Xem ra hắn nhất định phải tìm hiểu bí mật trong đó.
Cát Thiên Hào bất động thanh sắc nhưng trong lòng lại thầm hạ quyết tâm.
Lâm Ngân Bình cũng không hề trấn định như ngoài mặt.
Phân thân thánh thú bị cấm thời gian ngày càng dài, nàng thật sự không biết còn dấu việc này được bao lâu.
Mấy năm nay thậm chí nàng còn không dám chủ động liên lạc với thượng giới.
Cũng may phân thân vẫn chưa có bộ dáng bị tiêu diệt, như vậy chủ thể hẳn vẫn còn, chỉ là không biết sự việc còn kéo dài bao lâu. Nhất định phải trong thời gian ngắn cứu phân thân Thánh thú trở về. Mà trong hành động trước, Thiên Lan tu sĩ đã bị tổn thất khá nhiều, xem ra chỉ có thể tận lận tìm cách lợi dụng tu sĩ của Âm La tông.
Nàng cũng đã có quyết định.
Một địa phương giữa Nam Cương cùng Châu giao, một lão giã cười hì hì vừa thi triển khinh thân thuật di chuyển vừa nói chuyện cùng vài tên Luyện Khí kỳ.
Mười mấy người này lần đầu xuất môn đi kiến thức xung quanh, mỗi người đều mu phi sắc vũ, tân tân hữu vị. ( chắc là non choẹt chưa rành sự đời)
Nếu Hàn Lập có mặt tại đó chắc chẳn sẽ lập tức hoảng sợ, vị lão giả đang cười kia lại là tu sĩ Hóa thần kỳ Hướng Chi Lễ.
Lại nói, từ sau khi Hàn Lập li khai Thiên Phù môn, còn chưa kịp để các tu sĩ cao tầng Thiên Phù môn đến hỏi, lão này đã mạc danh kỳ diệu biến mất.
Việc này lại khiến tu sĩ Thiên Phù môn hoảng sợ, bọn hắn nghi ngờ Hàn Lập động tay chân vào nên đem việc này áp chế, cấm mọi người không được nhắc đến sự tồn tại của Hướng Chi Lễ.
Nhưng sau mấy năm lão nhân này không ngờ lại xuất hiện tại đây, thật là thần bí dị thường.
Không riêng gì những người này, các thế lực lớn ở Đại Tấn tựa hồ cũng cảm ứng được đoạn thời gian này giống như không gian yên ắng trước cơn bão. Một ít tông môn thần thông quảng đại thậm chí còn tra ra được Hoàng tộc Đại Tấn Nghiệp gia, nhưng cũng chỉ là hoài nghi, không có bằng chứng xác thực, các tu sĩ cao tầng của các tông môn này cũng bắt đầu thường xuyên hội họp bàn bạc, không biết có mưu đồ gì.
Đại Tấn sắp chịu một hồi phong ba.
Mấy tháng sau tại Ngân Giao sơn gần Nam Cương truyền ra một tiếng thét vui sướng, tiếng huýt gió vang thẳng đến chín tầng mây.
Một đạo thanh hồng chói mắt bắn qua, chợt lóe lên tại không trung rồi biến mất, sau đó lại hiện ra phía cuối chân trời.
Nhìn tốc độ này, mấy tu sĩ xa xa nhất thời há mồm cứng lưỡi, thần tình hoảng sợ.
Bảy tám ngày sau, một đạo thanh hồng lại xuất hiện bên trong một nguyên thủy sâm lâm diện tích gần ngàn dặm ( rừng rậm nguyên thủy) tại Nam Cương, một đường theo hướng tây mà đi.
Sau đó không lâu, độn quang bay đến một khu vực bị phủ đầy hoàng sắc độc vụ cao hơn ngàn trượng, đáp xuống một vùng bên cạnh.
“Hàn đạo hữu, ngươi đến hơi chậm đấy. Bạch đạo hữu, Nguyên đạo hữu đã đến đây vài ngày trước, chỉ còn chờ một mình đạo hữu.” Hào quang chợt tắt, thân hình Hàn Lập vừa hiện ra, một lão giả đã từ mặt đất đứng lên mỉm cười nói. Người này chính là lão giả họ Phú, hai người còn lại đang ngồi xếp bằng chính là những người hắn đã gặp qua nửa năm trước, Bạch Dao Di, đại hán họ Nguyên cũng có mặt.
“Tại hạ đang luyện chế vài món pháp khí, mấy ngày trước mới kịp hoàn thành nên trễ một chút thời gian, mong các vị đạo hữu không trách!” Hàn Lập ôm quyền nói.
“Không quan hệ, âm phong suy yếu cũng hơn ba tháng, ta cũng chỉ chờ ở đây vài ngày. Nhưng đạo hữu từ xa đến đây, hay là nên tạm nghỉ hay ngày, chờ khôi phục pháp lực rồi mới tính tiếp.
Bạch Dao Di xò xét Hàn Lâp vài lần, thận trọng nói.
“Ừm, Bạch đạo hữu nói có lý, một khi đã muốn xuốn Âm Dương Quật tự nhiên phải khôi phục pháp lực về trạng thái tốt nhất.” Lão giả họ Phú đồng ý.
Đại hán họ Nguyên cùng mỹ phụ tuy không mở miệng nhưng biểu tình cũng đã ra vẻ đồng ý.
“Được rồi, lúc này Hàn mỗ còn từ chối nữa thì có phần bất kính, hai ngày sau chúng ta sẽ nhập cốc.” Hàn Lập gật đầu, nhìn thoáng qua đám hoàng sắc độc vụ ( khói độc màu vàng), mơ hồ có thể thấy cửa cốc đen tuyền ở trong.
Bàn tay vừa lật, vài khối trung giai linh thạch xuất hiện, Hàn Lập trực tiếp ngồi xuống, nhắm hai mắt lại.
Những người khác tuy rằng pháp lực trong người còn đầy đủ nhưng cũng nhắm mắt dưỡng thần, tranh thủ đưa cơ thể đến trạng thái tốt nhất.
Thời gian hai ngày trôi qua rất nhanh, dưới ánh mắt bình tĩnh của Hàn Lập, đại hán không chần chờ quát khẽ:
“Xuất phát.”
Những người khác cũng đều đứng dậy, hào quang trên người chớp động bao phủ toàn thân.
“Tại hạ có Ngọc Như Ý khắc độc, chống được vạn loại độc, nhưng mọi người cũng phải cẩn thận, trong khói độc còn có độc trùng có thể xuyên qua linh quang. Vạn Độc cốc này cũng là một cấm chế được lưu lại từ thượng cổ, lại có cấm chế cấm không, chúng ta chỉ có cách từ trực tiếp đi vào.” Đại hán họ Nguyên nhàn nhạt nói, nhấc tay tế ra một viên Ngọc Như Ý, sau đó bước đến gần màn khói độc.
Bọn người Hàn Lập cũng đã đi tới.
Chỉ thấy đại hán đứng sát chỗ khói độc, hướng Ngọc Như Ý đọc chú ngữ, nhất thời từ Ngọc Ý hiện ra một vòng sóng, sóng này vừa tỏa ra lập tức khói độc bị đẩy hơn phân nửa, sương mù cũng loãng hơn.
Đại hán tự cấp một cái khinh thân thuật, phóng người đến thẳng cửa cốc.
Những người khác cũng gia tăng pháp thuật theo sát phía sau.