“Bông hoa của tên em trai, Kahan ăn hết! Kahan cũng mạnh hơn rồi!”
Mạnh hơn hay thông minh hơn? Khan không dám hỏi ra miệng, sợ mình lại đắc tội rắn.
“Bông hoa của Saul à? Saul có bông hoa nào sao? Mà nghe cứ sai sai nhỉ…” Khan sờ cằm, cảm thấy có gì đó không đúng. Không lẽ Kahan đang nói ẩn dụ?
Chắc là không, trông nó khôn hơn một chút nhưng không thông minh đến mức biết ăn nói ẩn dụ thâm thúy này nọ đâu.
“Hoa của tên tiểu thần dị hợm kia, nó ngu nên cho tên em trai, em trai ngốc giống chủ nhân nên đồ bổ thuộc về Kahan!”
Một cách giải thích rất là Kahan. Khan lờ mờ hiểu ra vấn đề. Có lẽ bông hoa của Saul là vật từ tay Tiểu thần Commutalio?
“Chủ nhân ngốc, có chuyện này!” Kahan bỗng dưng uốn mình bò xuống khỏi cánh tay của Khan, rồi quấn mình một vòng trên bàn, nó ngẩng đầu nhìn Khan, lưỡi nhỏ dài thè ra thụt vào phát ra tiếng xì xì. “Em trai có Nhịp Đập Cổ Thần!”
Khan nhướng mày, cuối cùng nghe được một tin có ích. Nhưng mà, Nhịp Đập Cổ Thần là gì? Nghe tên có vẻ rất oai phong.
Khi Khan vừa thắc mắc, vừa tính hỏi Kahan về Nhịp Đập Cổ Thần thì hắn phát hiện thời gian không gian trong tầm nhìn của mình như đang ở trong trạng thái của một cuốn phim quay chậm, rất chậm. Giọng của Kahan ì ê, kéo dài âm tiết khiến thanh điệu trở nên kì quái. Khan rất quen thuộc tình huống này, nên hắn không kháng cự lại nó, mà cứ thể để mặc cho tiềm thức của mình chìm xuống.
Lâu rồi nhỉ, hắn chưa gặp nó.
Lần này, nhất định phải nói chuyện cho rõ ràng.
✢
– Cái này…
Khan nghĩ mình sẽ gặp lại “nó” trong căn phòng của An, nhưng không ngờ, hắn lại đứng trước cửa phòng đóng kín. Trên hành lang quen thuộc, với lối thiết kế đặt hai căn phòng của hai anh em nằm kế nhau, đằng sau lưng là cái tường trống treo tấm bảng trắng to có viết lại mấy dòng ghi chú của anh mỗi khi rời khỏi nhà, hoặc những lời đáp lại bằng màu bút đỏ đầy hằn học của An sau khi hắn trở về.
Khan nhìn nét chữ to vừa phải với khoảng cách cũng vừa phải, rõ ràng đầy quen thuộc của mình; và cả nét chữ nhỏ như kiến với khoảng cách rộng của An. Hắn từng trêu nó:
“Nhìn chữ một cái biết ngay mày là đứa nhỏ nhen rồi.”
Nó cũng không vừa gì, nhại lại giọng điệu châm chọc cợt nhả của hắn:
“Nhìn chữ một cái biết ngay anh là tên lẻo mép rồi.”
Hắn nhớ sau đó mình lại theo thói quen gần như đã thành phản xạ mà cốc đầu An làm nó đau điếng rú lên.
Nhưng lần đó, An tuyệt nhiên không gào tới mẹ như mọi khi.
Vì lúc đó mẹ của họ đã không còn. Hai anh em ngấm ngầm hiểu nhau mà không nhắc đến sự hiện diện của bà để nguôi ngoai đi những cơn nhớ nhung quay cuồng.
Khan không chạm vào nét chữ ghi trên bảng trắng, sợ mình quẹt trúng sẽ khiến mực bay nét. Nếu đây là giấc mơ của hắn, chắc chắn là hắn sẽ đứng lại nhìn lâu hơn nữa.
Nhưng, đây không phải giấc mơ.
Khan quay người lại, gõ lên cửa phòng An có treo bảng ghi dòng chữ: Phòng bé An đang bận, người không phận sự miễn vào. Khan lờ nó đi, và tiếp tục gõ cửa dồn dập hơn nữa, kèm theo cả giọng nói của mình.
– Mở cửa ra, kêu tao vào để tao đứng ở ngoài đây là thế nào?
– Nhịp…
– Tao không có kiên nhẫn đâu đấy.
Khan lạnh lùng cắt ngang lời của “nó”, không có ý định sẽ nghe “nó” lải nhải tiết lộ tình tiết, dù rằng đó là việc có lợi cho hắn.
Có một khoảng lặng rơi ngang khá lâu, Khan cứ tưởng “nó” sẽ trốn đến cùng cho đến khi mình lấy ý thức ở bên ngoài cơ thể, nhưng đúng lúc này cửa bật mở, và Khan dễ dàng bước vào trong chỉ bằng một cú đẩy trên tấm ván gỗ.
