Tuy rằng nàng còn chưa nói là chuyện gì xảy ra, nhưng Chu Hằng biết, khẳng định là Ma Long Đại Đế không có đáp ứng chuyện nàng từ hôn.
Điều này cũng bình thường, Ma Long Đại Đế như thế nào lại để ý tới chuyện náo động của nàng chứ?
– Chu Hằng! Ngươi phải giúp bổn cung nghĩ ra một biện pháp! Liễu Duẫn Nhi nhìn về phía Chu Hằng nói, với ánh mắt tràn trề hy vọng.
– Ta có thể có biện pháp gì chứ! Chu Hằng bĩu môi.
– Mặc kệ, khẳng định ngươi phải có biện pháp! Liễu Duẫn Nhi nói ngang ngược không nói lý lẽ, đột nhiên nàng xoay chuyển tròng mắt, nói: – Ba cây tiên thảo bậc cao!
“Oái!” Chu Hằng không khỏi nhìn với cặp mắt khác trước: vài ngày không gặp, nha đầu này thông minh hơn rồi nha! Hơn nữa, ra tay cũng hào phóng hơn nhiều, không giống như Liễu Thi Thi, hắn phải cò kè mặc cả nửa ngày mới kiếm được một cây tiên thảo bậc cao.
Dù sao nàng là Công chúa hoàng thất mà: tiền của dồi dào! Đúng! Hắn thích đứa con phá sản như vậy!
– Đồng ý giao dịch!
“Bốp!” Hai người chạm tay ước định, đều có vẻ rất vừa lòng.
Chu Hằng thật đúng là không sao cả, dù sao hắn đã kết thù với Lâm Hiến Dương, cũng không ngại kết sâu thêm một chút.
– Nói xem đến tột cùng ngươi có biện pháp nào? Liễu Duẫn Nhi còn nghi hoặc hỏi.
– Làm theo hoàn cảnh thôi! Chu Hằng thuận miệng nói: – Như vầy đi, chờ đến ngày đại thọ của cha nàng, ta sẽ lên lôi đài luận võ, sau khi giành lấy hạng thứ nhất, sẽ xin cha nàng thu hồi hôn ước!
– Tốt tốt! Liễu Duẫn Nhi liên tục vỗ tay, trong lúc tâm tình thật tốt, lập tức liền lấy ra một miếng bánh cắn ăn.
– Đúng rồi! Lần này vì sao lại có nhiều người tới đây như vậy? Chu Hằng hỏi tới. Điều này hỏi Đinh Toàn, Liễu Thi Thi đều so ra không bằng hỏi Liễu Duẫn Nhi: nha đầu này chính là con gái sủng ái nhất của Ma Long Đại Đế, cho dù hiện tại nàng đang giận dỗi, liên tục kháng mệnh cũng không thay đổi được điều này.
– Bởi vì bảy nước định liên thủ tiến vào cổ mộ của Lôi Vân Đại Đế! Liễu Duẫn Nhi vừa ăn, vừa nói ra chuyện kinh người.
– Lôi Vân Đại Đế ư?
– Đúng vậy! Lôi Vân Đại Đế chính là Hoàng đế khai quốc của Hoàng triều Đại Kiền Quốc, tên gọi Đại Tần Quốc chúng ta trước kia, văn võ toàn tài, vô cùng lợi hại! Nghe nói hắn vì tấn công Hắc Động Đế, tẩu hỏa nhập ma chết! Liễu Duẫn Nhi đúng là không có xem Chu Hằng trở thành người ngoài, hoặc là nói trong ý thức của nàng vốn không có khái niệm chữ giữ bí mật này, nên hết thảy liền nói ra sạch.
Chu Hằng gật đầu, Lôi Vân Đại Đế là bởi vì tấn công Hắc Động Đế mà tẩu hỏa nhập ma, nói như vậy tất nhiên hắn là Hắc Động Hoàng, mà trước mắt bất luận là Ma Long Đại Đế hay là các đại nhân vật cấp bậc Hắc Động Cảnh khác cũng chỉ là Hắc Động Vương.
Đạt tới độ cao Hắc Động Cảnh này, kém một cái hắc động chiến lực cũng chênh lệch lớn đến nghịch thiên. Nếu có thể mở ra cổ mộ của Lôi Vân Đại Đế, có thể sẽ nhận được kế thừa của Lôi Vân Đại Đế, ít nhất có thể dùng để tham khảo, nói không chừng liền có thể nhảy vào Hắc Động Hoàng!
– Tuy nhiên, trong cổ mộ vị tất đã thực sự có kế thừa của Lôi Vân Đại Đế, dù sao hắn cũng còn có con cháu đời sau, hơn nữa vì phòng ngừa hậu nhân đào phần mộ, tốt nhất mà vô cùng đơn giản nhất là tự mai táng mình! Chu Hằng nói.
– Ngu ngốc! Sau khi trở thành Hắc Động Vương, trên người của võ giả sẽ hình thành phù văn, ngưng tụ tinh hoa sở học cả đời, cái này có thể truyền đời mãi mãi, vĩnh viễn không hư không hủy! Cho nên, thi thể của Lôi Vân Đại Đế mới chân chính là bảo tàng! Liễu Duẫn Nhi khinh bỉ nói.
