” Từ bên trong tông môn tìm người giúp đỡ? Đối với người khác thì có thể, nhưng đối với lão phu lại tuyệt đối không được. Năm đó vì một sự kiện ân oán bên trong tông môn, Phú mỗ cũng đại đa số đồng giai tu sĩ trong tông môn trở mặt. Ngoại trừ Thường sư muội ra, mấy người còn lại chỉ rằng đang ước mong cho lão phu chết sớm. Mặc dù bọn dhọ không chịu xuất thủ nhưng lão phu vẫn còn lo lắng bọn họ sau lưng giở độc thủ ám toán”. Trên nét mặt già nua chợt lóe lên vẻ tàn khốc, ẩn hiện một chút giận dữ trong đó.
Hàn Lập hơi chút rùng mình.
Lời này cũng với không giải thích khác nhau là mấy, ai cũng chẳng biết thật giả trong đó, chỉ biết đối phương nói như thế.
Nhưng cũng không tiện hỏi sâu thêm vào, mấy người chỉ biết trầm mặc không nói.
“Muốn đi vào âm dương quật là chuyện thật sự quan trọng, thiếp thân muốn cẩn thận cân nhắc một chút. Không bằng như vậy được không, ba ngày sau thiếp thân sẽ cho đạo hữu một câu trả lời thuyết phục?” Bạch Dao Di cúi đầu trầm ngâm trong chốc lát, nói.
” Ba ngày? Đương nhiên có thể. Âm dương quật vào nửa năm sau mới là lúc âm phong ở trạng thái suy yếu nhất trong hai mươi năm. Lúc đó tiến vào mới là thời điểm thích hợp nhất. Hơn nữa để đối phó với quỷ vật, vài vị đạo hữu đồng dạng cũng cần chuẩn bị một vài pháp khí, bảo vật đặc thù. Cho dù vài vị có lập tức đáp ứng, cũng cần nửa năm sau mới có thể tiến vào động quật. Nhưng trước khi rời đi, ta cần chư vị đạo hữu đồng thời sử dụng minh hà chi trang trong tay tại hạ, dụng máu huyết viết độc thệ ( lời thề độc) thủ khẩu như bình mới được. Tại hạ trước tiểu nhân sau quân tử, không hy vọng chuyện tình về bồi anh đan cùng Âm chi mã tạo nên huyên náo.” Lão già họ Phú mỉm cười, tay áo rung lên, hé ra một trang giấy ố vàng nhưng lại hừng hực hắc sắc hỏa diễm, xuất hiện trước mặt mấy người.
“Minh hà chi trang? Chính là kiện tà khí khiến cho người sử dụng vi phạm lời thề sẽ gặp tai họa bất ngờ. Vật này không phải đã sớm mất tích mấy trăm năm sao.” Đại hán nghe vậy, lập tức thất thanh kêu lên.
Hàn Lập nghe nói thế, trong lòng cũng cả kinh.
” Tà khí này tại hạ có được là do dùng giá cao thu mua ở phường thị ngầm. Công hiệu của vật này thực ra cũng không khoa trương như đồn đại, nhưng trong thời gian ngắn khiến các vị đạo hữu thủ khẩu như bình thì có thể thực hiện được.Năm xưa Phong Thiên Hành của Thiên ma môn chết đi như thế nào, Hàn đạo hữu có lẽ không biết, nhưng Bạch, Nguyên hai vị đạo hữu chắc rất rõ ràng! Phong Phong Thiên Hành đồng dạng cũng là Nguyên Anh trung kỳ tu sĩ, ta nghĩ ba vị đạo hữu sẽ không lấy thân để thử đâu.” Lão già họ Phú lạnh lùng nói.
“Hảo, có thứ tốt như bồi anh đan này, Nguyên mỗ tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua. Ước hội nửa năm sau Nguyên mộ nhất định sẽ đến đúng hẹn”. Sắc mặt đại hán trở nên âm tình bất định trong đôi chút rồi kiên quấy nói ra.
Sau đó hắn đột nhiên hướng trang sách màu đen vẫy tay một cái, đem vật ấy cuốn tới trước người vài thước rồi há mồm, phun ra một ngụm tinh huyết lơ lửng trước trang sách.
Đại hán vươn ngón trỏ, quyệt lấy một ít tinh huyết viết lên trang sách một ít văn tự cổ đại.
