Người còn lại bĩu môi, tuy là tò mò lại không lắm miệng.
Lại qua thời gian một chén trà nhỏ, giáo tập vẫn chưa trở về, trong phòng có một đồng liêu trong nhà có chút bối cảnh đến chạy tới, vẻ mặt thần bí cười hề hề.
“Ai, ta nói, gần đây các ngươi nên cẩn thận một chút, nói chuyện gì đó đừng quá thẳng thắn.” Đồng liêu kia tiến vào liền có người vây quanh, lại bưng trà bưng trái cây đến, muốn moi chuyện từ trong miệng hắn ra.
“Hôm nay lúc thượng triều Hoàng thượng tức giận?”
Đồng liêu đó nhíu đôi mắt lại, hừ lạnh nói: “Đâu chỉ tức giận, quả thực là bạo nộ.”
Mọi người rụt rụt cổ.
“Ai, đừng sợ, không phải chuyện của chúng ta.” Đồng liêu kia thấy hiệu quả không tồi, uống ngụm trà xua xua tay nói.
“Có phải án lưu dân kia lại có chuyện gì tiếp sao?” Đã giết bao nhiêu người rồi đó.
Đồng liêu kia lại lắc đầu nói: “Nếu là cái đó thì còn tốt, không phải, không phải.”
Kim Phong Hoa gõ mặt bàn, trong đầu có sự kiện gì trong năm này đều hiện lên, lại nhất thời không bắt được chuyện gì.
Đồng liêu kia đang muốn nói tiếp, liền nghe được tiếng bước chân từ bên ngoài truyền đến, mọi ngừi nhanh chân ngồi lại vị trí của mình, vị đồng liêu kia có hảo tâm, thấp giọng nhắc nhở: “Gần đây ngàn lần đừng có liên quan đến hoạn quan.”
Mọi người rùng mình, nhanh chóng làm bộ mình chẳng nghe được gì, đều nghiêm trang ngồi lên ghế của mình, giáo tập từ bên ngoài trở về lại phát hiện trong phòng nhiều thêm một người, còn lại thì không có gì khác biệt so với khi đi, liền mở quyển sách ra, tự nghiên cứu.
Kim Phong Hoa nghe được cuối cùng kia một câu, đã có chút manh mối, đợi lúc hắn ra khỏi đại môn Hàn Lâm Viện, ngồi trên xe ngựa, Quan Kỳ liền chui vào theo.
“Tên tiểu thái giám kia có báo chuyện đến.”
Kim Phong Hoa liếc mắt nhìn Quan Kỳ: “Nói.”
“Trong hậu cung có một vị phi tần của tiên hoàng đã chết.” Quan Kỳ thấy xe ngựa chạy rồi mới nói.
Kim Phong Hoa càng xác định được ý nghĩ của hắn lúc trước, chuyện này kiếp trước còn qua tay hắn nữa cơ, cũng là vì chuyện này ông vua bù nhìn kia mới hạ quyết tâm sửa trị đám thái giám, phỏng chừng cũng là vì chuyện này vua bù nhìn mới có thể nhìn lại chính mình, cuối cùng liên thủ xử lí Thôi công công. Hoàng đế năm nay đã hơn năm mươi, theo lệ thường của Tư Đồ gia, sinh nhiều nữ nhi lại ít nhi tử, cho nên vì con nối dõi, hậu cung thường sẽ bị nhét muốn tràn ra ngoài, cho đến khi Hoàng đế tuổi tác đã lớn, cũng không thiếu những tiểu cô nương trẻ tuổi mĩ mạo. Đừng nhìn số tuổi của Hoàng đế, hậu cung của tiên hoàng có phi tử còn sống có số tuổi còn không lớn hơn Hoàng đế đương nhiệm, ước chừng là tiến cung trước 5 năm khi tiên hoàng băng hà, xanh nõn nà, nguyên còn trông cậy có thể sinh hạ một mụn con, chưa nói làm rạng danh tổ tiên, ít nhất về sau còn có chỗ dựa vào, nhưng ai biết số phận không tốt, tiên hoàng sủng vài lần liền bắt đầu sinh bệnh, thẳng đến khi tiên hoàng băng hà vị này cũng không sinh ra được một đứa con. Hậu cung nhiều như vậy không phải hiếm lạ, tân hoàng đăng cơ, không quan tâm cái gì khác, hậu cung bởi vì nhiều nữ nhân, phòng ở cũng không đủ dùng, chỉ có thể phân nữ nhân của tiên hoàng đến khu vực khác, cho cơm ăn là xong, coi như dưỡng lão.
