Hổi Trưởng nghe song cười lớn nói: Không ngờ đơn giản thế. Các vị Ngũ Hoàng Thương. Các vị làm tốt lắm. Ra xẽ báo lên Bệ Hạ ban thưởng cho các vị.
Nhóm Ngũ Hoàng Thương tạ Hội Trưởng Kinh Thương.
Hội trưởng nói: chuyện này các vị phải dữ bí mật. Không để lộ ra. Tương lai sau này ra sao phụ thược vào các vị.
Được rồi. Ngày hôm nay tới đây thôi.
Tối nay chúng ta có tiệc lớn. Các vị nhớ tới đông đủ.
Ngày mai có tiệc trong cung. Các vị Hoàng Thương và Phú Thương nhớ đến dự.
Bây giờ kết thúc Hội Nghị.
Mọi người đứng dậy chắp tay chào Hội Trưởng. Song tất cả lần lụot ra về.
Sau sáng ngày hôm nay. Lời khen ngợi cho Ngũ Hoàng Thương đã bay khắp ngõ ngách kinh thành.
Dân chúng tò mò hỏi nhưng không ai biết vì chuyện gì mà giới kinh thương khen ngợi Ngũ Hoàng Thương đến thế.
Sau tiệc trong cung Hoàng Đế cho sứ giả qua Vực quốc bàn bạc.
Hoàng Đế Vực quốc hồi thư đồng ý.
Hoàng Dế Đại Lân và Vực quốc cùng gửi thư qua Mã Quốc. Sau một tuần, Mã quốc hồi thư đồng ý giao dịch.
Một tháng sau sứ thần ba nước tụ lại cùng xem xét địa hình.
Quyết định mở đường ra sao. Mở chỗ nào. Sau đó tiến hành.
Con đường được mở từ Mã quốc qua dãy nũi Lam Nghi Vực quốc. Ở đây Mã quốc thông qua Vực quốc giao thương được với ba nước gần núi Lam Nghi của Vực quốc.
Từ Vực quốc qua Đại Lân thông qua núi Trường Bạch để giao thương với bốn nước gần dãy núi dài Trường Bạch.
Sau 6 tháng con đường kinh thương do ba nước hợp tác làm cũng hoàn thành.
MÙA THU NĂM GIÁP THÌN THỨ 13. CON ĐƯỜNG THÔNG THƯƠNG BA NƯỚC ĐẠI LÂN, VỰC QUỐC VÀ MÃ QUỐC HOÀN THÀNH. MỞ RA MỘT THỜI KỲ HƯNG THỊNH,PHỒN VINH. ĐƯA MÃ QUỐC TRỞ THÀNH ĐẠI QUỐC. ĐẠI LÂN VÀ VỰC QUỐC THÀNH CƯỜNG QUỐC. ĐƯA QUAN HỆ BA NƯỚC BỀN CHẶT ĐẾN MÃI VỀ SAU.
Sau khi con đường kimh thương hoàn thành, kinh thương phát triển. Nhóm Du Hoặc tăng cường mở thêm tiệm kinh doanh. Bây giờ Đại Lân nhiều thương nhân từ các nước đến giao dịch. Làm ăn càng phát triển.
Cửa hàng Cửu Đỉnh lúc nào cũng đông.
Tính đến nay Cửu Đỉnh có hơn 300 tiệm vẫn không đủ. Đang mở thêm ở nhiều nơi khác. Do kinh thương phát triển nên mở ở đâu cũng có khách.
Du Hoặc và Lam Hạ đã gặp chủ nhân của thân thể mà Du Hoặc và Lam Hạ đang cư ngụ. Hai người kia là Nhị Hoàng Thương Vu Quân và Ý Hiên.
Mọi người nói chuyện rất hợp. Du Hoặc và Lam Hạ còn nhận hai hài tử của Vu Quân và Ý Hiên làm nghĩa tử. Đứa nhỏ Vu Ung là con của em gái Vu Quân. Sinh song mất sớm nên Vu Quân nhận làm nghĩa tử. Năm nay 11 tuổi.
Đứa nhỏ còn lại là Ý Hiên nhận trong chùa. Mẹ đứa nhỏ bỏ con ở cổng chùa rồi tự vẫn. Nhà chùa nuôi đứa nhỏ cho đến khi gặp Ý Hiên. Thấy có duyên nên Ý Hiên nhận nuôi. Tên là Ý Chi Dao. Năm nay 9 tuổi.
Hai đứa nhỏ hiện đang ở nhà Du Hoặc.
Do Du Hoặc và Lam Hạ nói để hai đứa học ở Kinh Thành. Vu Quân Và Ý Hiên thấy anh em Thời Sầm quá tài giỏi nên đồng ý ngay.
Du Hoặc và Lam Hạ đi tra xét cửa hàng về.
Vô biệt viện đang ngồi nghỉ thì thủ hạ vô báo Đại công tử đến.
Du Hoặc nói cho vô.
Vu Ung năm nay mới 11 tuổi nhưng rất chững chạc. Tính ít nói, mặt lạnh nên rất hợp ý Thời Sầm.
Vu Ung đi vào đến chỗ Du Hoặc đang ngồi chắp tay: Hài Nhi tham kiến phụ thân.
Du Hoặc gật đầu nói: Ừ, con ngồi đi.
Vu Ung ngồi vào chỗ.
Du Hoặc hỏi: Con tới có chuyện gì không.
Vu Ung nói: Phụ thân con muốn học võ ạ.
Du Hoặc nói: Ừ, để ta sắp xếp cho con.
Nhưng phải nhớ. Chúng ta đã học võ là phải thành cao thủ. Không học chỉ cho có. Con hiểu chứ
Vu Ung chắp tay nói: Hài nhi rõ.
Du Hoặc gật đầu hỏi: Thế con muốn học ai không.
Vu Ung nói: Con muốn học với Phụ thân. Biểu đệ học phụ quân.
Du Hoặc gật đầu: Được. Từ mai con rảnh đến tìm ta.
Vu Ung Chắp tay nói: rõ, phụ thân.
Du Hoặc gật đầu: ừ. Con về viện đi. Ta còn có việc.
Vu Ung cáo lui Du Hoặc rồi đi về.
Từ đấy ngày nào Vu Ung và Ý Chi Dao cũng đến học vó do Du Hoặc và Lam Hạ dạy.
*****NĐH*****