Khi mấy anh em học hành xong, Đồng Gia Minh đi tắm, Đồng Tuyết Lục mới đi tới hỏi cậu ta: “Sao cả đêm chị không thấy em nói chuyện, do bài tập khó quá hả?”
Đồng Gia Tín ngẩng đầu lên nhìn cô, lại cúi đầu nhìn chằm chằm vào sách bài tập: “Chị, có phải em vô dụng lắm không?”
Anh hai đọc sách rất cừ, học gì cũng biết ngay, em gái ngoan ngoãn lại hát hay, chỉ có cậu ta hình như là không làm được gì.
Đồng Tuyết Lục: “Ai nói chứ? Mỗi người đều có sở trường của mình, không phải em rất giỏi vẽ tranh sao?”
Đồng Gia Tín nghe xong thì càng thêm chán nản: “Cô không cho em vẽ lung tung trong sách giáo khoa, cô còn nói như vậy là lãng phí thời gian.”
Đồng Tuyết Lục: “Em có thể dùng quyển khác để vẽ. Hơn nữa, chị không cảm thấy như vậy là lãng phí thời gian. Sau khi em làm bài tập xong, em muốn vẽ gì thì vẽ. Lúc trước người vẽ tranh có thể làm hoạ sĩ. Tuy bây giờ không có hoạ sĩ, nhưng nhà máy, xưởng may hay đại loại vậy cũng phải cần có người vẽ quần áo, làm thiết kế, nên biết vẽ cũng chưa chắc là không có ích.”
Đôi mắt của Đồng Gia Tín bỗng dưng sáng rực: “Chị, nếu biết về thì thật sự có thể tới xưởng may làm thiết kế sao?”
Đồng Tuyết Lục gật đầu: “Nhưng trước tiên em phải có văn hoá đã, rất nhiều nhà máy tuyển người đều yêu cầu học lực trên cấp 2. Sau này người theo học ngày càng nhiều, yêu cầu học lực sẽ ngày càng cao, cho nên em muốn có công việc tốt thì còn phải cố gắng học hành mới được.”
Bình thường Đồng Gia Tín sợ nhất là học hành, nhưng bây giờ nghĩ đến tương lai mình có thể dựa vào vẽ tranh để tìm việc, không cần về quê nhặt phân heo, đột nhiên cậu ta cảm thấy chuyện học cũng không đáng sợ như thế.
“Chị, em hết vở rồi, chị có thể mua vở mới cho em được không?”
Đồng Tuyết Lục sảng khoái trả lời: “Được thôi, chị sẽ mua cho em vài quyển vở chuyên dành cho vẽ tranh, nhưng em phải bảo đảm là làm xong bài tập rồi mới được vẽ. Còn nữa, phải thi cho đạt chuẩn mới được, em có làm được không?”.
Đồng Gia Tín gật đầu lia lịa: “Em bảo đảm nhất định làm xong bài tập đàng hoàng, đảm bảo thi đạt chuẩn.”
Chỉ cần bảo đảm đủ chuẩn thì chắc cũng không hẳn quá khó, còn về xuất sắc và điểm tối đa thì thôi đi, Đồng Tuyết Lục cũng không yêu cầu cậu ta phải thi điểm tối đa, cậu ta nhớ kỹ chuyện này.
===
Tới Chủ nhật, Đồng Tuyết Lục đến tiệm ăn mua sắm và tiện xin nghỉ phép, sau đó dẫn mấy anh em tới cửa hàng bách hoá. Nói ra thì đây vẫn là lần đầu tiên 4 chị em họ đi dạo phố, 3 anh em Đồng Gia Minh rất háo hức.
Khi đến cửa hàng bách hoá, 3 anh em liên tục nhìn xung quanh, cũng may ở thời đại này người vào cửa hàng bách hoá đều như nhau, không ai cảm thấy dáng vẻ này của họ rất đột ngột.
Nhưng Đồng Tuyết Lục vẫn cảm thấy họ có quá ít kiến thức, đợi sau này cô từ chức tiệm ăn, có thời gian thì phải dẫn họ ra ngoài mở mang kiến thức mới được.
Đột nhiên Đồng Gia Tín hét lên: “Anh hai, anh nhìn bên đó là chỗ bán giày kia, chúng ta mau qua xem đi!”
Đồng Tuyết Lục nói: “Đi thôi, chúng ta qua đó xem. Nhưng ở bên ngoài thì không thể hét lớn tiếng như vậy, có biết không?”
Đồng Gia Tín đỏ mặt: “Những người khác cũng hét lớn tiếng mà.”
Đồng Tuyết Lục: “Người khác là người khác, tụi em là tụi em, chị hy vọng các em có thể làm những đứa trẻ có tố chất và được giáo dục.”
