Lời vừa phát ra, Thúy Lục khẽ ho một tiếng, liếc nhìn Giản Hành Chi.
Thật ra ở đây không có ai thích hợp hơn Giản Hành Chi, vừa biết biến hóa, tu vi lại cao, nhưng Giản Hành Chi cúi đầu không nói một lời.
Thúy Lục lại bắt đầu ho khan nhắc nhở, Giản Hành Chi vẫn không nhúc nhích.
Tạ Cô Đường và Nam Phong không nhịn được cũng gia nhập đội ho khan, thế là tiếng ho vang lên hết đợt này tới đợt khác trong đại sảnh.
Giản Hành Chi cúi đầu giả vờ không nghe thấy. Liễu Phi Sương tò mò nhìn mọi người: “Các người sao thế?”
“Thì…” Thúy Lục bị hỏi, hơi xấu hổ đáp: “Ngứa cổ họng .”
“Ba người các người đều ngứa cổ họng?” Liễu Phi Sương hỏi tiếp, mọi người không nói nên lời.
Tần Uyển Uyển hiểu ý họ, nhìn Giản Hành Chi, bình tĩnh nói: “Cứ để Lạc đạo quân đi, sắp đặt ổn thỏa là được.”
Tần Uyển Uyển quyết định xong, mọi người cũng không nói thêm, ai nấy đều nhìn Giản Hành Chi thương hại. Tần Uyển Uyển và Liễu Nguyệt Hoa bàn bạc một hồi rồi đứng dậy rời đi.
***
Lòng Tần Uyển Uyển phiền muộn, không về sân viện với mọi người, ngược lại đi dạo vườn hoa giải sầu.
Giản Hành Chi nhìn phương hướng nàng rời đi, tạm biệt Tạ Cô Đường rồi đi tới. Có điều vừa mới đi mấy bước, y phát hiện Mai Tuế Hàn cũng đi qua, y do dự chốc lát, rốt cuộc vẫn lựa chọn nhảy lên cao, để Mai Tuế Hàn đi trước.
Y đã nói không quấn lấy nàng, chỉ cần Tần Uyển Uyển an toàn, ai muốn nói chuyện với nàng có liên quan gì y?
Tần Uyển Uyển bước một mình chốc lát, lòng thư thái đôi chút, tìm tảng đá ven hồ ngồi xuống.
38 thấy nàng phiền lòng, thở dài khuyên nàng: “Haiz, hai người cần gì phải thế? Chẳng phải đi tìm y nói chuyện một chút là xong sao?”
“Ta không đi.” Tần Uyển Uyển bức bối: “Tại sao lần nào cũng đều bảo ta đi?”
“Nói cũng đúng.” 38 gật đầu, cảm thấy Tần Uyển Uyển nói có lý: “Sao có thể để con gái dỗ dành chứ? Ta đều dỗ bà xã ta đấy.”
38 vừa nói thế, Tần Uyển Uyển càng khó chịu hơn.
Ngay cả hệ thống còn biết dỗ dành người khác, hệ thống của Giản Hành Chi còn chẳng bằng!
Nàng mím môi, nhìn mình trong hồ nước không nói.
Sau lưng đột nhiên vang lên giọng thanh niên trêu chọc: “Ngồi đây tức giận à?”
Tần Uyển Uyển quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Mai Tuế Hàn ngồi bên cạnh nàng. Tần Uyển Uyển nhích sang một bên theo bản năng, cảnh giác hỏi: “Mai công tử?”
Mai Tuế Hàn nghiêng đầu nhìn nàng, giơ tay mở lòng bàn tay, bên trong là một con bướm bị bọc trong linh lực. Tần Uyển Uyển ngây người, nghe y dịu dàng nói: “Tặng nàng, đừng giận nữa.”
Tần Uyển Uyển sững sờ nhìn bươm bướm, hồi sau mới hoàn hồn, vội lắc đầu: “Không cần, đa tạ.”
Nói xong, nàng giơ tay phá kết giới linh lực, bươm bướm bay ra khỏi lòng bàn tay Mai Tuế Hàn.
Mai Tuế Hàn cũng không để ý, chỉ nói: “Hôm kia thấy nàng cứ nhìn chằm chằm bươm bướm trong tay Giản Hành Chi, ta còn tưởng nàng thích.”
Ngay lúc bọn họ nói chuyện, Giản Hành Chi nhảy lên trên cây, vừa mới nằm xuống đã nghe thấy câu này, động tác y khựng lại, ngước mắt nhìn hai người ven hồ.
“Mai công tử đến đây làm gì?”
