam Tinh, Tứ Tinh, sức chiến đấu có thể so với trung cực vị hậu kỳ thậm chí đỉnh cao.
Nhưng ba người liên thủ đều không địch lại, vậy con “ác thú” kia mạnh bao nhiêu?
Chí ít cũng là sức chiến đấu của đại cực vị, thậm chí là hậu kỳ, đỉnh cao, bằng không không thể để ba vệ kia một cái cũng không thể chạy thoát.
Nhân vật như vậy ngay cả Lăng Hàn thấy cũng chỉ có trốn, Thần Thiết cấp hai bị sức chiến đấu của đại cực vị oanh kích, vẫn sẽ có khả năng bị phá hỏng. Mà thần hồn của hắn không có tăng lên rõ ràng, Thất Sát Trấn Hồn Thuật phỏng chừng cũng không có tác dụng.
—————