Một lúc sau, khi ngón tay vừa dứt ra, một cái quỷ đầu mặt mũi hung tợn từ trong hắc diễm hiện lên, hướng về phía đại hán dữ tợn cười to, cái mồm mở ra, tất cả huyết văn trên trang sách đều bay lên, không chút do dự đều bắn thẳng vào mồm của quỷ đầu.
Quỷ đầu trong nháy mắt cũng biến thành một cỗ khói xanh, biến mất không thấy.
Nhìn thấy một màn quỷ dị như vậy, trong lòng Hàn Lập không khỏi máy động thêm lần nữa.
Mà lão già họ Phú đem trang sách thu hồi, thoáng nhìn qua một cái, trên mặt lộ vẻ hài lòng, chuyển hướng nhìn về phía Bạch Dao Di.
Nàng hơi do dự một chút, tuy bộ dáng có chút bất đắc dĩ nhưng cũng đồng dạng nâng tay lên hướng về trang sách, làm đúng như trước, quỷ đầu cũng đồng dạng xuất hiện một lần nữa rồi quỷ dị biến mất.
Khi ánh mắt lão già hướng về phía Hàn Lập, hắn không khỏi thở dài một hơi.
Tuy biết rằng cuộc trò chuyện vừa rồi có một số chi tiết kiêng kị nhưng hiện tại cho dù cảm thấy thế nào đi chăng nữa thì cũng đã không còn lựa chọn nào khác.
Mặt hắn không chút thay đổi hướng trang sách ngoắc ngoắc, trang sách tức thì bay vọt đến trước mặt.
Nhìn lại một lần lên trang sách, hắn liền cắn lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết, nhanh chóng sử dụng tinh huyết của chính mình viết lên trang sách lời thề sẽ không để lộ nội dung lần ước hẹn hôm nay, huyết quang chợt lóe, quỷ đầu từng xuất hiện hai lần trong hắc diễm lại một lần nữa hiện lên.
Nó âm trầm cười, vừa mới mở mồm ra thì đột nhiên trong cơ thể Hàn Lập có vật gì động đậy, trong giây lát truyền ra tiếng gầm gừ quái dị, thanh âm tuy không lớn, nhưng những tu sĩ ở đây lại có thể nghe thấy rõ ràng rành mạch.
Mấy người lão già không có phản ứng gì khác thường nhưng quỷ đầu kia vừa nghe thấy thanh âm đó thì gương mặt lập tức vặn vẹo, méo mó, phát ra một tiếng gầm nhẹ khó hiểu rồi tán loạn biến mất, phảng phất như kinh hoàng bỏ chạy.
Lão già họ Phú, đại hán. bốn người không khỏi trợn mắt há mồm.
Trên mặt Hàn Lập hiện lên một tia khác thường, hít một hơi, tay áo hướng trang sách phất một cái, đồng thời trong miệng lạnh nhạt nói:
“Tại hạ không cần lo lắng thêm gì, cũng đáp ứng đạo hữu sẽ phó ước đúng giờ. Nhưng thứ này xem ra cùng một vật trong cơ thể tại hạ có chút tương khắc, khiến tại hạ không thể viết xuống lời thề. Hàn mỗ là một giới tán tu, trong nửa năm sau cũng sẽ ở lại Nam Cương không rời đi đâu, cũng sẽ không nói việc này cho bất kỳ kẻ nào.Thứ này chắc không cần dùng nữa “
Lúc này, minh hà chi trang được một mảnh thanh hà nâng lên đưa về phía lão già họ Phú.
Lão già họ Phú cầm lấy trang sách, trên mặt còn lưu lại vẻ giật mình còn chưa biến mất, lóng ngóng một khoảng thời gian không biết xử lý ra sao mới tốt. Phải biết rằng ngoại trừ loại bảo vật quỷ dị như minh hà chi trang, hắn cũng không còn biện pháp nào khác để đảm bảo đối phương tuân thủ lời hứa không tiết lộ chuyện liên quan đến bồi anh đan.
“Phú sư huynh, ta nghĩ rằng Hàn đạo hữu nói như vậy cũng có đạo lý. Minh hà chi trang này không cần dùng cũng được. Ta tin rằng Hàn đạo hữu cũng sẽ không nói lỡ lời cho ai khác đâu.” Hắc y mỹ phụ từ đầu đến giờ vẫn im lặng lại đột nhiên mở miệng.
Tiếng nói của nàng có chút khàn khàn, nhưng tràn ngập một loại nói không nên lời từ tính, thu mâu khẽ chuyển, cả người cũng trở nên phong tình vạn phần.