Tần Uyển Uyển bình tĩnh lại, nhẹ nhàng hỏi.
Mai Tuế Hàn không hề che giấu, ngắm trời sao nói: “Thấy nàng không vui, sợ một mình nàng xảy ra chuyện nên đến đây xem thử.
“Mai công tử chu đáo, ta xin ghi nhận tấm lòng.” Tần Uyển Uyển đáp một cách hòa nhã: “Có điều ta muốn ngồi một mình, nếu công tử không có việc gì thì có thể về phòng nghỉ ngơi trước.”
“Cũng không phải không có việc gì.” Mai Tuế Hàn xoay đầu, nghiêm túc nhìn nàng: “Ta chỉ muốn hỏi nàng thật sự muốn Lạc Hành Chu làm tân lang à?”
Nghe thấy lời này, Tần Uyển Uyển ngước mắt lên.
Mai Tuế Hàn giải thích: “Ta biết nàng không tin ta, vì vậy không yên tâm ta thay thế Lạc Hành Chu. Nhưng Bạch Vi không phải người mà Lạc Hành Chu có thể đối phó, ta đã gieo quẻ giúp nàng…” Mai Tuế Hàn giơ tay lên, không trung hiện lên một chữ “Hung” màu vàng. Hắn quay đầu nhìn nàng, nghiêm túc nói: “Chuyến này, nếu nàng như đi cùng Lạc Hành Chu, ta không yên tâm.”
“Mai công tử.” Tần Uyển Uyển nghe vậy mỉm cười: “Ta và ngài không phải người thân cũng chẳng phải bạn cũ đúng không? Mai công tử nói không yên tâm là lấy thân phận gì để nói?”
Mai Tuế Hàn nghe vậy, suy nghĩ rồi đáp: “Ta có nói, nàng cũng không tin, cần gì phải hỏi ta chứ?”
“Mai công tử không ngại nói thử xem?”
“Ta thích nàng.”
Lời này nói một cách điềm tĩnh thản nhiên, do đó lộ ra một chút lỗ mãng.
Tần Uyển Uyển không lên tiếng. Xung quanh chỉ có tiếng ve hát ếch kêu, Giản Hành Chi nằm giữa khoảng không yên tĩnh, ngẩng đầu nhìn trời sao.
Lòng y chua chát, muốn ra ngoài ngăn cản nhưng lấy tư cách gì?
“Thích bao nhiêu?” Thật lâu sau, Tần Uyển Uyển rốt cuộc lên tiếng, hỏi ngược lại một câu.
Giản Hành Chi không dám nhìn hai người họ. Y muốn đi, không muốn nghe, nhưng lại sợ Mai Tuế Hàn tâm bất chính.
Y chỉ đành tựa cây, giả vờ không tồn tại.
Mai Tuế Hàn nghe thấy câu hỏi của Tần Uyển Uyển, thấp giọng bật cười: “Nếu ta nói bằng với Giản Hành Chi, cô nương có tin hay không?”
Bằng với y?
Giản Hành Chi ngầm phỉ nhổ.
Hắn cũng xứng?
Nhưng Tần Uyển Uyển không phản bác, ngược lại nghiêm túc đáp: “Ta có thể tin.”
Đầu Tần Uyển Uyển bị lừa đá rồi.
Đây là ý nghĩ đầu tiên của Giản Hành Chi.
Nhưng không đợi y nghĩ xong, chợt nghe thấy tiếng gió sắc bén bên cạnh. Giản Hành Chi đứng bật dậy, nhìn thấy Tần Uyển Uyển ra tay trước, chuôi kiếm Uyên Ngưng đánh thẳng về phía Mai Tuế Hàn!
Giản Hành Chi không hiểu ý Tần Uyển Uyển, không dám làm bừa, siết chặt chuôi kiếm nhìn chiến cuộc. Động tác Mai Tuế Hàn cực nhanh, ngay giây phút Tần Uyển Uyển tấn công, ngón tay ngưng quyết “xoẹt” một tiếng, ngăn cản Uyên Ngưng trước mặt: “Tần cô nương có ý gì?”
“Ngài muốn ta tin…” Tần Uyển Uyển mỉm cười nhìn Uyên Ngưng: “Vậy ngài rút kiếm Uyên Ngưng một lần xem.”
“Tần cô nương nói đùa rồi.” Mai Tuế Hàn và Tần Uyển Uyển giằng co, vẻ mặt lại vô cùng dìu dàng: “Uyên Ngưng là bội kiếm của nàng, kiếm của kiếm tu tương đương tính mạng, sao ta có thể chạm vào?”
