À…
Vừa rồi bổn vương cũng không dám làm như vậy!
Ngươi lại… Không biết xấu hổ như vậy!
Vẻ mặt Vũ Văn Mân buồn bực, hắn leo lên giường nằm xuống, nhác thấy khuôn mặt nhỏ nhắn mập mạp của A Thiền, trái tim như bị đánh trúng.
Chính hắn cũng không giải thích được tại sao mình lại thích A Thiền đến vậy.
Bởi vì bé là con của Lục Hàm Chi?
Có lẽ vậy!
Bốn chân mập mạp của A Thiền vắt lên người Lục Hàm Chi, lúc này Vũ Văn Mân mới phát hiện cậu còn chưa mặc quần áo.
Vũ Văn Mân bất đắc dĩ cười, ôm A Thiền vào lòng mình: “Phi lễ chớ động, cha lớn ngủ với con.”
A Thiền ngáp một cái, cái miệng nhỏ nhắn mấp máy: “Ừm…”
Vũ Văn Mân nhịn không được vuốt ve hai má bé, kéo chăn cho Lục Hàm Chi rồi cũng ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau, cuối cùng Lục Hàm Chi cũng không nằm trên giường nữa, Vũ Văn Mân đã sớm chuẩn bị xong xe ngựa, định hôm nay sẽ vào cung.
Phủ Sở Vương đối diện cũng chuẩn bị xe ngựa vào cung thăm Nhung quý phi. Lục Hàm Chi dùng thời gian một chén trà tắm rửa sạch sẽ, trên người mặc cát phục của Vương phi.
Quần áo của tiểu lang quân không khác nhiều so với nam giới, chỉ có trang sức cài tóc là khác. Đàn ông bình thường búi toàn bộ tóc, tiểu lang quân chỉ búi một nửa.
Lục Hàm Chi luôn thấy mình đã búi thủng nửa đầu. Tuy nhiên kiểu tóc này cũng được đánh giá là lịch lãm và thanh tú, có vẻ đẹp đặc biệt.
Khác biệt duy nhất với các tiểu lang quân khác chỉ có Sở Vương, hắn ta vẫn mặc cát phục của thân vương, cho dù hôm nay đã không che được bụng, hắn ta cũng vẫn là thân vương.
Là thân vương, tất nhiên có sự khác biệt với các tiểu lang quân khác.
Lục Hàm Chi tắm rửa xong, ngồi vào bàn ăn chút đồ ăn sáng, sau đó cùng lên xe ngựa tiến cung.
Nhưng trước khi lên xe ngựa, Lục Hàm Chi lại bế A Thiền đi qua bên Sở Vương: “Nhị ca, chúng ta đổi chỗ một chút, đệ muốn nói chuyện với nhị tẩu.”
Lục Húc Chi liếc đệ đệ ngốc nhà mình, bất đắc dĩ đi cùng An Vương lên một chiếc xe ngựa.
Lục Hàm Chi đỡ Sở Vương lên xe ngựa rồi chui vào theo. Vừa vào xe ngựa, cậu đã nằm dài ra, thuận tay đặt A Thiền lên ghế.
Vũ Văn Giác thắc mắc: “Hàm nhi? Có chuyện gì sao?”
Lục Hàm Chi thành thật nói: “Bị “thịt” rồi.”
Vũ Văn Giác: “…”
Hắn ta hắng giọng: “Là A Mân sao?”
Lục Hàm Chi buông tay nói: “Ngoài ngài ấy ra còn ai nữa? Ai dám “thịt” An Vương phi. ”
Vũ Văn Giác nói: “Mặc dù… hai người kết hôn chỉ vì lợi ích, nhưng nếu thích nhau thì cũng nên thử một lần.”
“Không phải, nhị tẩu…” Lục Hàm Chi ngồi dậy nói: “Ngài ấy ngang ngược lắm, rõ ràng có thuốc nhưng lại nói với ta là không mang theo. Lần trước ta phát tình sớm, vì đang kẹt ở sườn núi Hạnh Lâm nên không thể chạy trở về tìm Lâm thần y, vậy cũng chỉ có thể tìm ngài ấy.”
Vũ Văn Giác: “…”
Hắn ta đột nhiên có cái nhìn khác về đệ đệ nhà mình, trước kia hắn tuyệt đối sẽ không làm như vậy.
Vũ Văn Giác mất tự nhiên nói: “A Mân đệ ấy… Từ trước đến nay luôn nghiêm khắc kỷ luật mình, chắc là rất thích đệ nên mới có thể ra tay thừa dịp đệ gặp khó khăn như vậy.”
Lục Hàm Chi nói: “Nhị tẩu, ta không trách ngài ấy, ta chỉ sợ… ta sẽ phụ lòng ngài ấy.”
Sở Vương ngẩng đầu nhìn về phía cậu, thuận tay đỡ A Thiền suýt chút nữa ngã xuống: “Phụ lòng? Hai người đã thành hôn rồi mà, sao lại phụ lòng?”
Lục Hàm Chi không biết giải thích với Sở Vương như thế nào, cậu rất quý nhị tẩu, cảm thấy mình sẵn sàng nói mọi chuyện với hắn ta. Trong lòng có quá nhiều bí mật không thể nói, cũng không biết nên nói như thế nào.
