Tiểu Thần Hi ngạc nhiên, sau đó ôm chặt lấy cổ Thần Nam khóc rống lên. Lần này là cô bé khóc vì hạnh phúc, chứ không phải nghẹn ngào khóc vì đau buồn. Thần Nam cũng không khuyên giải nữa, để cho cô bé được thoải mái giải tỏa.
“Ca ca, huynh cuối cùng cũng trở về rồi, hu hu…Muội cứ tưởng huynh bỏ mặc Thần Hi ở lại không quan tâm nữa, hu hu…” Thần Hi ôm chặt lấy cổ Thần Nam, chỉ sợ buông tay ra Thần Nam sẽ biến mất không nhìn thấy đâu nữa.
Thần Nam nhẹ nhàng vỗ vào vai Thần Hi, rất lâu sau Tiểu Thần Hi mới ngừng khóc.
Lúc bảy đạo ma ảnh lao về phía THần Nam, những người ở bên ngoài đều sững sờ, rất lâu sau bọn họ mới định thần lại. Lúc này tất cả mọi người đều nhìn về phía Thần Nam. Hắn ta đã chết rồi lại phục sinh, điều này khiến bọn họ vô cùng kinh ngạc, thật huyền diệu kỳ bí.
Dương Lâm xúc động vô cùng. Người thanh niên mà lão ta yêu quý một lần nữa lại đem tới cho lão một điều ngạc nhiên. Trên người hắn ta không ngừng có kỳ tích xảy ra, trong lòng lão vô cùng vui mừng.
Long Vũ thất thần, hôm nay xảy ra biết bao điều không thể ngờ tới, trong lòng nàng có rất nhiều cảm xúc.
Đào Nhiên không dám tin, nhìn Thần Nam. Lão ta quả thật không tài nào hiểu nổi, tại sao người thanh niên ở trước mắt lại gan góc như vậy, lại có thể chết đi sống lại! Lão có cảm giác không thật, vô cùng nghi ngờ mình đã rơi vào trong cõi mộng. Nhưng mà trong lúc này, Thần Nam ôm Thần Hi đã tiến lại phía lão.
Thần Nam đã phát hiện ra, sau khi bị Nghịch Thiên Thất Ma Đao làm bị thương, Đào Nhiên đã bị thoát lực. Lão đã trở nên yếu ớt vô cùng.
“Hì hì…” Thần Nam cười nhạt.
Đào Nhiên trong lòng kêu khổ. Với thân phận của của mình, lão không tiện lên tiếng kêu cứu. Nhưng nếu như không kêu, lão ta sao có thể tiếp được một đòn của Thần Nam.
Trong số hơn một trăm cao thủ của Tiên Vũ học viện có người phát hiện ra điều bất thường, vội vàng xông lên cứu viện, nhưng đã muộn. Thần Nam tung ra một chưởng, Đào Nhiên kêu lên thảm thiết, máu tươi từ miệng hộc ra, ngã văng đi.
Tất cả những chuyện này diễn ra rất nhanh. Một cao thủ tiền bối gần đạt tới cảnh giới Ngũ Giai lại bị một thanh niên một đòn đánh hộc máu tươi, chỉ còn thoi thóp.
Một cao thủ tuyệt thế đã bị một thanh niên đánh bại! Điều này khiến tất cả mọi người đều không dám tin! Nhưng đó lại là sự thật.
Chiến thắng của một thanh niên cao thủ! Sự thất bại của cao thủ tiền bối nổi tiếng! Sau trận chiến ngày hôm nay đại danh của Thần Nam sẽ vang khắp đại lục.
Đào Nhiên vừa thổ huyết vừa nói đứt quãng: “Giết hắn… Tuyệt đối không thể để hắn sống mà rời khỏi đây… Nếu không thì hai mươi năm sau không có ai có thể chế ngự được hắn…”
Một trăm người trong chớp mắt vây chặt lấy Thần Nam vào giữa, bi kịch dường như lại lặp lại. Nhưng chính vào lúc này một tiếng rồng gầm trên không trung vang lên, vang vọng hơn cả tiếng của Phi long không biết bao nhiêu lần, giống như tiếng sấm dậy khiến cho tai như muốn nổ tung, vang khắp đô thành Tấn quốc.
Tất cả chiến mã của kị binh trên quảng trường đều quỵ xuồng đất, tất cả kị binh đều ngã xuống khỏi mình ngựa. Đám đông ngẩng đầu nhìn lên. Một chiếc bóng màu xám tro từ không trung nhào xuống. Cái bóng càng ngày càng gần, một Tiểu Long dài chừng hai trượng sắp hạ xuống trên quảng trường.
Thần Nam vẻ mặt vui mừng. Long Bảo Bảo đã tìm tới đây. Tiểu Thần Hi cũng vui mừng cười, cô bé vẫy tay lên không trung gọi: “Tiểu Long Long.. ”
Long Bảo Bảo nhìn thấy Thần Nam toàn thân nhuốm máu, nó lộ ra vẻ giận dữ, lại gầm lên một tiếng động trời, khiến đám bộ binh, kị bịnh đều ngã lăn ra đất.