Nữ tử này không nói gì, chỉ lảo đảo, liên tục phun ra máu.
Ngay sau đó lại có vài người khác xông vào địa cung, người nào người nấy máu me đầy người, “bịch” một tiếng, bọn họ quỳ xuống: “Thánh…Thánh Chủ, người của Thị Huyết Điện bao vây cả toà Linh Sơn rồi”.
Nghe vậy, tất cả mọi người đều thay đổi sắc mặt.
“Mở Hộ Tống Đại Trận”, nữ tử mặc y phục đỏ vẫn đang cố gắng gượng: “Xin sự trợ giúp từ Viêm Hoàng”.
……..
Đêm khuya, bên trong lầu các nhỏ mới tĩnh lặng trở lại, nữ tử kia cũng thôi rên rỉ, lúc này, Diệp Thành và Tiểu Linh Oa mới chuồn ra khỏi ngọn núi.
Không biết nếu như để người của Viêm Hoàng biết được Thánh Chủ của bọn họ nửa đêm không ngủ lại chạy đi nghe tiếng ân ái của người khác thì bọn họ liệu có nhổ nước bọt vào hắn không nữa.
Tiểu Linh Oa lại chuồn đi rồi, chỉ có Diệp Thành là cả chặng đường cứ bất giác xoa cằm, trong lòng không ngừng nghĩ về cảnh xuân rạo rực ở Hằng Nhạc Tông và bất giác bật người một cách ngu ngơ.
Ừm?
Đang di chuyển thì Diệp Thành liếc nhìn về phía cách đó không xa, hắn phát hiện một lão gài tóc bạc đang đứng dưới một vách đá.
Diệp Thành nhìn kĩ thì nhận ra đó là Chung Giang, bóng người của Chung Giang hơi gù, ông ta cứ thế tĩnh lặng đứng dưới vách đá, không biết đang nhìn gì.
Diệp Thành cảm thấy lạ, hắn lắc lắc đầu đi tới.