Thì ra là thế!
Chu Hằng giật mình, không trách được trên mỗi một cái xương của Hoặc Thiên đều có một phù văn. Ngay cả võ giả cấp Hắc Động đều có thể hình thành phù văn ở trên thân, vậy thì càng miễn bàn là Hỗn Độn Cảnh!
Cũng chính vì vậy, bản thân võ giả cấp Hắc Động chính là một quyển công pháp bậc cao. Thế nhưng Lôi Vân Đại Đế là Hoàng đế khai quốc của Đại Kiền Quốc, nếu hậu nhân của hắn không tiêu vong thì sao có thể cho phép kẻ mạo danh đi đào phần mộ của lão tổ tông?
Chỉ có thể tiện nghi cho người đến sau!
Tuy nhiên, hậu nhân của Lôi Vân Đại Đế dĩ nhiên cũng sẽ nghĩ tới khả năng này, bên trong cổ mộ tất nhiên đã bố trí đầy sát khí, cũng không phải dễ dàng liền có thể lấy được di cốt của Lôi Vân Đại Đế, đạt được kế thừa phù văn trên người của hắn.
Cứ xem hành trình cổ mộ lần này phải bảy nước lớn liên thủ là đủ biết!
Nên biết rằng chỉ riêng Đại Tần Quốc đã có được năm vị Hắc Động Vương, nhưng với lực lượng như vậy cũng không có xông vào cổ mộ, mà phải tụ tập Hắc Động Vương của bảy nước lớn, thì cũng đủ để tưởng tượng những hung hiểm trong đó.
Đương nhiên trong này có khả năng còn có tình huống khác, dù sao có số chi tiết chưa chắc Ma Long Đại Đế nói cho ái nữ biết.
Cò nên đi xem một chuyến hay không đây?
Nếu Hồng Nguyệt chịu ra tay, như vậy thực xin lỗi, ai cũng đừng đùa, nàng hoàn toàn có thể nghênh ngang xông vào cổ mộ, muốn làm gì thì làm! Cho dù có cấm chế cấp bậc Hắc Động Hoàng, nhưng đối với cường giả Hỗn Độn Cảnh thì có năng lực dùng được gì chứ?
Quên đi, cổ mộ này không đi cũng được, đối với Ma Long Đại Đế bọn họ thì kế thừa phù văn của Lôi Vân Đại Đế là vô giá, nhưng đối với Chu Hằng mà nói, cũng không có trọng yếu như vậy!
Trong tay hắn đã có một bộ Hỗn Độn Thiên Kinh, chính là tập trung Thiên Kinh của một giới Tiên giới, có thể so với một bộ Thiên Kinh riêng lẻ ở Minh giới, có khả năng kém hơn so với phù văn của cấp bậc Hắc Động Hoàng, nhưng cũng không chênh lệch bao nhiêu.
Mấu chốt là, bên cạnh hắn còn có một vị cường giả cấp Hỗn Độn, cùng lắm thì da mặt dày đi thỉnh giáo Hồng Nguyệt thôi, phù văn cao minh hơn mấy trăm lần mà không thể so với Hắc Động Hoàng hay sao?
Hắn vẫn lẳng lặng chờ ngày tổ chức sinh nhật của Ma Long Đại Đế.
Lại qua mười mấy ngày sau, Chu Hằng nhận được một tấm thiệp mời, tuy nhiên không phải cho hắn, mà là thỉnh mời “cường giả thần bí” sau lưng của hắn, tham dự buổi thọ yến của Ma Long Đại Đế, trong đó thoáng nhắc tới chuyện cổ mộ của Lôi Vân Đại Đế.
Tại sao lại để lộ ra chuyện Lôi Vân Đại Đế trong này?
Chu Hằng suy nghĩ một hồi, chung quy có chút hiểu được.
Trong cổ mộ hung hiểm vạn phần, vạn nhất toàn bộ Hắc Động Vương đi vào chết sạch? Nếu xảy ra chuyện như vậy, các nước đều sẽ xuất hiện hỗn loạn lớn! Mà lực ảnh hưởng và lực phá hoại của một vị Hắc Động Vương chính là vô cùng tận.
Bởi vậy, thà rằng Ma Long Đại Đế lên tiếng mời vị cường giả thần bí này cùng nhau đi vào cổ mộ, nếu không có chuyện gì xảy ra mọi người đều tốt, vạn nhất có chuyện, cũng không đến mức xáo động cơ sở của Đại Tần Quốc.
Hơn nữa có thêm một vị Hắc Động Vương, lực lượng cũng sẽ cường đại một phần, càng thêm an toàn.
Chu Hằng thảy thiệp mời cho Hồng Nguyệt, để chính nàng tự quyết định.
Vốn hắn tưởng rằng Hồng Nguyệt sẽ khinh thường vứt bỏ thiệp mời, không nghĩ tới mỹ nhân tuyệt sắc này chỉ là hơi do dự một chút, sau đó lại quyết định sẽ đi dự tiệc, khiến Chu Hằng dùng ánh mắt tràn ngập nghi hoặc nhìn nàng: Có phải lại định kéo thêm cừu hận cho hắn hay không…