“Ngài không dám?”
Tần Uyển Uyển nói thẳng. Mai Tuế Hàn cười nói: “Có gì không dám?”
Nói xong, pháp quyết của Mai Tuế Hàn rút lui, giơ tay lên định chạm vào Uyên Ngưng. Đúng lúc đó, một thanh kiếm chém xuống, Mai Tuế Hàn lập tức rút tay lại, quay đầu thấy Giản Hành Chi đang đứng bên cạnh hai người.
Y nhìn Mai Tuế Hàn, lạnh giọng nói: “Ta có chuyện muốn nói với nàng, cảm phiền.”
“Ta và người không có chuyện để nói.”
Tần Uyển Uyển thấy Giản Hành Chi, lập tức đứng lên, xoay người bỏ đi.
Sắc mặt Giản Hành Chi hơi khó coi, nhưng y vẫn thu kiếm đuổi theo. Hai người bước nhanh trong vườn hoa, Giản Hành Chi không lên tiếng, buồn bực đi theo sau Tần Uyển Uyển.
Tần Uyển Uyển đột nhiên dừng chân, quay đầu nhìn y: “Người đi theo ta làm gì?”
“Kiếm của kiếm tu…” Giản Hành Chi gắng gượng, gian nan lên tiếng: “Không thể người khác tùy tiện chạm vào.”
Thần hồn kiếm tu và kiếm nối liền, giao kiếm cho người khác, nếu là kẻ rắp tâm, vậy chẳng khác nào giao mạng cho kẻ đó.
“Ngươi quản ta?” Đương nhiên Tần Uyển Uyển biết chuyện này, nhưng nhớ tới hành động gần đây của y, Tần Uyển Uyển giận sôi máu, nhìn chằm chằm y nói: “Người lấy thân phận gì quản ta?”
Giản Hành Chi không nói nên lời, đột nhiên y hơi hối hận.
Nếu biết nói ra sẽ có kết quả này, y đã không nói, ít nhất vẫn là bạn bè.
Y cố gắng điều chỉnh cảm xúc để mình lý trí một chút, điềm tĩnh lên tiếng: “Ta không có tư cách gì quản nàng, chỉ muốn khuyên nàng. Thân phận Mai Tuế Hàn không rõ ràng, trước khi chưa xác định y là địch hay bạn, không thể để người khác tùy tiện chạm vào kiếm.”
“Ta tự có dự định của mình.” Tần Uyển Uyển không để ý tới y, chỉ hỏi: “Người tìm ta để nói những chuyện này.”
Giản Hành Chi không trả lời, dường như đang điều chỉnh cảm xúc. Qua hồi lâu, y mới mở miệng lần nữa: “Chủ yếu ta muốn hỏi nàng một câu, ngày mai có thể để ta thay thế Lạc Hành Chu không? Tu vi của ta cao hơn y, đối phó Bạch Vi cũng nắm chắc hơn. Chỉ để nàng và y ở một mình, ta… ta không yên tâm.”
“Vậy vì sao lúc nãy người không nói?”
“Ta…” Giản Hành Chi cảm thấy nàng biết rõ rồi còn hỏi, nhưng y vẫn đáp: “Ta lo lắng nếu lúc nãy ta trực tiếp đồng ý, mọi người đều sẽ ép nàng, ta sợ nàng không muốn.”
Tần Uyển Uyển không nói, hiếm khi Giản Hành Chi dịu dàng như thế.
“Tính tình nàng tốt, ta biết nếu mọi người đều ép nàng, nàng để ý đại cục thì sẽ để ta làm. Nhưng ta biết đêm đó ta đường đột, sợ là lòng nàng không vui, cho nên ta muốn hỏi ý của nàng.”
“Nếu ý của ta là Lạc Hành Chu thì sao?” Tần Uyển Uyển hỏi tiếp.
Giản Hành Chi đờ người, thật ra y không nghĩ Tần Uyển Uyển ghét y đến vậy.
Y đứng yên hồi lâu rồi đáp: “Vậy ta sẽ chuẩn bị thật nhiều cho nàng, nếu như gặp bất kỳ nguy hiểm nào, nàng nhớ gọi ta.”
“Giản Hành Chi.” Tần Uyển Uyển tức quá hóa cười: “Người là đồ óc chó!”
Mắng xong, Tần Uyển Uyển phẩy tay áo bỏ đi.
Giản Hành Chi bị nàng mắng tới phát cáu, y đuổi theo sau lưng nàng.
