Y cảm thấy một cảm giác vừa dễ chịu vừa căng thẳng khiến toàn thân y nóng lên.
Cho rằng đó chỉ là ảo giác, y yêu cầu Khước Nhiên Triết đặt y xuống ngay lập tức.
“Em đã bình tĩnh lại chưa?” hắn hỏi, mặt sát vào cổ Lâm Tĩnh Tạ một cách nguy hiểm.
Ôn Tần Khê hít sâu một hơi, nặng nề thở ra, dường như trút hết tức giận.
“Ừm, em hoàn toàn bình tĩnh. Bây giờ anh có thể buông tay ra,” y nói với cả khuôn mặt đỏ bừng.
Bị thuyết phục, Khước Nhiên Triết miễn cưỡng để y đi nhưng ai biết ngay khi y chạm đất, Lâm Tĩnh Tạ sẽ đá Khước An Chi lần cuối trước khi bước tới Mạch Châu đang đứng bảo vệ Triệu Hoàng Mỵ.
Khước Nhiên Triết cố nén một nụ cười khi các thành viên trong hội kiềm chế Khước An Chi.
Lúc này hắn mới nhận ra Lâm Tĩnh Tạ đang bán khỏa thân nhảy nhót.
Với suy nghĩ đó, hắn đuổi theo và nhẹ nhàng đẩy Mạch Châu ra trước khi chặn tầm nhìn của mọi người về Lâm Tĩnh Tạ cởi trần.
“Cái quái gì vậy!” Ôn Tần Khê kêu lên khi Khước Nhiên Triết bất ngờ xuất hiện, vuốt thẳng quần áo trong khi nghĩ: ‘Chỉ dành cho đôi mắt của anh thôi.’
“Lạnh sẽ đổ bệnh,” hắn vừa nói vừa nhìn thoáng qua vết cắt do Triệu Hoàng Mỵ gây ra, “có đau không?”
Khi hắn hỏi điều này, hắn vươn tới thân hình mảnh mai của y để chạm vào nhưng bàn tay của hắn đã bị đánh bật ra trước khi nó kịp đến gần.
Hắn mím môi tức giận rồi quay lại trừng mắt nhìn thủ phạm và thề sẽ trả thù gấp mười lần.
“Không sao đâu,” Ôn Tần Khê trả lời, đang suy nghĩ tại sao Lâm Minh Húc và Khước Nhiên Triết đều bảo thủ như vậy.
Không có gì sai khi các chàng trai cởi trần đi lại vì dù sao họ cũng không có gì đặc biệt để che đậy.
Suy nghĩ của y có lẽ sẽ không còn như xưa nếu y vẫn còn chiếc túi nhỏ đó.
Mọi người buộc phải nhìn Khước Nhiên Triết cưng chiều Lâm Tĩnh Tạ như một người bạn trai yêu thương với đôi bàn tay lạc lối mò mẫm phần thân trên của y với danh nghĩa sửa quần áo cho Lâm Tĩnh Tạ.
Mạch Châu và Triệu Hoàng Mỵ là những người duy nhất quen với cảnh tượng như vậy nhưng những người còn lại, đặc biệt là các thành viên bang hội, đều rất ngạc nhiên vì chưa bao giờ nhìn thấy phiên bản này của Khước Nhiên Triết.
“Triết ca thế là đủ rồi, anh đang muốn bóp cổ em à?” Ôn Tần Khê phàn nàn khi cổ áo y được buộc chặt che kín toàn bộ xương quai xanh.
Khước Nhiên Triết không ngừng nói: “Ngoan nào, lát nữa đến chỗ anh, anh sẽ băng bó vết thương cho em.”
“Ừm!” vị hoàng đế đã đứng đằng sau họ được một lúc nói.
Các thành viên trong bang hội và Mạch Châu đã chào hoàng đế nhưng không dám làm phiền khoảnh khắc yêu đương của hoàng thái tử.
Cả hai lúng túng thừa nhận sự hiện diện của ông và Khước Nhiên Triết háo hức chạy trốn cùng Lâm Tĩnh Tạ ngay lập tức.
“Cha, con đi chăm sóc cho Lâm Tĩnh Tạ.” Hắn vội vàng nói, nắm lấy khuỷu tay Lâm Tĩnh Tạ, chuẩn bị chạy trốn như một đứa trẻ chạy trốn bài tập.
“Không, Lâm Tĩnh Tạ có thể đi cùng Mạch Châu, con phải ở lại đây giải quyết chuyện này,” ông nói, nhưng Khước Nhiên Triết trừng mắt nhìn ông, cố gắng mạnh tay với cha mình, “Cho dù con có nhìn ta như vậy, con cũng sẽ không đi đâu cả.” Hoàng đế chợt đau đầu khi nhận ra khả năng cao con trai mình sau này sẽ bị gà mái.
“Anh ở lại lo mọi việc, em đi trước đợi anh, được không?” Ôn Tần Khê hỏi cẩn thận gỡ bàn tay đang khiến Lâm Tĩnh Tà cảm thấy ngứa ngáy ra.
Khước Nhiên Triết bằng cách nào đó đã ngoan ngoãn đồng ý với đề nghị của Lâm Tĩnh Tạ mà không phản đối.
“Chỉ cần em hứa sẽ đợi anh là được,” hắn nói với đôi mắt sáng ngời mong đợi.
Được rồi, nếu Lâm Tĩnh Tạ bỏ chạy, hắn vẫn có thể bắt được y, nhốt vào cung điện.
Đây là quá trình suy nghĩ của hắn đang hướng tới mặt tối ngoan ngoãn của mình.
“Em hứa,” Lâm Tĩnh Tạ nói trước khi bước đi.
Khước Nhiên Triết nhìn y rời đi như thể khắc sâu hình ảnh này vào lòng và chỉ dừng lại khi bóng dáng y cuối cùng cũng biến mất.
***
Đối với một người vừa trải qua một làn sóng cảm xúc, Ôn Tần Khê tương đối bình tĩnh.
Y tắm rửa để xoa dịu cơ bắp đau nhức và cẩn thận băng bó vết thương trước khi mặc áo choàng trắng như tuyết chuẩn bị đi ngủ.
Y đã có một ngày dài mệt mỏi chỉ mong được ngủ ngon, nhưng Ôn Tần Khê lại không thể ngủ được vì y đã hứa sẽ đợi Khước Nhiên Triết.
Ngay khi y đang ngồi xem loạt phim do Jolie giới thiệu để tránh buồn ngủ, Mạch Châu đang phấn khích xuất hiện và đặt hai chiếc bình sứ lên bàn ngay trước mặt y.