Hai đạo hào quang từ trên cao trảm xuống, hợp làm một hoá thành một đạo Phong Nhận cực lớn, cứng rắn phá vỡ hàn ý, không phát ra một âm thanh nào, lưu lại trên không một dấu vết màu đen, trảm thẳng tới Vũ Băng Kỷ.
Làm sao chỉ có Vũ Băng Kỷ tiến bộ đây?
Sau khi Đường Tam hoàn toàn dung hợp lạc ấn thứ năm, triệt để hấp thu Phong Hùng huyết mạch chi lực, hắn làm sao lại tiến bộ kém Vũ Băng Kỷ chứ?
Phong Lang Biến đã đạt đến Ngũ giai đỉnh phong làm năng lực khống chế Phong nguyên tố tiến một bước rất dài. Huống chi có Kim Bằng Biến tăng cường cường độ thân thể làm cho sức thừa nhận Băng nguyên tố của hắn mạnh hơn hôm trước rất nhiều.
Độc Bạch đã từng nói, các học viên đặt tên cho Phong Nhận áp súc cao ngày đó là Phong Thần Trảm. Một kích hôm nay, Đường Tam tìm được linh cảm từ chính ba chữ “Phong Thần Trảm” đó.
Hàn ý xẹt qua hai bên, không có tiếng kêu chói tai nào. Phong nguyên tố bộc phát kia cường ngạnh thổi bay tất cả hàn ý.
Phong Nhận cực lớn cơ hồ đã đến đỉnh đầu Vũ Băng Kỷ.
Vũ Băng Kỷ cảm nhận được nguy cơ liền đưa ra phản ứng. Đường mòn hàn băng dưới chân phóng ra. Lĩnh ngộ Băng nguyên tố càng sâu, tốc độ thi triển kỹ năng của hắn càng nhanh hơn trước một chút.
Vũ Băng Kỷ theo đường hàn băng bay ngược về phía sau, cùng lúc đó, một mặt băng thuẫn đã chắn trên đỉnh đầu của hắn.
Băng thuẫn đối. với người khác sẽ có tác dụng, nhưng đối với Đường Tam thì không, hắn đã có kinh nghiệm. Băng thuẫn cơ hồ lập tức phá toái, thậm chí còn không kịp bạo tạc nổ tung, Phong Thần Trảm cũng đã từ trên trời giáng xuống.
Nhưng hàn khí lạnh lẽo xung quanh vẫn ảnh hưởng đến tốc độ của Đường Tam. Phong Thần Trảm cơ hồ xẹt qua sau lưng Vũ Băng Kỷ, trực tiếp trảm trên mặt đất.
Một vết nứt xuất hiện trên mặt ngoài, màu đen kia lập tức lan tràn ra xung quanh.
Vũ Băng Kỷ kêu lên một tiếng buồn bực, sau lưng hiện lên một đạo huyết tuyến, Băng nguyên tố hộ thể không thể ngăn trở được tác dụng của Phong Thần Trảm.
Hành động của Đường Tam cũng không ngừng lại. Hắn biết rõ, bởi vì chênh lệch tu vi, nếu mình và Vũ Băng Kỷ chiến đấu càng dài thì mình càng gặp bất lợi. Bởi vì do rét lạnh sẽ làm hắn tiêu hao càng lúc càng lớn.
Phong Thần Trảm trong tay hắn lập tức vung lên, thân thể xoay tròn trảm xuống.
Lần này, Phong Nhận rút cuộc rời khỏi tay, cấp tốc xoay tròn, tiến tới chỗ Vũ Băng Kỷ.
Từng đạo tường băng bay lên trước người Vũ Băng Kỷ, nhưng vừa bay lên liền bị Phong Nhận kinh khủng kia chém đứt, Vũ Băng Kỷ nhìn chật vật không chịu được.
Những mỗi khi một mặt tường băng bị chém ra đều nhanh chóng bùng nổ, phá toái. Lực lượng nổ tung làm cho lực cản được tăng cường.
Nhưng ngay sau đó, Vũ Băng Kỷ phát hiện có điểm không bình thường.
Bởi vì là cuồng phong gào thét!
Phong Thần Trảm đang xoay tròn tốc độ cao kia đột nhiên nổ tung, hoá thành vòi rồng mãnh liệt. Vòi rồng này không chỉ có lực lượng của gió mà còn cuốn lấy những mảnh Băng nổ tung lúc trước. Mỗi mảnh băng trong cuồng phong tựa như lưỡi dao sắc bén, nhanh chóng bao trùm thân thể hắn.
“Ta …” Vũ Băng Kỷ giật mình, có chút không dám tin vào hai mắt của mình.
Ngay sau đó, hắn chỉ có thể cuộn mình lại, toàn lực khống chế Băng nguyên tố, hoá mình thành băng điêu để ngăn chặn “Bạo Phong Tuyết” từ bốn phương tám hướng đánh tới.
Các học viên xem trận đấu sợ ngây người, ngay cả lão sư cũng sợ ngây người.
Mộc Ân Tình khoé miệng co giật. Hắn nhiều lần muốn xuất thủ, nhưng rồi không đành lòng cắt ngang một trận chiến đặc sắc như thế.
Tốc độ chiến đấu giữa Đường Tam và Vũ Băng Kỷ rất nhanh, hơn nữa song phương đều bộc phát rất hung mãnh, làm cho người xem quả thật không kịp nhìn rõ.
Khi Phong Thần Trảm nổ tung hoá thành vòi rồng, Mộc Ân Tình cảm thấy da đầu mình có chút run lên. Đây là Tinh Thần Lực cao như thế nào, mới có thể tiến hành khống chế như vậy.
Đường Tam không tiếp tục ra tay, sắc mặt của hắn có chút tái nhợt. Mà Vũ Băng Kỷ bên trong vòi rồng lung la lung lay, băng cứng trên người vừa ngưng tụ liền lập tức bị đâm nứt, không ngừng phá toái, hắn cũng không ngừng cưỡng ép đóng băng.