“Ta nhớ người từng nói Hoàng lão bản kia chỉ thích nữ nhân chưa tới hai mươi tuổi.”
Chương Tư Lượng gật đầu: “Không sai.”
“Lương Hân kia đã ba mươi mấy, vậy không phải tỷ tỷ Lương Hân đã gần bốn mươi sao?”
(dreamhouse2255)
“Không thể nào! Ta đã từng gặp Lương Nhiêu, bộ dáng nàng cũng chỉ là hai mươi mấy tuổi, Diệp thiếu, ngươi nói Lương Hân hơn ba mươi tuổi, không đến mức đó đi, trêи tin tức nói Lương Hân mới hai mươi tuổi a!”
Diệp Phàm cười nhạt một tiếng: “Hai mươi, nàng sắp có hai cái hai mươi, tuy rằng ta chưa gặp Lương Nhiêu nhưng nếu nàng thật sự là tỷ tỷ Lương Hân, vậy tuổi của nàng còn lớn hơn Lương Hân, hẳn là cũng dùng Thanh Xuân Cổ!”
“Thanh Xuân Cổ? Cổ này có tác dụng phụ gì sao?” Chương Tư Lượng không khỏi tràn đầy tò mò.
“Thanh Xuân Cổ chính tông không có tác dụng phụ gì, nó có thể trì hoãn già cả, là thứ tốt vạn kim khó cầu, rất khó bồi dưỡng, cổ trùng trong thân thể Lương Hân kia chỉ là bán thành phẩm, hiệu dụng thua xa Thanh Xuân Cổ chân chính, có tác dụng nhất định trong thời gian hạn định không nói, một khi cổ trùng quá thời gian hạn định, ký chủ sẽ nhanh chóng già nua.”
Chương Tư Lượng gật đầu: “Như vậy sao!”
“Ta nghĩ Thanh Xuân Cổ trong cơ thể Lương Nhiêu đã bắt đầu không ổn định.”
“Không ổn định?”
“Chính là một hồi có bộ dáng hai mươi mấy tuổi, một hồi có bộ dáng hơn ba mươi tuổi!”
Diệp Phàm nghĩ có lẽ lão bản mỏ than kia đã từng thấy bộ dáng hơn ba mươi tuổi của Lương Nhiêu nên muốn đổi lão bà, nhưng vừa thấy bộ dáng hai mươi của nàng liền cao hứng, ném chuyện muốn đổi lão bà ra sau đầu.
……(dreamhouse2255)
Di động Diệp Phàm vang lên, “Biểu ca, có việc gì sao?”
“Ngươi nói Tiểu Cường tới, hắn tới làm gì?”
“Tới tìm ta chơi?”
“Được rồi, ta đi sân bay đón hắn, yên tâm đi, có ta ở đây, ta sẽ không để hắn xảy ra chuyện.”
Chương Tư Lượng nhìn Diệp Phàm: “Diệp thiếu, xảy ra chuyện gì sao?”
“Không có chuyện gì lớn, chỉ là cháu trai nhà ta tới! Người giống như ta chính là quá được hoan nghênh, ai cũng muốn ở cùng một chỗ với ta, ngay cả cháu trai ta cũng muốn gạt cha mẹ mua vé máy bay tới tìm ta, hai phu thê kia cũng quá hồ đồ, vừa nãy mới phát hiện hài tử biến mất, được rồi, ta phải đi tiếp cơ.”
Chương Tư Lượng “……”
……
Trêи phi cơ, trong khoang hạng nhất, một tiểu nam hài ngồi tròn vo thành một cục, tiểu nam hài lớn lên mày rậm mắt to, phấn phấn nộn nộn, vô cùng đáng yêu, tiểu nam hài liên tục kêu đói, tiếp viên hàng không liền bưng không ít thức ăn cho tiểu nam hài.
Bên cạnh tiểu nam hài cũng là một tiểu nam hài, bộ dáng khoảng bảy tám tuổi, hai tròng mắt ngốc ngốc, trong miệng lẩm bẩm không biết đang nói thầm cái gì.
(dreamhouse2255)
Một mỹ phụ ôm lấy tiểu nam hài, trong mắt là lo lắng nồng đậm.
“Dì Lâm, ta đã liên hệ với danh y ở kinh đô, biểu đệ nhất định có thể được cứu chữa.” Một nữ hài tử xinh đẹp nói.
Lâm Khiết thở dài một hơi: “Hy vọng là có tác dụng.” Lâm Khiết đã mời không ít danh y vì Lý Gia Bảo, cho tới bây giờ tâm thần và thể xác đều có chút mệt mỏi.
Võ Hào Cường nhìn tiểu nam hài bên cạnh một cái: “Bộ dạng này của hắn giống như là bị quỷ ám, tìm bác sĩ vô dụng, tìm tiểu thúc ta mới có tác dụng!”
