Thấy một màn như vậy, đệ tử chấp pháp khác đều rùng mình.
Những người này, đại bộ phận đều nghe nói qua Vân Phong, nhưng không tận mắt nhìn thấy, lúc này thấy Đỗ Vân dùng nắm đấm thành danh, bị đối phương cứng đối cứng, một quyền đánh thành bánh quai chèo, toàn bộ đều cảm thấy đầu óc chuyển không đến, có chút điên rồi.
Đỗ Vân từng tay không tấc sắt đánh nát Linh binh thượng phẩm, như vậy cũng thất bại, chẳng lẽ nắm đấm của đối phương có thể đánh toái Linh binh tuyệt phẩm sao?
– Rất tốt, có thể một quyền đả bại Đỗ Vân, xem ra ta có chút xem thường ngươi rồi!
Bao Hưng dẫm ở trên người Trúc Âm, chứng kiến gia hỏa tuổi không lớn trước mắt, một chiêu liền đả thương Đỗ Vân, ánh mắt híp lại, lộ ra lãnh ý âm hàn.
Đỗ Vân xếp thứ sáu trên Phá Không tiềm lực bảng, mặc dù là hắn, muốn đả bại cũng không phải sự tình dễ dàng, nhưng tiểu tử trước mắt này, nhẹ nhõm đả thương đối phương, đủ thấy thực lực mạnh, đã vượt ra khỏi đoán trước!
Cũng đúng, cũng chỉ có thực lực như thế, mới có thể đả thương bọn người Liêu Lương, uy phong bát diện, không kiêng nể gì cả.
– Vẫn là câu nói đó, thả Trúc Âm ra, lập tức cút!
Tiếp tục đi về trước một bước, Nhiếp Vân nhìn chằm chằm Bao Hưng.
– Thú vị, thú vị, ta còn là lần đầu tiên gặp được người còn kiêu ngạo hơn chấp pháp đội chúng ta, rất tốt, tiểu tử, ngươi rất giỏi! Bất quá, ta mặc kệ ngươi là ai, hiện tại cho ngươi hai lựa chọn, thứ nhất, tự mình mang lên hình cụ, cùng ta quay trở lại Chấp Pháp đường, tiếp nhận thẩm vấn, ta có thể không ra tay, thứ hai, ta ra tay, mang ngươi và cả Phong Vân Minh đi! Lựa chọn thứ nhất, có thể bớt chút khổ sở, lựa chọn thứ hai, một khi có tổn thương gì, liền đừng trách ta tâm ngoan thủ lạt!
Ở trong tiếng hừ lạnh, Bao Hưng vung tay lên.
Rầm rầm!
Chấp pháp đệ tử ở phía sau hắn chứng kiến thủ thế, đồng thời lao đến, vây Nhiếp Vân ở trung tâm, lòng bàn tay từng người cầm một sợi Tỏa Hồn Liên.
Tỏa Hồn Liên lần này không giống trước kia, toàn thân vàng óng, đã đạt tới nửa bước tuyệt phẩm, uy lực so với trước kia mạnh hơn mấy lần.
Xem ra bọn hắn cũng biết Tỏa Hồn Liên bình thường vô dụng với thiếu niên trước mắt này, trực tiếp cầm tới loại tốt nhất.
Chính giữa Tỏa Hồn Liên là một ngọc bài đen kịt, phía trên lôi đình rậm rạp, mang theo khí tức âm hàn, chỉ cần khóa người lại, lôi đình chi lực cùng âm hàn chi khí trên ngọc bài sẽ kích phát ra, để cho người bị nhốt nhận hết tra tấn.
– Minh chủ, đây là Lôi Đình Chấp Pháp Liên đáng sợ nhất của Chấp Pháp đường, phía trên gia trì Long khí, một khi bị trói, cho dù là cường giả Phá Không Cảnh cũng trốn không thoát, ngàn vạn lần phải cẩn thận…
Thấy loại khóa sắt này, Âu Dương Thế Hùng biến sắc, vội vàng hô.
Tuy Lôi Đình Chấp Pháp Liên giống như Tỏa Hồn Liên, nhưng càng cường đại hơn, người bị trói chặt, chẳng những không cách nào đào tẩu, còn bị tra tấn, đã không phải là Linh binh bình thường, mà là hình cụ rồi.
– Muốn mang thứ này cho ta, sao ngươi không mang thử?
Thứ này, Nhiếp Vân tự nhiên nhận thức, bảo bối mà Hóa Vân tông dùng để đối phó Yêu nhân, không nghĩ tới rõ ràng dùng để đối phó mình, trong lồng ngực có lửa giận thiêu đốt.
– Rượu mời không uống thích uống rượu phạt! Đã như vậy, đừng trách ta không khách khí!
– Bày trận!
Bao Hưng hét lớn một tiếng.
Rầm ào ào!
Nương theo thanh âm của hắn, đệ tử cầm Lôi Đình Chấp Pháp Liên trong tay chuyển động, giống như độc xà nhảy múa, như biến thành Du Long dài hẹp, giam cầm không gian xung quanh Nhiếp Vân.
– Hừ!
Không quản động tác của đối phương, quát lạnh một tiếng, dưới chân Nhiếp Vân đạp vài bước, nhận thức đúng một phương hướng, đột nhiên đánh ra một chưởng.
Ma Ha thần chưởng, Tinh Thần vô lượng!
Pháp lực cường đại hội tụ, hình thành một chưởng ấn, pháp lực ở trong chưởng ấn vận chuyển, phù hợp Thiên Địa tinh thần vận chuyển, mạnh mẽ đánh ra, mà phương hướng này, đúng là đệ tử có thực lực thấp nhất trong trận pháp.
Ầm ầm!
Một tiếng vang thật lớn, đệ tử thực lực thấp nhất kia còn chưa kịp bố trí tốt trận pháp, liền cảm thấy một cổ áp bách hít thở không thông mãnh liệt xông lại, ngực chùn xuống, máu tươi cấp tốc phun ra, thời gian nháy con mắt liền bị trọng thương.