Đồng Gia Minh và Đồng Miên Miên vội vàng gật đầu, Đồng Gia Tín thấy vậy cũng nhanh chóng gật theo. Đi theo anh hai và em gái làm chuẩn không được xảy ra sơ xuất.
Khi tới tủ giày, 2 mắt của Đồng Gia Minh dán vào đôi giày thể thao màu trắng, con ngươi không nhúc nhích nữa.
Đồng Tuyết Lục nói với nhân viên bán hàng: “Phiên cô lấy một đôi giày thể thao trắng size 35.”
Nhân viên bán hàng lấy một đôi giày thể thao trắng từ trong tủ lính ra và kiêu căng nói: “Chỉ được ướm thử dưới chân, không thể mang thử.”
Đồng Tuyết Lục: “Nếu mua không hợp thì sao?”
Nhân viên bán hàng: “Cô chắc chắn mình mang giày size này thì sao lại nói là không hợp?”
Đồng Tuyết Lục cảm thấy cạn lời với thái độ của phục vụ thời đại này.
Cô đảo mắt và nói: “Tôi là quản lý của tiệm cơm Đông Phong, cô có biết tại sao bạn đầu tôi muốn bán lẩu Oden không?”
Nhân viên bán hàng nghe cô nói mình là quản lý của tiệm cơm Đông Phong, đột nhiên đôi mắt trừng to như mắt bò: “Cô thật sự là quản lý của tiệm cơm Đông Phong?”
Đồng Tuyết Lục lấy thẻ công tác ra: “Chuyện này mà còn có thể nói dối lừa gạt được sao?”
2 mắt của nhân viên bán hàng sáng lấp lánh: “Hoá ra cô chính là quản lý Đồng đã đánh bại rất nhiều quản lý nam và đầu bếp, tôi rất thích món thịt bò viên của tiệm cô. Mọi người cứ việc thử giày, làm gì cũng được.”
Đồng Tuyết Lục: “…”
Cô còn chưa bắt đầu kể nguyên nhân tại sao ban đầu muốn bán lẩu Oden nữa, đối phương đã cảm phục trước sức hút của mình. Điều này khiến cô có cảm giác như đấm một cú vào bông vậy.
Nhưng vì đối phương đã lên tiếng, vậy cô cũng tiết kiệm được nước bọt. Đây chính là tác dụng của thân phận mang lại, không cần cô nghĩ cách lời qua tiếng lại, đối phương đã chủ động thần phục.
Đồng Gia Minh và Đồng Gia Tín nhìn thấy cảnh này, trong lòng cũng ngạc nhiên không ít. Nhất là Đồng Gia Minh, sự tiện lợi do thân phận này mang đến hình như cũng như một hạt giống, chính lúc này đã cắm sâu vào huyết mạch của cậu, cho tới một ngày nó đâm rễ và nảy mầm.
Sau khi mua giày xong, Đồng Tuyết Lục lại dẫn mọi người tới quầy văn phòng phẩm, mua cho cả 3 rất nhiều văn phòng phẩm, còn mua thêm kẹo mang về.
===
Về nhà chưa tới nửa tiếng đồng hồ, Phương Tĩnh Viện đã mang thịt và rau đến tận cửa. Còn có một người đàn ông khoảng 25-26 tuổi đi chung với cô ấy.
Người đàn ông có vóc dáng trung bình, ngũ quan rất thanh tú, nước da trắng trẻo, nam sinh nữ tướng, quả thật trông khá là ưa nhìn. Nhưng đây không phải gụ mà Đồng Tuyết Lục thích.
Phương Tĩnh Viện xấu hổ giới thiệu 2 người làm quen: “Tuyết Lục, đây là đối tượng của tôi, Hướng Bành. Anh cả Hướng, đây là bạn tôi, đồng chí Đồng.”
Khóe miệng của Hướng Bành nhếch lên cười nói: “Thường nghệ Tĩnh Viện nhắc đến cô, hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội làm quen, thật hân hạnh.”
Môi đỏ của đối phương cười để lộ hàm răng trắng, nếu đổi lại là nữ, nói anh ta là phụ nữ thì cũng có người tin.
Đồng Tuyết Lục cười nói: “Tôi cũng rất hân hạnh được gặp anh. Bên ngoài gió lớn, chúng ta mau vào trong đi.”
Vừa vào nhà, Đồng Tuyết Lục rót trà cho 2 người, rồi lại lấy kẹo ra chiêu đãi họ.
Phương Tĩnh Viện thấy kẹo táo đỏ óc chó, 2 mắt cô ấy sáng rỡ: “Tuyết Lục, sao cô lại lợi hại vậy? Nấu ăn ngon, làm bánh kẹo ngọt cũng ngon nữa, tôi thật sự muốn ở nhà cô quá đi.”