“Ta đây tốt bụng lo lắng cho nàng. Nàng không cảm kích thì thôi, sao còn mắng ta chứ?”
Tần Uyển Uyển mặc kệ y. Giản Hành Chi đi sau lưng gạt nhánh cây trên đầu giúp nàng, tiếp tục đuổi theo: “Ta thích nàng, nàng không thích ta thì thôi, ít nhất chúng ta vẫn hợp tác làm nhiệm vụ. Ta còn phải giúp nàng phi thăng, nàng định giận dỗi với ta như thế cả đời sao?”
“Buổi tối đó là ta kích động, ta tưởng nàng hỏi ta có thích nàng không là vì nàng cũng thích ta. Ta hiểu sai, ta xin lỗi nàng được không?”
“Ta không có công lao cũng có cực khổ, nàng… nàng không thể nể tình bình thường ta đối tốt với nàng…”
“Người đối tốt với ta khi nào?!”
Tần Uyển Uyển vừa nghe thấy lời này, tức khắc quay đầu lại mắng.
Giản Hành Chi ngây người. Tần Uyển Uyển vừa tức vừa tủi thân: “Người tặng người ta bươm bướm, còn hoa người ta tặng ta lại là tự ta hái đấy!”
Câu này mắng đến Giản Hành Chi ngớ người, y hoàn hồn chốc lát rồi mới ấp úng: “Đó… đó là đứa bé mà…”
“Ta không nói chuyện này với người.”
Tần Uyển Uyển cảm thấy mình thất thố, không muốn nói chuyện với y. Đột nhiên ngay lúc nàng xoay người, Giản Hành Chi như bừng tỉnh: “Nàng không thích ta, nàng để ý ta tặng người ta bươm bướm với hoa làm gì?”
Tần Uyển Uyển mím môi không đáp, xách váy bước vào sân viện. Giản Hành Chi thấy mắt nàng hơi ửng đỏ, nháy mắt nhận ra điều gì: “Có phải nàng thích ta không?”
“Cút!”
Tần Uyển Uyển quát y. Giản Hành Chi nghe tiếng mắng, nhìn đôi mắt ngập hơi nước của Tần Uyển Uyển, càng nghĩ càng thấy có lý.
Y không dám chạm vào nàng, chạy theo bên cạnh, lúc thì chồm người qua bên trái, lúc thì chồm người qua bên phải: “Tần Uyển Uyển, nàng thích ta đúng không?”
“Nàng nói đi, có phải nàng ghen không, cho nên mấy ngày nay đều không vui?”
“Nàng thích ta, ta hôn nàng xong rồi chạy, cho nên nàng tức giận sao?”
“Ta không thích!”
Tần Uyển Uyển bị Giản Hành Chi đuổi theo đến phiền, chạy thẳng vào phòng, giơ tay lên định đóng cửa.
Giản Hành Chi chen nửa người vào, không cho nàng đóng, truy hỏi: “Nàng không thích ta, vậy vì sao nàng tức giận ta tặng bươm bướm cho Nha Nha?”
“Người cút!”
“Nàng thích ta, sao ngày đó hôn xong lại không nói?”
“Người ra ngoài!” Vừa nhắc tới chuyện này, mặt Tần Uyển Uyển lập tức đỏ bừng, vừa thẹn vừa giận, ra sức xô đẩy y: “Người cút ra ngoài cho ta!”
“Nàng cho ta câu trả lời chắc chắn đi.” Giản Hành Chi chen tại cửa không đi, sáng mắt nhìn Tần Uyển Uyển: “Có phải nàng thích ta không?”
“Đừng đứng lì ở chỗ ta!” Tần Uyển Uyển thấy y được voi đòi tiên, hung dữ đá một cước: “Đi canh Liễu Phi Sương đi! Đi bắt bướm bướm cho người ta đi!”
Một cước này quá mạnh, Giản Hành Chi bị đá văng ra ngoài. Y khom lưng xoa chỗ bị Tần Uyển Uyển đá, hắng giọng, nói với về phía cửa phòng: “Nàng không nói, ta xem như nàng thích ta đấy!”
“Không thích! Đi nhanh đi!”
“Nàng đừng tức giận, nàng nguôi giận trước đã.” Lần này Giản Hành Chi khôn ra, y đứng dậy, tựa cửa nói chuyện với Tần Uyển Uyển: “Hôm đó, ta tưởng mình hiểu lầm ý nàng, cho rằng nàng không thích ta nên mới chạy đi. Ta sợ nàng không thích ta, ta quấn lấy nàng thì nàng lại thấy phiền, cho nên mới trốn nàng. Ta bắt bướm cho Nha Nha, nhưng Nha Nha mới có năm tuổi, nàng đừng nghĩ nhiều. Mặc dù ta không biết vì sao nàng tức giận, nhưng nàng đừng giận nữa, ta mua hạt dẻ cho nàng được không?”
