Trái tim không khỏi run lên sau khi nghe câu này. Giọng nói của Diệp Khai cũng khàn đi: “Anh gọi em đi.”
“Bảo Bảo.”
“Nữa đi.”
“Bảo bối.”
“Gọi thêm lần nữa.”
“Bảo bối.”
“Vẫn chưa đủ.”
“Bảo bối, bảo bối, bảo bối . . .” Khi giọng Trần Hựu Hàm trầm xuống, liền phát ra sự gợi cảm vô tận từ loại khuynh hướng cảm xúc tràn ngập cảm giác gai góc nào đó. Hắn khẽ cười một tiếng rất êm dịu: “Em thích kiểu nào?”
“Em thích tất cả.” Tai nghe áp vào tai nóng lên, có hơi đau một chút, Diệp Khai đổi sang bên tai trái, tiếp tục mập mờ mà khẽ khàng trò chuyện với hắn.
Trên bậc thang truyền đến tiếng bước chân, người nọ đi dép lê, bước chân lười biếng, nhẹ nhàng. Diệp Khai đỡ điện thoại, lạnh nhạt mà nhìn về phía bậc thang, Diệp Cẩn mặc một chiếc váy lụa màu xanh bơ, vạt áo mềm mại rủ xuống đất. Cô không ngờ Diệp Khai lại đang ngồi trên hành lang, bước chân cô thoáng khựng lại, sau đó cười cười như không có việc gì: “Sao em lại ngồi dưới đất? Cẩn thận bị nhiễm lạnh.”
Diệp Khai thu lại ánh mắt, không trả lời cô, trái lại còn nói vào trong điện thoại: “. . . Không bị viêm, . . . anh muốn kiểm tra kiểu gì?”
Diệp Khai không cố tình tránh Diệp Cẩn, giọng điệu của cậu khiến người ta nghe mà thỏa sức tưởng tượng.
Sắc mặt Diệp Cẩn rất vi diệu, phần lan can màu nâu đỏ làm nổi bật lên bàn tay thon gầy mà tái nhợt vì dùng sức quá mạnh.
Vạt váy biến mất ở góc cầu thang, Diệp Cẩn nhanh chóng đi xuống lầu. Cù Gia đang đọc một cuốn sách nước ngoài về tâm lý giáo dục, thấy Diệp Cẩn đi vào phòng làm việc, bà tháo kính ra và hỏi: “Sao vậy con?”
“Công ty có mấy tấm vé, cái vị minh tinh Âu Mỹ mà mẹ thích kia sẽ đến tổ chức quảng bá, mẹ muốn đi không?”
Phim văn học nghệ thuật châu Âu mà được chiếu ở rạp đại lục là rất hiếm, nhà phân phối Trung Quốc và công ty môi giới do Diệp Cẩn đầu tư có quan hệ hợp tác nên đã gửi qua một ít vé. Cù Gia là fan điện ảnh của nữ minh tinh kia, bản thân Diệp Cẩn thì chẳng có chút hứng thú, lợi dụng việc công lấy vài vé cũng là để dỗ vui Cù Gia.
“Sau khi phim kết thúc sẽ có fanmeeting, rồi đến tiệc tối, nếu như mẹ không muốn xem phim thì đến thẳng tiệc tối là được. Đừng nói mẹ là mẹ con, nếu không sẽ có cả đám người lao đến làm phiền mẹ đấy.”
Cù Gia xoa xoa mi tâm: “Mẹ không đi đâu, mấy ngày nay mẹ hơi bận.”
Diệp Cẩn nhíu mày: “Mẹ chắc chứ? Hiếm khi người ta mới đến Trung Quốc mà.”
Cù Gia không có chút do dự nào, dứt khoát từ chối đến cùng. Diệp Cẩn lấy lại phong thư, nhún vai: “Vậy thôi, mommy nhà mình khó chiều quá đi à.”
Cù Gia nghe cô làm nũng thì bật cười, lại muốn thuyết phục cô kết hôn, nhưng giọng Diệp Khai bất ngờ truyền đến: “Cho em đi, em muốn đi xem.”
Cả hai người đều kinh ngạc quay đầu lại, Diệp Khai đứng trong bóng tối, tiến thêm một bước, bước vào phòng làm việc, cuối cùng cũng được ánh đèn chiếu sáng. Trên mặt cậu không có biểu cảm gì to tát, chỉ hỏi lại Diệp Cẩn: “Có được không?”
Diệp Cẩn nhìn phong thư trên tay mình, như chợt tỉnh mộng: “Được, dĩ nhiên là được.”
“Em chỉ muốn đến tham dự fanmeeting, không dự tiệc tối có được không?”
Diệp Cẩn gật đầu: “Không thành vấn đề, em mà đi thì chị còn thấy không yên tâm ấy, lỡ đâu bị đám đạo diễn với người đại diện kia để mắt tới thì phiền lắm.”
Cô tinh tế pha trò, nhưng Diệp Khai lại không để ý đến, chỉ thờ ơ cầm lấy phong thư màu đen thiếp vàng trên tay cô: “Cảm ơn.”
Thấy cậu quay người muốn đi, Diệp Cẩn vội hỏi: “Em chờ chút! Em. . . sẽ đi với ai vậy?” Cô suy nghĩ một hồi rồi ngập ngừng hỏi: “Là Lucas sao?”