Đồng Tuyết Lục mỉm cười: “Nếu cô ở mãi nhà tôi thì lát nữa cha mẹ cô sẽ tìm đến tận cửa mất.”
Lúc nói ra câu này, Đồng Tuyết Lục để ý một chút. Khóe miệng của Hướng Bành nở nụ cười nhưng đôi mắt vốn không nhìn sang Phương Tĩnh Viện. Còn đôi mắt cô ấy thì luôn nhìn về phía anh ta, còn lộ ra dáng vẻ xấu hổ.
Quan sát từ dáng vẻ của 2 người cho thấy, cảm giác giống như Phương Tĩnh Viện nhiệt tình, Hướng Bành lại còn không có vẻ gì là động lòng. Nhưng có một số người khá là kìm nén tình cảm, hoặc khó mà rung động, cho nên cô cũng không quá chú trọng.
Đồng Tuyết Lục nói: “Đồng chí Hướng, bình thường công việc trong cục Giáo dục có bận lắm không?”
Hướng Bành cười và gật đầu: “Cũng khá bận. Tôi là thư ký, hành trình thường ngày, đều xoay theo lãnh đạo. Lúc lãnh đạo nghỉ ngơi thì tôi chưa chắc có thời gian nghỉ.”.
Phương Tĩnh Viện nghe vậy thì phàn nàn: “Bình thường tôi cũng nói là anh ấy còn bận hơn cả lãnh đạo, chúng tôi quen nhau cũng sắp được một tháng nhưng chỉ gặp nhau bốn lần. Lần thứ tư này bao gồm ngày hôm nay. Nếu không phải sinh nhật tôi, anh ấy chắc chắn lại nói là không rảnh.”
Hướng Bành xin lỗi nói: “Chuyện này là tôi không đúng, sau này tôi sẽ dành nhiều thời gian hơn.”
Phương Tĩnh Viện đỏ mặt, nhẹ nhàng lên tiếng: “Như vậy thì còn được.”
Đồng Tuyết Lục thấy dáng vẻ bẽn lẽn của Phương Tĩnh Viện như cô nữ sinh thì biết cô ấy thật sự rung động với anh ta.
Mọi người lại trò chuyện một lúc, Đồng Tuyết Lục mới vào bếp nấu ăn. Phương Tĩnh Viện đứng lên đi theo, để một mình Hướng Bánh ngồi trong phòng khách.
Đồng Tuyết Lục định nấu cho Phương Tĩnh Viện một khay gà và mì trường thọ, thêm một ít thịt xào và trứng chiên cà chua. Sau khi ăn xong, lại làm thêm món bánh trứng, gà cho cô ấy.
Phương Tĩnh Viện nghe đến những món này thì nước bọt cũng sắp trào ra: “Tuyết Lục, cô đối với tôi tốt thật!”
Bây giờ nhớ lại cảnh trước đây 2 người ngày nào cũng mắng qua lại, cô ấy thật sự cảm thấy mình đã bị mù, lại không thấy sự tốt bụng của Đồng Tuyết Lục, bỏ qua món ngon nhiều năm như vậy.
Tay chân của Đồng Tuyết Lục nhanh nhẹn chặt gà thành từng miếng, sau khi rửa sạch bằng nước lạnh, cho vào nồi đun sôi và để riêng. Sau đó gọt vỏ khoai tây và cắt thành từng miếng, cắt lát ớt xanh, ớt đỏ và hành tây, băm nhuyễn hành và tỏi, cắt ớt đỏ khô thành từng miếng nhỏ và để riêng.
Phương Tĩnh Viện đứng cạnh làm việc lặt vặt: “Tuyết Lục, cô cảm thấy đối tượng của tôi thế nào?”
Đồng Tuyết Lục đổ nguyên liệu vào nồi dầu để xào: “Cũng tạm được. Nhưng 2 người chắc không phải kết hôn nhanh vậy chứ?”
Gò má của Phương Tĩnh Viện ửng hồng: “Anh ấy cũng không còn nhỏ tuổi, cả nhà cứ giục miết. Anh ấy nói cũng muốn kết hôn sớm, nên anh ấy muốn tháng sau tới nhà tôi dạm ngõ.”
Đồng Tuyết Lục xém chút bị sặc nước: “Nhanh vậy ư? Cô định sống chung với anh ta cả đời sao?”
Phương Tĩnh Viện xấu hổ gật đầu: “Tôi cảm thấy anh ấy rất đẹp trai, nhìn mặt của anh ấy, tôi cũng có thể ăn thêm 2 bát cơm.”
Đồng Tuyết Lục: “…”
– — Cô còn mê trai còn hơn tôi nữa!!!