Tần Uyển Uyển nghe Giản Hành Chi nói ngọt, dán lên bàn không nói, lòng lại dễ chịu hơn nhiều.
Giản Hành Chi thấy Tần Uyển Uyển thật lâu không lên tiếng, nhớ tới chính sự nên không dây dưa nhiều, mỉm cười nói với Tần Uyển Uyển: “Nàng nguôi giận trước đã. Ta nghe lời nàng, đi bắt bươm bướm cho Liễu Phi Sương.”
Vừa nghe thấy lời này, Tần Uyển Uyển tức tối quát lớn: “Cút!”
Tần Uyển Uyển mắng y, y không để bụng, tươi cười xoay đầu đi tìm Lạc Hành Chu.
Lạc Hành Chu đang tán gẫu với Tạ Cô Đường trở về, chợt đụng mặt Giản Hành Chi. Lạc Hành Chu còn chưa kịp chào hỏi đã thấy kiếm của Giản Hành Chi vung tới, “phập” một tiếng chém lên cây, kề ngay cổ y.
Kiếm quá nhanh, nếu không phải Giản Hành Chi chủ động dừng tay, y sợ lúc này đầu đã dời chỗ.
Lạc Hành Chu nuốt nước bọt: “Giản… Giản đạo quân…”
“Nói với cậu một chuyện.” Giản Hành Chi tới gần, giọng điệu mang theo chút uy hiếp: “Ngày mai ta giúp cậu, hiểu chưa?”
“Hiểu.” Lạc Hành Chu vừa nghe là biết nói tới cái gì, gật đầu như giã tỏi: “Ta hiểu rồi, ngày mai ta sẽ biến mất sạch sẽ, ngài yên tâm.”
“Đa tạ.”
Giản Hành Chi thu kiếm, vui vẻ xoay người.
“Giản đạo quân đi đâu đấy?”
Lạc Hành Chu nhìn phương hướng Giản Hành Chi rời đi thì hơi mù mờ. Giản Hành Chi vẫy tay: “Đi bảo vệ Liễu Phi Sương, bắt bươm bướm cho cô ta!”
Lạc Hành Chu: “Hả?”
Giản Hành Chi mặc kệ sự kinh ngạc của Lạc Hành Chu, cầm kiếm đi tới vườn hoa, cảm giác ánh trăng dịu dàng, cành liễu yểu điệu.
Cánh bướm dập dờn dưới trăng, y giơ tay dệt linh lực thành lưới.
Lúc Giản Hành Chi bắt bướm, Tần Uyển Uyển đang úp lên bàn rối rắm.
Còn chưa nghĩ ra nên làm hòa hay tiếp tục cãi nhau với Giản Hành Chi, chợt nàng nghe thấy Lạc Hành Chu hoảng hốt chạy vào: “Tần cô nương, không hay rồi, cô đi ngăn Giản đạo quân đi!”
“Sao thế?”
Tần Uyển Uyển nhìn dáng vẻ Lạc Hành Chu, lập tức ngẩng đầu: “Y làm gì?”
“Ngài ấy bày trận bắt bươm bướm trong sân, bắt nhiều lắm, nói là muốn tặng cho Phi Sương!”
Tần Uyển Uyển ngây người, Lạc Hành Chu cuống quít: “Phi Sương ghét bướm lắm!”
“Để ta đi xem!”
Tần Uyển Uyển nghe vậy, vội vã chạy ra cửa. Có điều vừa bước ra, nàng đã nhìn thấy bươm bướm bay thẳng một mạch đến viện nàng ở giống như được thứ gì dẫn dắt, mỗi con bướm đều được linh lực bao bọc để tránh bột phấn phát tán.
Mọi người sửng sốt, bỗng thấy thược dược trồng trong đình chậm rãi nở từng đóa hoa thật to.
Tần Uyển Uyển nhìn bụi hoa và bươm bướm, mất hồi lâu mới lẩm bẩm: “Y thông minh lên rồi…”
***
【 Vở kịch nhỏ 】
Hỏi: “Nhìn thấy hoa và bươm bướm có cảm giác gì?”
Tần Uyển Uyển: “Đáng sợ! Đáng sợ quá!!! Giản Hành Chi thành người rồi!!!”
——oOo——