Hệ thống trên người mình cuối cùng sẽ kết thúc, đến lúc đó cũng sẽ về với cát bụi, có lẽ cả đời này 2 người sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa. Cậu luôn giấu chuyện A Thiền là con ruột của Vũ Văn Mân, điều cậu sợ là mối ràng buộc với hắn sẽ ngày càng sâu, sau này nếu cậu rời đi, nửa đời sau hắn sẽ sống như thế nào?
Lục Hàm Chi xoay người lại hỏi Vũ Văn Giác: “Nhị tẩu, huynh nói xem, nếu sau này ta đi, ngài ấy có đau buồn không?”
Vũ Văn Giác tự hỏi sao cậu lại rời đi, cúi đầu nhìn thấy A Thiền bèn nhớ ra 1 chuyện: “Trong lòng đệ… Còn nghĩ đến cha ruột của A Thiền sao?”
A Thiền nghe thấy có người gọi tên mình bèn ngẩng đầu nhìn Sở Vương.
Lục Hàm Chi thật lòng không biết giải thích thế nào, thật ra cậu… rất thích Vũ Văn Mân, nếu không thì làm gì có chuyện chiều ý hắn như tối qua?
Sao lại cần tình cảm chứ, làm bạn giường đơn thuần chẳng tốt ư?
Vũ Văn Giác thấy dáng vẻ rối rắm của cậu bèn nói: “Đệ không cần lo những thứ này, chuyện tình cảm thì ai mà nói rõ được? Nếu người kia của đệ trở về mà đệ vẫn còn yêu hắn ta, A Mân sẽ cho đệ đi. Nếu hắn ta không trở về, A Mân sẽ bảo vệ đệ cả đời. Nếu hắn ta trở về, đệ không yêu hắn ta nữa, vậy những lo lắng này chẳng phải là không đáng có hay sao? Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, hạnh phúc đến thì đón nhận thôi.”
Lục Hàm Chi ngạc nhiên nhìn về phía Sở Vương, nói: “Không nghĩ tới nhị tẩu còn có tinh thần A Q(*) như vậy.”
(*)Trích từ câu chuyện kể lại cuộc phiêu lưu của A Q, một anh chàng thuộc tầng lớp bần nông ít học và không có nghề nghiệp ổn định. A Q nổi tiếng vì phương pháp thắng lợi tinh thần. Ví dụ như mỗi khi anh bị đánh thì anh lại cứ nghĩ “chúng đang đánh bố của chúng”. A Q hay bắt nạt kẻ kém may mắn hơn mình nhưng lại sợ hãi trước những kẻ hơn mình về địa vị, quyền lực hoặc sức mạnh. Anh ta tự thuyết phục bản thân rằng mình có tinh thần cao cả so với những kẻ áp bức mình ngay trong khi anh ta phải chịu đựng sự bạo ngược và áp bức của chúng.
Sở Vương ngơ ngác hỏi: “Đó là cái gì vậy?”
Lục Hàm Chi khoát tay áo, lập tức bỏ chủ đề này sang một bên.
Sở Vương cũng hiểu, tình cảm của chính hắn ta còn phải trải qua một thời gian dài đau khổ, huống chi là của 2 người Lục Hàm Chi và Vũ Văn Mân.
Vì thế hắn ta cũng bỏ qua chủ đề này: “Đúng rồi, nghe nói các đệ có dẫn cô nương tên Lục Linh Xu về? Bây giờ nàng ấy thế nào rồi?”
Lục Hàm Chi lắc đầu: “Tình huống của A Xu không tốt lắm, ngay cả Lâm thần y cũng không có cách.”
Sở Vương hỏi: “Ta nghe nói đệ hoài nghi biểu muội của đệ là giả? Biểu muội thật của đệ thật ra là A Xu cô nương?”
Lục Hàm Chi đáp: “Chỉ là suy đoán, sự thật ra sao thì còn phải chờ xác minh. Trừ phi A Xu có thể tỉnh lại và chỉ ra Tô Uyển Ngưng.”
Sở Vương gật đầu: “Lâm thần y nói Lục Hạo Chi đã có thể tự đi lại, hắn ta nhờ chuyển lời, bảo là hắn ta nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ đệ giao.”
Lục Hàm Chi suy nghĩ rồi nói: “Bảo hắn ta chú ý an toàn, nhiệm vụ có thể không làm nhưng phải bảo vệ tính mạng.”
Sở Vương ừ một tiếng: “Sáng sớm ta đã nhận được tin tức trắc phi của Thái tử Tô Uyển Ngưng, cũng chính là biểu muội của đệ, hôm nay sẽ vào cung đưa chút đồ dùng sinh hoạt cho phế Hậu.”
Ánh mắt Lục Hàm Chi hơi nheo, hỏi: “Lãnh cung có thể vào thăm ạ?”
Sở Vương nói: “Trên tay nàng ta có lệnh bài, đương nhiên là có thể vào thăm. Chẳng qua tháng này nàng ta đã vào cung ít nhất bốn năm lần rồi.”
Lục Hàm Chi gật đầu, cậu nghĩ nghĩ rồi ngẩng đầu, nụ cười dần mất đạo đức nở rộ trên khóe môi.
“Vậy không bằng… Tặng nàng ta một món quà nho nhỏ?”