“Tôi cảm thấy như vậy thì nhanh quá. 2 người chẳng qua chỉ gặp nhau 4 lần, vẫn chưa hiểu rõ tính cách của nhau, tôi cảm thấy 2 người có thể từ từ làm quen.”
Nguyên liệu được xào bốc mùi thơm lan khắp cả gian bếp thật hấp dẫn. Đồng Tuyết Lục rán tương đậu cay ra dầu ớt, sau đó cho miếng gà vào nồi rán, cộng thêm đường phèn và nước tương cho có màu, cuối cùng đổ một bát nước, vặn lửa lớn hầm trong mười mấy phút.
Phương Tĩnh Viện nói: “Tôi hiểu tính cách của anh ấy. Anh ấy rất chu đáo với người khác, anh ấy biết tôi thích ăn món ngon, lần nào gặp cũng mang đồ ăn cho tôi. Anh ấy cũng có thể bao dung cho tính cách của tôi, tôi cảm thấy 2 chúng tôi rất hợp nhau.”
Đồng Tuyết Lục trợn mắt.
– — Đối phương đã nói thế thì cô còn có thể nói gì được nữa?
Đợi khi gà sắp chín, cô cho các nguyên liệu khác vào nồi để rán, vặn lửa lớn, khi có nước sốt và thêm gia vị thì có thể bày ra đĩa.
Phương Tĩnh Viện ngửi mùi thơm hấp dẫn, tập trung tâm tư vào món ngon. Đồng Tuyết Lục thấy vậy thì cũng không khuyên cô ấy nữa.
===
Đợi tất cả món ăn bưng lên bàn, Hướng Bành nhìn một bàn đầy món ăn ngon, đội mắt lập tức sáng lên.
“Chẳng trách Tĩnh Viện thường khen cô, món ăn do đồng chí Đồng nấu quả thật có đầy đủ hương vị, chỉ ngửi thôi cũng khiến người ta muốn ăn rồi.”
Đồng Tuyết Lục cười nói: “Đồng chí Hướng quá khen rồi, mọi người không cần khách sáo, mau ăn thôi.”
Đĩa thịt gà mềm và cay, khoai tây mềm dẻo vừa miệng, vừa cay vừa thơm, ăn vào rất nghiện. Chan nước canh thịt gà trong đĩa, không cần món khác cũng có thể ăn hết một bát.
Đồng Gia Tín ăn ngấu nghiến. Hôm nay chị mua cho cậu ta mấy quyển vở để vẽ tranh khiến cậu ta rất vui, bây giờ còn được ăn ngon, cậu ta cảm thấy đời người đúng là quá tốt đẹp.
Ăn nửa chừng, đột nhiên Hướng Bành nói về chuyện mình đọc được trên báo vào ngày hôm qua: “Dạo này xuất hiện một cô gái ‘Lôi Phong sống’, nhắc đến mới nhớ cô ấy có chung họ với đồng chí Đồng.”
(*) Lôi Phong: được miêu tả như một công dân kiểu mẫu. Quần chúng nhân dân được cổ vũ học theo lòng vị tha, khiêm tốn, và hết đời hiến dâng của Lôi Phong
Phương Tĩnh Viện tò mò: “Họ Đồng? Đối phương tên gì? Chắc không phải Tuyết Lục nhà mình chứ?”
Hướng Bành: “Cô gái “Lôi Phong sống đó tên là Đồng Chân Chân, không biết mọi người có quen cô ấy không?”
“Cái gì? Anh nói cô ta tên Đồng Chân Chân?”
Phương Tĩnh Viện nghe cái tên Đồng Chân Chân thì rất bất ngờ, vì quá kích động nên cùi chỏ đụng vào mì trường thọ. Mì trường thọ bị đụng trúng, nước súp nóng hổi trào ra và rơi trúng đùi của cô ấy, nước súp nóng khiến cô ấy nhảy dựng lên.
“A a a, nóng chết tôi rồi, nóng chết tôi mất…”
– — Lúc người ta gặp xui xẻo thì uống nước lạnh cũng thấy buốt răng.
Phương Tĩnh Điện vừa nhảy vừa hét lên, đúng lúc giẫm phải nước súp dưới sàn, chân trượt một phát, cả người ngã về phía Hướng Bành.
Nếu anh ta đỡ cô ấy thì vấn, đề không to tát, ai ngờ khi cơ thể cô ấy ngã về phía anh ta, Hướng Bành vô thức dùng sức đẩy cô ấy ra.
Trọng tâm của Phương Tĩnh Viện không ổn định, ngã xuống đất một cái rầm.
Trán cô ấy đập mạnh xuống đất, máu trên đầu túa ra.
– — Máu tươi chẳng mấy chốc nhuộm đầy sàn nhà.
[HẾT CHƯƠNG 97]