Ra đến phòng khách ở ngoài, Lý Dục Thần ngồi xuống trên ghế.
Người nhà họ Lâm và mấy vị chuyên gia đều đứng.
Họ cũng không có ý kiến gì cả.
Lúc này họ kính trọng Lý Dục Thần như thần linh vậy.
Lý Dục Thần cầm lấy giấy bút trên bàn viết một đơn thuốc, sau đó nhìn lướt qua nhóm người nhà họ Lâm, cuối cùng anh đưa giấy cho bà Lâm.
Bà ta hơi bất ngờ, thậm chí còn có cảm giác lo sợ khi được coi trọng.
“Bác gái, xin làm phiền bác, bác nhớ phải bốc thuốc theo đơn này, tên thuốc và liều lượng đều phải giống y hệt trên đơn. À còn nữa, bác phải quan sát cả quá trình từ bốc thuốc cho đến khi sắc thuốc nhé”.
Lý Dục Thần cực kì nghiêm túc.
Chuyện này không thể qua loa, nếu đã có người muốn lấy mạng ông cụ Lâm, đã nguyền rủa không thành công, khó đảm bảo kẻ đó sẽ không dùng đến thủ đoạn xảo quyệt hơn.
Sở dĩ anh chọn bà Lâm cũng là vì muốn thử bà ta.
Anh nhất định sẽ điều tra vụ của Lạc Minh Sa, nếu vụ đó thật sự là kế hoạch của bà ta, vậy thì anh sẽ không khách sáo.
“Được, tôi biết rồi”.
Nghiêm Tuệ Mẫn nhận lấy đơn thuốc một cách hết sức trịnh trọng.
Bà ta không ngờ Lý Dục Thần sẽ giao việc bốc thuốc cho mình.
Điều này tương đương với việc cho bà ta cơ hội, bà ta có thể tự tay bốc thuốc và sắc thuốc cho ông cụ.
Nhờ đó, dù lúc trước có từng phạm lỗi, ông cụ cũng sẽ không tiện trách bà ta quá mức.
Thằng nhóc này vẫn biết ý lắm.
Trong lúc vô thức, bà ta đã hoàn toàn quên mất ấn tượng ban đầu của mình về Lý Dục Thần.
Để thay đổi thái độ của một người đơn giản như vậy đấy, bạn chỉ cần thể hiện ra thực lực của mình là có thể chinh phục được người ta rồi.