Tạ Dung Dữ sai Triêu Thiên thu dọn bát đũa, nghe thấy tiếng động ở gian bên thì xoay người lại nhìn, “Nàng tìm gì à?”
“Tìm gương soi để lau phấn vàng trên mặt.” Thanh Duy nói. Vì sợ bị nhận diện nên nàng chưa hề tẩy trang kể từ lúc vào Thượng Khê, mà chất liệu phấn vàng không bằng loại phấn nàng dùng ngày trước, không thể để trên da quá lâu.
Tạ Dung Dữ nhìn nàng.
Gương mặt bôi phấn vàng ngả tối, những chấm tàn nhang vẽ hai bên cánh mũi thêm phần hoạt bát, vì không cần phải giả ma nên nàng túm gọn mái tóc thành đuôi ngựa, rõ ràng nàng dịch dung làm xấu đi, thế mà y vẫn cảm thấy nàng đẹp làm sao.
“Rửa lớp phấn đó thế nào?” Tạ Dung Dữ hỏi.
“Bột tạo bọt là được rồi.”
Trong hộp gỗ kê trên chậu có bột tạo bọt.
Tạ Dung Dữ cầm vải nhúng bột, ngâm nước vắt khô, ngồi xuống băng ghế trước chậu, “Chỗ ta không có gương, lại đây, để ta lau giúp nàng.”
Thanh Duy hồn nhiên ngồi xuống ghế đối diện.
Y nhìn nàng, ngón tay dính nước giữ cằm nàng, nghiêng người lại gần.
Căn phòng trở nên yên ắng, sắc trời mờ mờ, đến ngọn đèn cầy cũng cháy leo lắt, Thanh Duy nghe được tiếng thở rất nhẹ của y, y đang nghiêm túc lau phấn cho nàng, bỗng dưng nàng cảm thấy kỳ lạ.
Lạ đến mức khiến bàn tay nàng đổ mồ hôi.
Tạ Dung Dữ bất thình lình mở miệng, giọng trầm khàn: “Tới Thượng Khê bao lâu rồi?”
“Ba ngày. Từ buổi tối ba ngày trước.”
“Vết thương trên người đã lành chưa?”
Thanh Duy ngẩn ra, đang không biết là vết thương gì, nhưng lúc sau mới sực nhớ, y đang hỏi vết thương khi nàng nị Tả Kiêu vệ truy đuổi trước khi rời thành.
“Đã lành rồi, vết thương của ta trông nặng thế thôi chứ không đụng đến chỗ hiểm, chưa hết mùa đông là lành cả rồi.” Thanh Duy nói, đôi môi mím nhẹ, “Trước khi rời kinh, ta muốn đi tìm ngài, nhưng Giang phủ bị canh chừng, còn thâm cung… Ta không vào được, sau đó ta còn…”
Nàng định nói, sau đó khi y theo thánh giá đến chùa Đại Từ Ân tế trời, nàng còn định đến đại lộ Chu Tước tạm biệt y.
Nhưng không hiểu sao, cứ nhớ tới cảnh trên phố ngày hôm ấy: lớp lớp binh mã đám đông ngăn cách giữa hai người, nàng dắt ngựa rời kinh, ngoái đầu nhìn thâm cung qua màn tuyết phất phơ, chợt trong lòng cảm thấy buồn tênh.
Tạ Dung Dữ hỏi: “Sau đó thì sao?”
“Sau đó thấy ngài không về Giang phủ, ta bèn rời đi.”
Tạ Dung Dữ “ừ” một tiếng, đã lau xong một bên má, y nhúng khăn vào nước vắt khô, giữ cằm nàng, dừng một lúc rồi dịu dàng nói: “Thực ra ta cũng không ở lại điện Chiêu Doãn quá lâu.”
Thậm chí còn chưa hết mùa đông, bệnh tình vừa mới đỡ là y lập tức quay về Giang phủ.
Cứ cảm thấy…
Tạ Dung Dữ nhìn Thanh Duy.
Cảm thấy không chừng ngủ một giấc dậy, nàng sẽ trở về.
Ban đêm đi ngủ cũng giữ cửa mở.
Thanh Duy không nhận ra ý nửa vế sau trong lời ý, hỏi: “Tại sao không ở lâu? Có phải trong cung lớn quá, quạnh quẽ quá nên không quen?”
Tạ Dung Dữ mỉm cười: “Ừ, đúng là không quen thật.”
Thanh Duy bảo: “Ta cũng cảm thấy chỗ đó lạnh lẽo.”
Tạ Dung Dữ lại nhìn nàng, hạ giọng nhắc nhở: “Nhắm mắt lại nào, cẩn thận bọt vào mắt.”
Lạ một điều, rõ ràng y chưa làm chuyện này bao giờ, thế mà lau mặt còn tỉ mỉ hơn nàng rất nhiều, đầu tiên là lau sạch hai má, sau đó đến mắt rồi cuối cùng là khóe môi, lực tay nhẹ nhàng vừa phải, có thể bẩm sinh y là người cẩn thận như thế.
Lực bên đuôi mắt biến mất, con tim Thanh Duy chợt rung động, không khỏi ngước mắt nhìn y.
Sau nửa năm dưỡng bệnh, sắc mặt y đã khá hơn so với hồi trước rất nhiều. Kỳ thực Tạ Dung Dữ không hẳn có vẻ dịu dàng ấm áp, ở y có nét thanh cao lạnh lùng, nhất là đuôi mắt dài xếch nhẹ, lúc không cười trông rất nghiêm nghị, sống mũi cao ráo cực kỳ tuấn tú, nếu mặc khôi giáp vào thì khéo tám phần trở thành tướng quân trẻ tuổi, nhưng y lại chẳng phải người tập võ thực thụ, phụ thân y là nhân sĩ trí thức, là tài tử xuất chúng, là Trạng nguyên lang danh chấn kinh thành thuở bấy giờ, mắt chứa đầy tuyết, tiếng cười đơm sương.
Như thể cảm nhận được cái nhìn của Thanh Duy, Tạ Dung Dữ ngước lên, tầm mắt hai người chạm vào nhau.
Đôi mắt như chứa nước của y nhìn nàng chăm chú, con ngươi trong veo sáng ngời, càng nhìn kỹ càng lún sâu vào trong.
Không hiểu vì sao Thanh Duy lại bị ánh mắt đó hớp hồn, muốn chạm thấu nơi sâu nhất, nhưng nghe thấy hơi thở dần trở nên nặng nề của y trong màn đêm yên tĩnh.
Ngón tay ẩm ướt giữ cằm nàng bỗng trở nên nóng hổi.
Như có thứ gì dội thẳng vào lòng Thanh Duy, đương lúng túng thì đúng lúc này, chợt có tiếng gõ cửa vang lên:
“Công tử?”
Là Triêu Thiên.
“Bẩm công tử, đã chuẩn bị nước tắm xong rồi ạ.”