Hàn Lập chính là vì hai điểm này, mới bằng lòng dùng ba lượng bạc vụn bao cả xe. Phải biết rằng, xe ngựa bình thường như vậy đi liên tiếp mấy ngày, cũng chỉ có thể được một hai lượng mà thôi.
Xa phu của xe ngựa, là một người trung niên nhân da cháy nắng rất bình thường, cũng rất ít nói. Trừ phi Hàn Lập chủ động hỏi, nếu không hắn sẽ không mở miệng nói chuyện. Điểm này cũng làm cho Hàn Lập rất hài lòng.
Phải biết rằng, bên cạnh hắn dẫn theo Khúc Hồn, thân hình cao lớn dị thường, lại mang một bộ áo giáp khe khuất cả mặt mày, thoạt nhìn thần thần bí bí. Nếu đổi là người lắm miệng mà hỏi tới, cũng phải một phen ứng phó, cũng rất phiền phức.
Trên đầu Hàn Lập, còn có một con chim lông vàng “Vân sí điểu”, con chim này mười phần linh tính, cũng đang nhắm hờ hai mắt lại, xem ra cũng đang nghỉ ngơi.
Khúc Hồn ngồi ở một góc khác, trên vai vác một cái bao to, bên trong ngoại ttrừ một chút quần áo, tất cả đều là rất nhiều vàng bạc cùng các loại vật phẩm có giá trị không ít.
Về phần pháp khi cùng sách vở đồ vật lấy được từ Mặc đại phu, bởi vì quan hệ trọng đại, Hàn Lập sợ bị mất, cho nên đem theo người.
Hiện tại Hàn Lập an tĩnh ngồi ở bên trong xe, nghe tiếng bánh xe phát ra những tiếng lộc cọc, thần sắc bình lặng không có xao động gì, cũng không có bởi vì rời khỏi Thất huyền môn mà có cái gì thương cảm.
Muốn nói có điểm duy nhất làm cho Hàn Lập có cảm giác nhớ tới, cũng chỉ có người bằng hữu tri giao Lệ Phi Vũ. Bất quá nói vậy đối phương cũng đã nhận được lời nhắn của mình, thấy được bí dược điều chế riêng cho hắn. Hy vọng thuốc này có công hiệu, cũng để cho bạn tốt hưởng thụ một chút nhân sinh vui sướng dài một chút.
Hàn Lập nghĩ tới đây, vương thân thể ra, dựa lưng vào trên vách, bắt đầu lim dim ngủ. Điểm đến của chuyến xe này, hắn đã báo cho xa phu, chính là cái thôn nhỏ nơi mà hắn sinh ra.
Mặc dù biết không có khả năng, nhưng hắn vẫn hy vọng bản thân khi mở mắt ra, là có thể thấy khuôn mặt của song thân cùng huynh đệ tỷ muội.
Đã rời khỏi cha mẹ nhiều năm như vậy! Ngay cả khuôn mặt của họ, trong trí nhớ cũng có chút mơ hồ. Cho nên Hàn Lập ghé về lại quê hương trước, nhất định phải chính mắt thấy được song thân mạnh khỏe, nếu không hắn vĩnh viễn không cách nào mà an tâm rời đi.
“Không biết tiểu muội thế nào rồi, bây giờ hẳn là đã mười sáu mười bảy tuổi, đã là đại cô nương rồi! Lần trước gởi nhận thư của nhà, hình như nhắc tới nó đã được gả vào gia đình tốt, đã thu sính lễ” Hàn Lập ở trong mông mông lung lung mà ngủ đi, trong đầu hiện ra một thân ảnh gầy yếu, chủ nhân của thân ảnh này vẫn đi theo sau hắn, thanh âm tức giận “Tứ ca ca” “Tứ ca ca” mà kêu không ngừng.
“Thời gian quả thật trôi qua quá mau!”
Hàn Lập rốt cục trong không khí ấm áp đó, mà ngủ say đi. Hắn ngủ lần này phi thường an ổn, phi thường ổn định, giống như khi còn bé được cha mẹ bảo vệ, xưa đuổi muỗi mòng, ngủ trong hương vị ngọt ngào như vậy.
Năm ngày sau, Hàn Lập dọc theo đường đi, rốt cục đã trông thấy thôn nhỏ vô cùng quen thuộc ở xa xa.
Bức tường bùn nhỏ, mấy đống cỏ khô, còn có mấy cái ngõ nhỏ kia, tất cả đều làm cho Hàn Lập như trong giấc mộng, hôm nay đều chân thật xuất hiện trước mắt.
Hàn Lập trấn áp kích động trong lòng, hắn cho xa phu đưa ngựa dừng ở xa xa bên ngoài thôn, Khúc Hồn cũng ở lại trên xe không cho xuống. Bản thân hắn bước nhanh vào thôn, càng đến gần thôn, tim hắn càng lúc càng đập nhanh.
Loại cảm giác không tự kìm hãm được này, Hàn Lập đã lâu cũng không cảm thụ qua!