“Ba ba, đây là món quà thứ nhất.”
Ngôn Khanh phản ứng lại đây: “Dữu Dữu, trở về con vẫn luôn ở trên tầng, là bận làm cái này?”
Dữu Dữu hơi ngượng ngùng gật đầu, mắt to chớp chớp, kích động lại khẩn trương quan sát phản ứng của ba ba.
Ngôn Khanh kề bên cạnh Hoắc Vân Thâm, cùng anh mở dải lụa, trong hộp có một cuốn album rất tinh xảo và dày nặng, lật trang đầu tiên, cô không khỏi sửng sốt.
Là ảnh chụp chung của cô với Thâm Thâm.
Trên sân thượng, cô cười đùa nghịch hoa cỏ, Thâm Thâm khom lưng, vén mái tóc dài cho cô.
Ngôn Khanh từng thấy, đó là bức hình đầu tiên Dữu Dữu học chụp bằng di động, cô cho rằng nó sớm đã chìm trong vô số bức hình trong album khổng lồ của tiểu gia hỏa, không ngờ nó lại xuất hiện trước mắt bằng cách này.
Dưới tấm ảnh, còn có một trái tim do Dữu Dữu vẽ.
Tạm thời cậu nhóc không biết viết chữ, liền dùng tranh vẽ để biểu đạt.
Lật trang sau, mỗi trang đều là ảnh chung do Dữu Dữu chụp, có rất nhiều thời khắc ngay cả Ngôn Khanh cũng không để ý đến, được bàn tay non nớt của cậu ghi lại, dán gọn thành một bộ sưu tập dày cộp.
Tấm ảnh áp chót, là hôm nay khi lái xe ra cửa, hai bàn tay ở ghế chính và ghế phụ nắm chặt lấy nhau, một thon dài hữu lực, một mảnh manh trắng nõn, và chiếc nhẫn rạng rỡ dưới ánh mặt trời.
Tấm cuối cùng…
Lần duy nhất Dữu Dữu để mình lọt vào ống kính.
Cậu nhóc cười tủm tỉm lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn, chụp bức ảnh ngọt ngào nhất với ba mẹ đang hôn môi ở đầu con hẻm phía sau.
Tay nâng album của Hoắc Vân Thâm càng ngày càng siết chặt hơn cho đến khi lật hết, anh yêu quý mà mơn trớn nhiều lần, ngước mắt nhìn về phía Dữu Dữu, vẫy tay: “Dữu Dữu tới đây.”
Dữu Dữu lập tức trèo xuống ghế, lộc cộc chạy đến bên chân ba ba.
Hoắc Vân Thâm nhấc cậu nhóc lên ôm lấy, xoa đầu nhỏ của cậu: “Sao Dữu Dữu lại tốt như vậy.”
Dữu Dữu hiểu là ba ba thích, vui rạo rực trả lời: “Bởi vì Dữu Dữu là con trai của ba mẹ —”
Cậu nói nhỏ bên tai Hoắc Vân Thâm: “Ba, con còn món quà thứ hai nữa, chờ ăn xong sẽ tặng ba.”
Qua một lúc lâu sau bữa ăn, quả nhiên Dữu Dữu có chuyện muốn nói, thân thể nhỏ bé đột nhiên mềm oặt, kỹ thuật diễn siêu tự nhiên mà xoa đôi mắt, mơ mơ màng màng nói: “Mẹ, con buồn ngủ, lên tầng đi ngủ.”
Ngôn Khanh nhìn thấu tâm tư nhỏ của con trai, nhịn cười đáp ứng.
Dữu Dữu còn tưởng mẹ không biết, lặng lẽ quay đầu lại, tinh ranh chớp chớp mắt với ba ba, ngón tay trắng như tuyết giơ “hai”.
Món quà thứ hai, là cậu nhóc về phòng mình, để mẹ lại cho một mình ba ba.