Vị này cũng xui xẻo đến lạ, bị nhốt ở trong cung đã đủ khổ, cho dù làm đến phân vị tần cũng không làm lâu đã trở thành phế thải trước thời hạn, thảm hại hơn chính là, bên cạnh nàng có hai đại cung nữ, lúc trước một người khi tuổi trẻ bị một thái giám xem như có quyền thế nhục nhã, sau hai ngày liền nhảy xuống hồ nước tìm chết, vị tần này chỉ muốn tìm Hoàng đế làm chủ, nào biết tin tức lại không được đưa ra ngoài, mà sau đó cuộc sống càng ngày tuột dốc không phanh, đừng nói quần áo trang sức, ngay cả đồ ăn cũng giống như cho đám hạ lưu trong cung ăn, nhưng cái này cũng coi như có thể nhịn, lúc sau cứ sống vật vờ như vậy mấy năm, một đại cung nữ khác của nàng ta một năm trước lại bị người khác đánh gãy chân, vị phi tần này thù mới hận cũ máu xộc thẳng lên não, vào ban đêm liền bị trúng phong, vẫn luôn nằm trên giường không thể tự chăm sóc bản thân. Khó khăn nhất qua rồi, gần đây Hoàng đế đã nhớ tới mấy goá phụ của tiên hoàng, nàng ta lại bị người phát hiện chết trên giường, nguyên nhân làm người khác phải chê cười, chính là đói chết, cung nữ bị chặt đứt chân kia cũng đã chết được vài năm.
Hoàng đế tức giận, phái người đi tra đám goá phụ hậu cung của tiên hoàng, ai biết thái giám phía dưới ngoài thuận trong không thuận quá nhiều, trong khoảng thời gian ngắn, ngay cả vị phi tần tiên hoàng bị chết đói kia cũng bị thái y sửa thành trọng bệnh mà mất, khi Hoàng đế đang thượng triều liền chửi ầm lên, quan viên liên quan trên triều đều nơm nớp lo sợ.
“Hoàng thượng là đang muốn ra tay đây.” Án lưu dân vừa qua, Hoàng đế đã chịu không nổi, phi tần tiên hoàng trải qua cuộc sống thế nào, Kim Phong Hoa mới không tin là Hoàng đế chỉ mới biết gần đây, chỉ sợ là vẫn luôn chịu đựng tới bây giờ, phải bắt được cả liên quan của án lưu dân, thật mạnh tay đánh xuống, mới có thể đạt được hiệu quả tốt nhất. Vị phi tần bị chết kia chỉ có thể nói là mệnh quá đen, bằng không chỉ chờ khi hậu cung quét sạch hoạn đảng, Hoàng đế nhất định sẽ bồi thường những phi tần của tiên hoàng đó, cuộc sống tất nhiên sẽ tốt hơn hiện tại rất nhiều.
“Tiểu tử kia nói, người vị phi tần đã chết đắc tội kia chính là một quản sự trong cung, tiểu tử kia gần đây đã hỏi thăm rõ ràng sự tình của quản sự đó.” Quan Kỳ đem một chồng khăn đưa cho Kim Phong Hoa.
Kim Phong Hoa mở khăn ra, phía trên trắng nõn sạch sẽ, màu sắc hay hoa văn gì cũng không có, giống như đúc mấy cái có thể thấy đâu đâu ở trong cung, ngay cả chữ viết phía trên cũng quy củ không có gì đặc biệt, có vẻ là một kẻ thông minh. Nhìn quan hệ người với người phía trên cùng với chuyện xấu của tên thái giám quản sự mấy năm nay, lại so sánh với kí ức trong đầu, Kim Phong Hoa gật gật đầu, trừ thứ đặc biệt tư mật, phần lớn đều đúng với sự thật. Hoàng đế của kiếp trước cũng bắt đầu xuống tay từ người này trước, sau đó móc tiếp ra một đám người, nội cung hai mươi bốn nha môn bị giặt sạch sẽ, kiếp trước nếu không phải có Thôi công công ngăn cơn sóng dữ, người chết còn nhiều hơn, nhưng đời này lấy tiêu chuẩn của bọn thiến cẩu kia, sợ là chết hết.
Dám lấy tin tức ở bên trong đưa ra ngoài để tỏ lòng thành, cái đuôi còn làm sạch sẽ như vậy, Kim Phong Hoa tỏ vẻ rất vừa lòng, liền nói: “Tiểu tử này tên là gì?”
“Lý Thuận Lương.” Quan Kỳ đáp.
“Là kẻ không tồi, chúng ta trước cứ dùng xem sao.” Kim Phong Hoa suy nghĩ, lại bồi thêm một câu: “Nếu dùng không tồi, nói cho tiểu tử kia một câu, Thượng Thiên giám có một thái giám gọi là Chương Đức Bồi, lén lút lui tới nhiều một chút, không cần cố tình ra vẻ, hiện tại chỉ cần có tình nghĩa, tương lai sẽ có việc trọng dụng. Còn người bên cạnh Hoàng thượng, bảo hắn không gần cố tạo quan hệ.”
Sau khi án hậu cung kết thúc, hiện tại bên cạnh Hoàng thượng còn dư lại mấy người, vị trí kia bên người Hoàng thượng, rất nhanh sẽ đổi thành Chương Bồi Đức.
Tác giả có lời muốn nói: Chương sau nên tiếp tục cốt truyện? Hay vẫn là vô trách nhiệm viết phiên ngoại đây? Vặn vẹo, muốn viết nếu Kim đại biến thái cùng Tiên Y muội tử sẽ phát sinh thế nào ở hiện đại.