Vẫn là căn phòng của An, vẫn là “nó” – giống hệt An. Khan nhìn nó lâu hơn một chút, “nó” ngồi trên giường ôm lấy con gấu mèo nhồi bông cũng đang ngước mặt lên nhìn hắn, nhưng “nó” không dám đối diện với hắn quá lâu nên đã chuyển mắt nhìn sang chỗ khác. Khan không nói gì, đi tới bàn học của An, kéo ghế ngồi xuống.
Bàn học ngăn nắp, sách vở để đúng vị trí đâu ra đấy, có hộp bút trang trí sticker đủ màu và chiếc đèn bàn cũng bị dán đầy sticker. Nhưng chẳng thấy quyển sổ đó đâu nữa, có thể là “nó” đã đem giấu ở đâu đó. Khan không định sẽ tìm cho ra, vì “nó” đã muốn giấu thì chắc chắn là không muốn anh thấy cuốn sổ rồi.
– Đầu tiên, là tại sao mày ở trong tiềm thức của tao?
– Câu hỏi tiếp theo.
“Nó” trả lời vô cùng dứt khoát.
Khan gật đầu, không ép buộc nó sẽ đáp cho bằng được từng câu hỏi của mình, và có lẽ nó cũng biết hắn sẽ phản ứng như thế.
– Lý do mày cứ tiết lộ tình tiết cốt truyện cho tao là gì khi cốt truyện đã vỡ rồi?
“Nó” chần chừ một lúc, tay ôm siết con gấu mèo ngọ nguậy. Giờ trông “nó” ngoan ngoãn hẳn, có lẽ khi Khan làm chủ được tiềm thức của chính mình đã khiến “nó” sốc không ít.
– Cốt truyện không hẳn là vỡ, tôi chỉ cố ý làm anh lo lắng, nghi hoặc và sợ hãi.
Khan không nói gì, vì kế hoạch của “nó” thành công rồi đấy. Đúng là hắn đã rất lo lắng vì cốt truyện vỡ, hắn không biết điều này sẽ ảnh hưởng gì đến tương lai, đến thế giới này và những người xung quanh hắn. Hắn không hỏi tại sao “nó” lại cố ý làm vậy, nguyên nhân quá rõ ràng rồi mà.
– Chị An chưa hoàn thành câu chuyện này, Huyền Thoại Tái Sinh được để ngỏ với nhiều nhánh rẽ có thể dẫn đến các kết cục khác nhau. Tùy thời điểm mà tôi sẽ tiết lộ cho anh cốt truyện là để dẫn anh đến một kết cục tốt hơn.
– Chắc mày không tự nguyện làm vậy đâu ha, mày ghét tao có thừa mà.
– Anh cũng biết thân biết phận đấy.
Có vẻ đã thấy thoải mái hơn nên “nó” bắt đầu kích hoạt chế độ mỏ hỗn.
Nhưng nó im bặt ngay sau đó, Khan cũng không lên tiếng hỏi han gì thêm. “Nó” vẫn còn điều chưa nói hết.
– Vì anh, thế giới này mới được tạo ra.
– Vì anh, thế giới này mới được tồn tại.
– Nhưng…
“Nó” ngước mắt nhìn hắn bằng một đôi mắt sâu, đen kịt không thấy điểm sáng.
– Vì anh, thế giới này cũng sẽ diệt vong.
Khan siết chặt tay, cả người hắn trong phút chốc lạnh toát như vừa bị ném vào hầm băng.
Và “nó” như đọc vị được cảm giác của hắn lúc này
– Không đâu, tôi sẽ không để điều đó sẽ xảy ra.
– Tao cũng vậy.
Khan khàn giọng đáp.
– Mà… con mắt đó của anh là sao?
Khan kinh ngạc nhìn “nó”, cứ tưởng hắn trải qua chuyện gì thì nó cũng biết thừa chứ nhỉ? Nhưng có vẻ không phải vậy.
– Đừng nhìn tôi như thế. Không phải lúc nào tôi cũng quan sát được anh, chính xác thì tôi chỉ biết anh đang làm gì và đang ở trong tình thế nào qua suy nghĩ của anh. Ví dụ như lúc nãy, anh thắc mắc về Nhịp Đập Cổ Thần, tôi nghe được nên tôi gọi anh vào. Với lại, từ lần trước… tôi quyết định tạm thời cắt đứt liên lạc với anh, thành ra…
– Chính xác là mày cưỡng chế kéo tao vào.
Lại còn bày đặt giận dỗi cắt đứt liên lạc với mình nữa chứ.
– Sao cũng được.
Giờ thì Khan đã hiểu phần nào cơ chế hoạt động của cách thức mà “nó” triệu hồi mình vào tiềm thức của chính mình. Vậy mà hắn cứ tưởng “nó” quan sát được mọi sự diễn ra bên ngoài. Ra vậy. Ban đầu hắn nghĩ về cốt truyện, và “nó” nắm bắt được từ khóa chủ chốt nên mới có thể kéo hắn vào. Nhưng sau chuyện giải lời nguyền cho Dion, cũng có đôi khi hắn vẫn nghĩ ngợi về nội dung cốt truyện vì có dính dáng tới gã ta mà, lẽ nào “nó” không biết? À không, nó bảo từ lần hắn ngang ngạnh giựt lấy cuốn sổ kia là nó đã chủ động cắt đứt liên lạc.