Trái tim Hoắc Vân Thâm được ấm áp bao bọc, đứng dưới ánh đèn ấm áp, mỉm cười gật đầu với tiểu gia hỏa.
Ngôn Khanh nhìn hai cha con âm thầm đạt thành bí mật, ngọt không ngăn được khóe môi giương lên, sau khi thấy Dữu Dữu vào phòng, cô ngước nhìn đồng hồ, kéo cánh tay Hoắc Vân Thâm: “Dữu Dữu biểu hiện tốt như vậy, mèo Khanh Khanh tuyệt đối không nhận thua, đi, đưa chồng lên trên nóc nhà.”
Trên nóc biệt thự nhà họ Hoắc có một bệ ngắm sao nhỏ, Ngôn Khanh sớm đã gạt Thâm Thâm chuẩn bị tốt cây đèn và ghế dựa, trên bàn trà nhỏ còn đặt rượu.
Chỉ là gió đêm lướt qua, ít nhiều có chút lạnh.
Hoắc Vân Thâm nhéo chóp mũi cô: “Tiểu ngốc tử, không sợ lạnh à?”
Ngôn Khanh kiên quyết lắc đầu, lạnh cũng không thể thừa nhận.
Trong mắt Hoắc Vân Thâm chan chứa yêu thương, hôn môi cô: “Ngoan, chờ anh một chút.”
Hai ba phút sau, anh mang theo mấy tấm đệm mềm đến, cộng thêm một cái chăn nhung đủ lớn.
Hoắc Vân Thâm xếp đệm mềm thành một khối xong mới cùng Ngôn Khanh ngồi ở mặt trên, mở chăn nhung ra, vòng đến phía sau, quấn chính mình và cô lại trong đó.
Bầu trời đêm yên tĩnh, gió rất lạnh, nhưng không thể xuyên qua độ dày của tấm chăn, anh ôm chặt cô trong vòng tay mình.
Ngôn Khanh co trong ngực chồng, được nhiệt độ cơ thể anh vây lấy, bật cười hỏi: “Đêm hôm khuya khoắt nhân dịp sinh nhật Hoắc tiên sinh lên nóc nhà hóng gió, còn quấn chăn sưởi ấm, có phải đặc biệt ngốc không.”
Giọng Hoắc Vân Thâm trầm ấm: “Thích.”
Cô kéo dài giọng: “Em làm cái gì anh cũng thích, không có nguyên tắc —”
“Có,” Hoắc tiên sinh làm sáng tỏ, “nguyên tắc là em.”
Là em, tất cả mọi thứ đều như báu vật hạnh phúc.
Ngôn Khanh dựa vào vai anh, trong lòng yên lặng đếm giây, nói với anh: “Thâm Thâm, mười giây, cho anh quà sinh nhật.”
Hoắc Vân Thâm liên tục hôn nhẹ lên thái dương cô: “Em cùng anh đếm số.”
Mười.
Ngôn Khanh quay đầu, dưới ánh trăng nhìn anh.
Tám.
Cô không nhịn được sự ấm áp trong ngực, khẽ chạm môi anh.
Năm.
Chăn nhung quấn chặt lấy cô và anh, độ ấm giao hòa, môi lưỡi thân mật dán sát.
Ba.
Anh khàn khàn lẩm bẩm: “Khanh Khanh, cả đời này, em chính là món quà tuyệt vời nhất của anh.”
Một giây cuối cùng được đếm xong, cách đó không xa một tia sáng đột ngột lao lên bầu trời đêm, pháo hoa nở rộ trên không gian đen như mực, sáng rọi sặc sỡ, chiếu sáng toàn bộ bóng tối.
Hoắc Vân Thâm dùng đôi tay nóng bỏng ôm lấy cô bằng tất cả sức lực.
Pháo hoa ngắn ngủi.
Sao trời xa xôi.
Mà anh yêu em, mãnh liệt, lộng lẫy, không bao giờ nguội lạnh, cho dù đến một ngày cuộc đời dừng lại.
THE END