“Ngươi cứ bình tĩnh. Nếu như ở kinh thành bây giờ cũng đang đồn ầm lên tin này thì ngươi có trở về cũng không thay đổi được gì. Điều quan trọng là bây giờ chúng ta phải xác định xem kẻ nào đã làm việc này và có mục đích gì. Từ đó mới có cách đối phó được.”
“Ta quả thật đoán không ra kẻ nào đã làm việc này.”
Hồng Thanh cố gắng nghĩ xem mình trước giờ đã đắc tội ai. Từ khi vào cung hắn đã gây mâu thuẫn với không ít người nhưng chưa từng có thù hằn với kẻ nào khiến y phải ra tay tàn độc như vậy.
“Nhìn thủ đoạn này thì tám chín phần là người trong cung rồi. Mục đích nếu chỉ muốn bêu xấu ngươi và con trai ngươi thì chỉ cần loan tin đồn này trong kinh thành là đủ rồi. Kinh thành đông như vậy, chẳng mấy chốc sẽ lan khắp nơi. Không nhất thiết phải cử người đến tận địa phương khác loan tin đồn thế này. Vội vàng như vậy trừ khi… kẻ đó còn có mục đích khác.”
Hồng Thanh ngẩn người. Mục đích lẽ nào là… tìm hắn?
“Trước mắt ngươi cứ ở yên trong nhà đi. Thời gian này ta sẽ ở đây cùng ngươi canh chừng xem thế nào. Việc ở kinh thành cứ giao cho Thẩm thừa tướng là được rồi.”
“Ừm. Ta hiểu rồi.”
Đúng như suy đoán của Tần Mạc, tin đồn rằng có thể Hồng phi là hồ ly tinh hoá hình và tiểu hoàng tử có thể là do Hồng phi sinh ở kinh thành cũng đang loan ra khắp nơi. Thẩm Minh Hiên mấy ngày liên tục ở bên ngoài thành để xử lý việc này. Khi Thẩm Minh Hiên báo lại chuyện này cho Tử Hằng biết hắn đã rất tức giận. Hắn lập tức cho hạ triều rồi lao thẳng đến Vĩnh Hoà cung tìm thái hậu.
Bản thân thái hậu lúc này khi biết trong kinh thành có tin đồn như thế thì vô cùng kinh ngạc. Bà đã lập tức cho gọi Hoà phi đến cung hỏi chuyện.
“Ai gia hỏi ngươi, có phải ngươi cho người tung tin khắp nơi rằng Phương Hồng Thanh là hồ ly hoá người, còn nói hắn chính là người đã sinh ra Phi Diên không?”
Uyển Dư hốt hoảng lắc đầu.
“Mẫu hậu nói gì vậy? Sao con phải làm thế chứ?”
“Không ngươi thì ai? Ai gia chỉ nói chuyện Hồng Thanh sinh ra Phi Diên cho một mình ngươi.”
“Mẫu hậu, có thể là người nói chuyện này cho một mình con nhưng cũng đâu có nghĩa con là người duy nhất biết chuyện này đâu, đúng không?”
“Cái đó…”
Đúng lúc này thì có tiếng thái giám báo hoàng thượng đến bên ngoài cửa. Uyển Dư nắm lấy tay thái hậu vội vàng nói:
“Mẫu hậu đừng cho bệ hạ biết là con đang ở đây. Nếu không bệ hạ sẽ nghĩ hai mẹ con ta đang âm mưu gì đấy thì nguy.”
Sau đó nàng ta vội lủi vào phòng ngủ bên trong để trốn. Vừa lúc này thì Tử Hằng vào tới phòng trong. Gương mặt hắn đầy tức giận khiến thái hậu hơi hoảng.
“Mẫu hậu, người nói thật cho nhi thần biết. Chuyện nhi thần nói với người rằng Phi Diên là do Thanh nhi sinh, người có tiết lộ cho ai biết không?”
“Không. Dĩ nhiên là không rồi. Một chuyện nhạy cảm như vậy sao ta lại đi tiết lộ lung tung được chứ.” Thái hậu ngay lập tức phủ nhận. Lần trước vì chuyện của hai cha con đó mà Tử Hằng đã nổi giận với bà. Bây giờ nếu nó biết bà đi tiết lộ thông tin này với người khác sợ rằng sẽ giận bà thực sự và không tin bà nữa.