Nếu vậy thì có khả năng là… Khan nghĩ ngay tới Y.
“Đừng nhắc tới ta ở trước mặt nó nhiều quá, sẽ không tốt lành gì đâu.”
Nếu hắn đoán không sai thì, chắc chắn Y đã nhúng tay vào phần nào đó. Tên Y này cuối cùng quyền năng đến mức nào? Hắn là ai? Là bạn hay thù? Tại sao lại giúp đỡ hắn.
Khan chần chừ một lúc vẫn kể chuyện ở Vùng đất Bạc Đen cho “nó” nghe, chỉ là hắn không nhắc tới Y.
– Thần của Sự Thật? Lại còn là con gái hờ mà Dion nhặt được?
“Nó” nhíu mày, như thể không biết đến sự tồn tại của vị thần này, cũng như không lường trước đến tình tiết này. Nhưng kết quả lại không quá lệch lắm với suy đoán của nó. Dion cuối cùng cũng được Khan cứu rỗi, gã biết ơn Khan. Vậy là đủ.
Khan không biết suy nghĩ của “nó”, hắn hỏi:
– Sao vậy, không có vị thần này à?
– Có thể có, có thể không. Cốt truyện đã vỡ, nhiều biến số xuất hiện nên cũng khó nói.
“Nó” trả lời một câu vô thưởng vô phạt.
– Nhưng ngạc nhiên là thần linh cũng tự nguyện cho đi đôi mắt của mình, có thể đó chính là lõi của cô ta không chừng.
– Lõi?
– Mỗi thứ đều có lõi, hạch tâm, căn nguyên… rất nhiều cách gọi. Nó là cội nguồn của quyền năng. Một vị thần mất đi lõi của mình sẽ yếu đi rất nhiều, thậm chí là bị giáng cấp. Nặng hơn là… bị tước mất thần cách.
– Thần cách?
– Anh thắc mắc nhiều quá vậy!
Khan nhún vai khi “nó” đột nhiên gắt lên, chắc là vì thấy hắn quá phiền.
– Nếu ta biết hết thì hỏi làm gì?
– Nhưng những cái đó chưa cần anh biết tới, cái gì cũng phải có trình tự của nó!
– Được rồi, vậy Nhịp Đập Cổ Thần là gì? Và cách sử dụng con mắt này.
Khan chỉ vào con mắt màu trắng của mình, hắn vẫn chưa biết cách sử dụng nó. Thật tiếc thì có được con mắt của thần mà rơi vào tay hắn là trở thành thứ vô dụng.
“Nó” quay mặt đi, một bên má hơi phồng lên vì giận dỗi. Phải mất một lúc sau “nó” mới chịu giải đáp thắc mắc của Khan.
– Nhịp Đập Cổ Thần là một phần trái tim của Cổ thần. Saul có được nó nên mới có thể quay ngược thời gian. Nó cũng sẽ giúp hắn mạnh hơn trong tương lai và có khả năng giết được cả thần linh dẫu cho hắn chỉ là phàm nhân. Hiện tại, Saul hẳn là chưa biết cách sử dụng Nhịp Đập Cổ Thần, mà cái này cũng không cần vội. Trước hết anh và nhân vật chính cứ sống sao cho thật khiêm tốn vào, đừng thu hút sự chú ý của bên thần điện đấy!
Giết được cả thần linh? Hóa ra đây là công cụ gian lận của nhân vật chính à? Mà “nó” cũng nhắc nhở hắn giống như những gì Y đã nói.
Cuối cùng thì thần điện nguy hiểm đến mức nào?
– Về con mắt của anh… nó đã là của anh, anh muốn sử dụng thế nào thì tùy. Như cách anh sử dụng tay chân của mình ấy, chẳng lẽ tôi phải dạy anh cả việc phải thở à?
– Chứ sao? Có nhiều cách thở lắm, như hô hấp nhân tạo phải thở như nào, thiền phải thở như nào, mà chạy điền kinh phải thở như nào. Ai nói thở không cần phải dạy?
“Nó” trừng mắt gầm gừ với hắn, rồi “nó” hung hăng quăng con gấu mèo nhồi bông về phía hắn.
– Biến đi!
Hắn không kịp né nên cứ thế bị con gấu mèo hun một phát yêu thương vào mặt. Hắn còn định sẽ ném con gấu mèo lại cho “nó”, nhưng khi con gấu mèo rớt xuống sàn. Hắn lại thấy không gian bóp méo, và rồi căn phòng làm việc quen thuộc cùng Kahan đang cuộn thân như nhang muỗi ngự trên bàn nhìn hắn chằm chằm.
“Thật là… ta còn chưa hỏi xong mà.”
Hắn định hỏi, Cổ thần đã đưa Nhịp Đập Cổ Thần cho Saul là ai.