Ừm, phải có khoảng cách thì tình cảm mới tốt đẹp hơn, giờ cô và cậu ba Nguyễn thật sự gặp nhau quá thường xuyên!
“Phải có khoảng cách để tình cảm trở nên tốt đẹp hơn? Từ lúc chúng ta ly hôn đến nay đã hơn một tháng, nhưng thời gian gặp mặt gộp lại còn chưa tới một ngày, thế vẫn chưa đủ xa cách à?” Nhưng câu nói của cậu ba Nguyễn đã chặn đứng mọi lời nói của Tô Khiết.
Khóe môi Tô Khiết co giật, không còn gì để nói.
“Ông nội vẫn đang ở trong bệnh viện, em phải đi thăm ông nội đây.” Tô Khiết nghĩ, cả ngày nay cô đã không đi thăm ông nội rồi, mặc dù giờ ông nội đã hôi phục rất tốt, nhưng người làm cháu như cô cũng không được làm thế.
“Ừm, để tôi đưa em đi.” Lần này, Nguyễn Hạo Thần cũng không phản bác.
Tô Khiết thầm thở dài, rốt cuộc ngày hôm nay đã kết thúc chưa?
Nguyễn Hạo Thần dừng xe trước cổng bệnh viện.
Tô Khiết xuống xe, Nguyễn Hạo Thần cũng xuống theo, cô đi vào bệnh viện, anh cũng đi theo sau.
“Anh đưa em tới đây là được rồi, em sẽ tự đi vào.” Tô Khiết hiểu rất rõ, giờ quyết tâm gả cô đi trong lòng ông cụ đã
mãnh liệt hơn trước cả trăm lần.
Nếu lúc này để ông cụ nhìn thấy cô và Nguyễn Hạo Thần đang ở bên nhau, cô thật sự không dám bảo đảm ông cụ sẽ làm ra
chuyện gì.
Tất nhiên Nguyễn Hạo Thần hiểu rõ hàm ý của cô, cô không muốn cho ông cụ nhìn thấy bọn họ đang ở bên nhau, anh khẽ híp mắt lại, rồi nhìn chằm chằm cô: “Tô Khiết, em không muốn tôi lộ diện đến thế à?”
Tô Khiết sửng sốt, cậu ba Nguyễn nói vậy là sao? Người có điều kiện như anh sao có thể mất mặt được?
Không phải cô sợ mất mặt, mà cô sợ ông cụ vừa thấy anh đã không chấp nhận nổi.
Nên cô mới không dám dẫn anh đi gặp ông nội.
“Giờ chúng ta đã ly hôn rồi, nếu em dẫn anh đi gặp ông nội cũng khó giải thích được, đúng không?” Tô Khiết nghĩ nếu cô và Nguyễn Hạo Thần cùng đi gặp ông nội, nói không chừng sẽ làm ông cụ giật mình.