“Người nói thật sao? Không lỡ miệng nói với bất kì ai?”
“Không có. Sao con lại nghi ngờ ai gia? Đã xảy ra chuyện gì rồi sao?”
Tử Hằng nhìn mẹ mình một chút rồi thở dài. Hắn ngồi xuống ghế, tay ôm trán. Hắn đang cảm thấy rất đau đầu.
“Con nghe báo lại bên ngoài cung đang loan lên tin đồn rằng Thanh nhi có thể sinh con, nói hắn là hồ ly tinh hoá hình nên mới làm được như vậy. Còn nói Phi Diên là do Thanh nhi sinh, là hồ ly nhỏ. Chuyện Thanh nhi chính là người sinh ra Phi Diên, nhi thần đã giấu kín bao lâu nay chưa từng xảy ra chuyện gì. Vậy mà sau khi nhi thần tiết lộ nó cho mẫu hậu thì liền…”
“Vậy là con nghi ngờ người tung tin đồn đó là ai gia? Tại sao con lại có nghi ngờ vô lý như vậy? Cho dù ai gia có ghét hay không thích Phương Hồng Thanh cũng sẽ không bao giờ bôi xấu hắn và Phi Diên trước bàn dân thiên hạ như vậy cả. Nói gì thì Phi Diên cũng là cháu ta, là con trai của con. Huống chi ta không hề ghét hai cha con họ.”
“Nhưng lần trước mẫu hậu đã nói với con là Diên nhi…”
“Đó là do ai gia lo lắng thôi. Con định chọn nó làm người kế vị. Ai gia lo lắng cho tương lai của Vạn Lịch chẳng lẽ không đúng sao?”
Tử Hằng suy nghĩ lại cảm thấy những gì mẹ mình nói rất có lý. Nhưng như vậy thì kẻ nào đã tung tin đồn đó ra ngoài? Những người biết thông tin Hồng Thanh là người đã sinh ra Phi Diên chỉ có những thuộc hạ tuyệt đối trung thành với hắn mới được biết. Bọn họ sẽ không bao giờ phản hắn. Lẽ nào trong lúc hắn nói chuyện đó với mẹ mình đã có ai đó nghe lén rồi tiết lộ cho người khác biết? Không đúng. Với khả năng của hắn và Lục Ly, nếu thực sự cho kẻ nghe lén cuộc nói chuyện thì hắn phải biết chứ.
Nếu hắn biết được kẻ nào gây chuyện này hắn sẽ băm vằm y thành trăm mảnh rồi ném cho chó ăn.
“Nhi thần xin lỗi vì đã đến làm phiền mẫu hậu. Nhi thần còn có việc, nhi thần về đây.”
“Đợi đã! Con không ở lại dùng bữa tối với ai gia sao?”
“Để lúc khác. Giờ nhi thần bận lắm.”
Nói rồi Tử Hằng nhanh chóng rời đi. Đến lúc này Uyển Dư mới từ trong phòng bước ra. Thái hậu quay lại nhìn Uyển Dư nghiêm mặt nói:
“Ai gia biết con không thích Phương Hồng Thanh, ai gia cũng vậy. Nhưng ai gia không chấp nhận việc bôi xấu hai cha con nó ra cho bàn dân thiên hạ biết, vậy chỉ làm xấu mặt hoàng tộc Châu thị mà thôi. Ai gia hi vọng con cũng hiểu điều đó. Nếu ai gia phát hiện con dám qua mặt ai gia làm chuyện này thì đừng trách ai gia vạch trần con với Hằng nhi.”
“Mẫu hậu, con biết rồi mà. Việc đó không phải do con làm.”
“Tốt nhất là nên như vậy. Hôm nay Hằng nhi không ở lại dùng bữa được. Con ở lại ăn với ai gia đi.”
“Vâng. Tạ ơn mẫu hậu.”
Bên ngoài thì nhún nhường lễ phép với thái hậu như thế nhưng bên trong Uyển Dư lại đang rủa thầm. Thái hậu ngoài miệng lúc nào cũng nói muốn loại bỏ Phương Hồng Thanh nhưng lại sợ con trai giận, rồi sợ bóng sợ gió, lo cái này lo cái kia. Nếu đã muốn loại bỏ ai không mạnh tay thì không thể được việc. Nếu bà ta đã không dám làm vậy để cô làm thay là được.