Nói xong, bĩu môi, nhỏ giọng than thở một câu: “Đỡ phải bị người ta nhớ thương.”
Lục Mộ Trầm bị bộ dáng nhỏ ghen tuông của Tống Nhiễm chọc cho nở nụ cười, cười nói: “Yên tâm, anh nhất định sẽ luôn luôn chú ý thái độ của chính mình, tuyệt đối không để cho người khác hiểu lầm.”
Tống Nhiễm cong môi cười, vừa lòng, lúc này mới nói: “Tốt lắm, anh mau quay về phòng thí nghiệm đi, em cúp đây.”
Lục Mộ Trầm ‘ừ’ một tiếng, nói: Em nghỉ ngơi một lát trước đi, tới sân bay thì nhắn tin cho anh.”
“Dạ, biết rồi, tạm biệt Lục ca ca.” Tống Nhiễm vẫy tay với video.
“Ừm, tạm biệt.”
…….
Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Tống Nhiễm tắt video, ngẩng đầu, phát hiện Đường Hân ngồi ở ghế phó lái quay đầu xuống, nhìn cô không chớp mắt.
Cô sửng sốt, cười hỏi: “Nhìn gì vậy?”
Vẻ mặt Đường Hân hâm mộ, nói: “Nhiễm Nhiễm, chị rất hâm mộ em đó, chồng em đối xử với em thật tốt, cẩn thận như vậy.”
Tống Nhiễm bừng tỉnh, hóa ra là nói đến cái này.
Trên mặt lộ ra nụ cười hạnh phúc, gật đầu nói: “Anh ấy tốt lắm.”
……..
Tống Nhiễm chỉ có mấy cảnh cần quay bổ sung, không lâu sau, quay ba ngày thì đã xong toàn bộ, kết thúc công việc liền mua vé máy bay về Bắc Kinh trước.
Lục Mộ Trầm tham gia một hạng mục thí nghiệm của giáo sư, mấy ngày nay đều bận tối mắt tối mũi, đi sớm về trễ, bình thường cả ngày đều ở trong phòng thí nghiệm.
Tống Nhiễm sợ quấy rầy anh làm việc, không nói chuyện mình về Bắc Kinh cho anh, tránh để anh chậm trễ thời gian đến sân bay đón cô.
Trở về nhà, tắm rửa xong đi ra đã hơn sáu giờ tối rồi.
Tống Nhiễm mới ngủ một giấc ở trên máy bay, tinh thần rất tốt, bọc áo lông rồi đi ra ngoài.
Ngày mai là đến tết âm lịch, cô vội vàng đi siêu thị mua chút đồ lễ.
Bên ngoài tiểu khu có siêu thị lớn bởi vì ngày mai là lễ mừng năm mới, người rất đông, mọi người đều tất bật mua thêm chút đồ tết vào cuối tuần.
Tống Nhiễm đi vào, bên trong biển người tấp nập, suýt chút nữa đã gạt cô ở bên ngoài.
Xe đẩy không còn, đành phải xách giỏ.
Thời điểm mới ra cửa, mở tủ lạnh ra liếc mắt nhìn một cái, bên trong ngoại trừ mấy quả trứng gà, cái gì cũng không có.
Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Cô không ở nhà, mỗi ngày Lục Mộ Trầm đều ở phòng thí nghiệm gọi cơm hộp, căn bản không nấu cơm.
Tống Nhiễm đến khu vực tươi sống mua chút đồ ăn cùng hoa quả trước. Gà vịt thịt cá đều mua một ít, lại mua thêm ít rau dưa, Lục ca ca thích ăn rau xanh, cà chua,…..
Người rất nhiều, chờ khi cô lấy xong thực phẩm, thanh toán xong, lúc đi ra từ khu tươi sống, bị người ta chen chúc đến mức cả người đều đổ mồ hôi.
Tống Nhiễm cầm theo giỏ, nhanh chóng trốn thoát khỏi khu vực mua đồ bị vây quanh bởi các bác gái lớn tuổi đó.
Tiếp theo đi vào khu đồ ăn vặt, lấy toàn bộ đồ ăn vặt vào trong giỏ.
Trước kia không có tiền, mỗi lần đến siêu thị, nhìn thấy đồ ăn vặt màu sắc rực rỡ bày trên kệ hàng chỉ mơ ước có một ngày, bản thân mình có tiền có thể không kiêng nể gì mà mua hết tất cả những đồ ăn vặt cô muốn ăn về nhà.
Hiện giờ đã thực hiện được, cảm giác tuyệt vời vô cùng.
Mua xong đồ ăn vặt, ngoài ra còn lấy thêm mấy chai bia.
Ngày mai là tết âm lịch, cô cũng không muốn đi đâu hết, chỉ muốn ở nhà với Lục ca ca, nấu cơm, nói chuyện, rồi ngủ một chút.
Buổi tối lại cùng Lục ca ca ngồi trên sô pha dựa sát vào nhau xem xuân vãn, một miếng đồ ăn vặt, một ngụm bia, ngẫm lại liền cảm thấy rất hạnh phúc.
Đồ ăn vặt đã có, Tống Nhiễm nghĩ muốn trang trí nhà, lại chạy đi mua một bộ câu đối xuân, một bộ phúc, một chuỗi đèn màu, hai cái đèn lồng nhỏ có thể treo trong nhà. Thấy có bán bóng bay nhỏ, lại mua một túi bóng bay đủ màu sắc, dự định thổi bóng rồi dùng dây ruy băng nối vào, treo trên cửa, trên tường còn có cả trên trần nhà.