“Tiểu thúc ngươi? Tiểu thúc ngươi là bác sĩ?”
Võ Hào Cường lắc đầu, có chút kiêu căng đáp: “Không phải! Tiểu thúc ta lợi hại hơn bác sĩ nhiều.”
“A, vậy tiểu thúc ngươi là ai vậy?” Lâm Tiêu tò mò hỏi.
Võ Hào Cường cười toét miệng: “Tiểu thúc ta là thần côn.”
Lâm Tiêu không vui nói: “Ghét nhất chính là đám thần côn này, cả ngày không làm chính sự, chỉ biết hãm hại lừa gạt!”
Võ Hào Cường không vui nói: “Tiểu thúc không có hãm hại lừa gạt! Tiểu thúc lợi hại nhất!”
Lâm Tiêu thuận miệng hỏi: “Hắn lợi hại như thế nào?”
(dreamhouse2255)
Võ Hào Cường phồng quai hàm lên: “Tiểu thúc là minh tinh!”
“Vừa nãy ngươi còn nói hắn là thần côn, sao bây giờ lại biến thành minh tinh?” Lâm Tiêu cười nhạo một tiếng.
Võ Hào Cường nghẹn đỏ mặt: “Chức vị chính của tiểu thúc là thần côn, phó chức là minh tinh!”
Lâm Tiêu cười lạnh: “Có phải tiểu thúc ngươi không thể tiếp tục giả thần giả quỷ, chỉ có thể đi làm minh tinh tuyến tuyến mười tám có còn hơn không?”
Lâm Tiêu vốn dĩ không muốn chấp nhặt với Võ Hào Cường, nhưng nàng chướng mắt nhất chính là thần côn, sau khi Lý Gia Bảo xảy ra chuyện, Lâm Khiết mời rất nhiều bác sĩ vô dụng, liền đánh chủ ý lên thần côn, kết quả, không mời được cao nhân đắc đạo, lại mời đến không ít kẻ hãm hại lừa gạt.
Nếu những người này không chỉ lừa, một tên thần côn trong đó còn để Lý Gia Bảo uống nước bùa, kết quả, làm cho Lý Gia Bảo lên cơn sốc, thiếu chút nữa bỏ mạng.
Hai má Võ Hào Cường khó chịu phồng lên: “Tiểu thúc lợi hại nhất!”
Lâm Tiêu nhìn bộ dáng tức giận của Võ Hào Cường, nghĩ Võ Hào Cường chỉ là một tiểu hài tử, không thèm tiếp tục tranh chấp cùng Võ Hào Cường, “Ngươi là một mình tới kinh đô?”
“Tiểu thúc sẽ đến đón ta.” Võ Hào Cường đáp.
“Ngươi cẩn thận gặp được bọn buôn người!” Lâm Tiêu nói.
“Không sợ, bọn buôn người đều sợ ta!” Võ Hào Cường đắc ý khoe.
(dreamhouse2255)
“Vì sao?” Lâm Tiêu hỏi.
“Trêи người ta có bùa hộ mệnh, ai lòng mang ý xấu muốn chạm vào ta, người đó liền xui xẻo.” Võ Hào Cường dương nắm tay.
Lâm Tiêu trợn trắng mắt, trong lòng cười lạnh một tiếng, cảm thấy tiểu tử Võ Hào Cường này trúng độc không nhẹ!
Võ Hào Cường thấy bộ mặt khinh thường của Lâm Tiêu, không khỏi có chút nhụt chí.
Võ Hào Cường lấy một lá phù từ trong bao ra: “Nhìn thấy cái này không, là phù phòng bệnh, trị cảm mạo, phát sốt, người thực vật, bất quá, không trị được não tàn, là tiểu thúc cho ta.”
Lâm Khiết tò mò nhìn Võ Hào Cường: “Phù này bao nhiêu tiền một tấm?”
“Không quý, một trăm mười vạn một tấm.”
“Tiểu bằng hữu, ngươi bán cho a di được không?” Lâm Khiết nói.
Võ Hào Cường chớp chớp mắt: “Được.”
Lâm Tiêu cau mày: “Dì, ngươi đừng nghe một tiểu tử bậy bạ, chẳng lẽ ngươi ăn mệt còn chưa đủ nhiều sao?”
Lâm Khiết cau mày: “Thà rằng tin có còn hơn tin không! Ta thấy tiểu hài tử này không giống như đang nói dối.”
Võ Hào Cường gật đầu: “Đúng, đúng, ta không có nói dối.”
Lâm Tiêu cau mày nhìn Võ Hào Cường, không khỏi nghĩ, hiện tại tiểu hài tử cũng khó lường, tuổi mới lớn được một chút đã ra ngoài gạt người.
(dreamhouse2255)
……….