Diệp Khai xoay nửa người lại, từ ánh mắt đến giọng điệu đều rất thờ ơ: “Sao thế? Có vấn đề gì sao?”
Diệp Cẩn không trả lời, Cù Gia liền nói, “Không sao cả! Đâu có vấn đề gì đâu con? Lucas . . . kêu cậu ấy có thời gian thì lại nhà mình chơi nhiều một chút.”
Nghe xong câu nói này, không biết vì sao Diệp Khai lại có chút muốn cười, cậu hài hước mà nhếch môi đầy ẩn ý: “Được thôi, con sẽ nói vậy với anh ấy.”
Trở về phòng tắm rửa, bởi vì Trần Hựu Hàm từng nói muốn nhìn thấy cuộc sống của Diệp Khai trong hai năm qua nên cậu liền lấy ra chiếc điện thoại cũ lúc trước rồi đồng bộ tất cả ảnh trong album. Ảnh cũng không nhiều, chỉ tầm hơn một trăm tấm, rất nhiều tấm trong số đó không có mặt Diệp Khai, chỉ là phong cảnh thuần túy với một vài kỉ niệm ngày thường mà thôi. Sau khi làm xong hết thảy, cậu gửi tin nhắn cho Trần Hựu Hàm để hẹn gặp mặt vào ngày quảng bá phim. Nó diễn ra vào ngày mốt, vốn Trần Hựu Hàm cũng có công việc, nhưng vì không quá quan trong nên có thể gác lại.
Làm xong mọi chuyện rồi, Diệp Khai đi lên tầng 4. Thấy đèn tắt thế là lại đi lên tầng 5. Phòng khiêu vũ trống trải được chiếu sáng rực rỡ, bốn phương tám hướng đều là gương trong suốt, phản chiếu ra hình ảnh Diệp Cẩn trong bộ quần áo luyện tập màu đen. Cô kéo căng mũi chân nhảy một điệu ballet. Diệp Khai nghe ra được là vở nhạc kịch “Kẹp Hạt Dẻ”. Khi đang xoay tròn vòng thứ 3, cô thoáng thấy Diệp Khai trong gương, hơi giật mình một chút, nhưng động tác vẫn không dừng lại. Mãi cho đến khi hoàn thành trọn bộ động tác, cô mới cởi băng đô ra rồi đi về phía Diệp Khai.
Mái tóc dài xoăn nhẹ của cô lúc này đã ướt đẫm mồ hôi, cô vén tóc mái, rồi lại búi tóc lên, thở ra nhẹ nhàng, hỏi: “Có việc gì sao?”
Diệp Khai khoanh tay dựa lưng vào khung cửa, nửa thật nửa giả nói: “Làm ầm đến chỗ em.”
Diệp Cẩn lườm cậu một cái, cầm khăn lau mồ hôi: “Tai em là tai chó đấy chắc?”
Diệp Khai hờ hững cười một tiếng: “Sắp 40 tuổi đến nơi rồi mà còn xoay được liên tiếp 3 vòng sao? Không sợ trật eo à.”
“Mới có 36 mà thôi, phụ nữ không sinh con sẽ không già.” Diệp Cẩn vặn chai nước uống một ngụm, “Lucas cũng không còn trẻ, nếu em có thời gian không bằng đi quan tâm cậu ta đi, khỏi phải lo cho chị.”
Diệp Khai nghe ra sự mỉa mai trong giọng điệu của cô, chế giễu lại: “Em quan tâm anh ta làm gì? Kêu anh ta tránh xa chị ra sao?”
Diệp Cẩn biến sắc, trong giọng nói ngay lập tức đã mất đi khí thế, cô mất tự nhiên nói: “Em thật sự yêu đương cùng tên đàn ông trung niên kia sao?”
Diệp Khai nhíu mày: “Đến cả Cù Gia còn không có gì phàn nàn, vậy mà chị vẫn còn chưa hài lòng sao?”
“Hài lòng, đương nhiên là hài lòng rồi,” Sắc mặt Diệp Cẩn rất phức tạp: “Em đã thật sự không thích con gái, vậy thì yêu đương với Lucas cũng không có gì không tốt.”
“So với Trần Hựu Hàm thì sao?”
Ngực Diệp Cẩn chập trùng một trận, sắc mặt cô tái mét sau khi vận động mạnh. Diệp Khai không buông tha cho cô, chằm chằm nhìn cô với vẻ trào phúng, trong ánh mắt có sự thâm trầm khiến người ta nhìn vào liền cảm thấy lạnh lùng một cách khó hiểu.
Diệp Cẩn giả vờ bình tĩnh xoay người, lạnh lùng nói: “Chị không hiểu ý em là gì.”
“Sao chị lại không hiểu cơ chứ? Em hỏi chị, Lucas với Trần Hựu Hàm, ai là người tốt hơn, ai vừa lòng chị hơn, ai xứng với em hơn?”
Diệp Khai hạ cánh tay xuống, cậu thiếu niên đã cao hơn một mét tám chỉ là đứng trước mặt Diệp Cẩn không đi giày cao gót thôi đã rất có tính áp bách, huống chi lúc này Diệp Khai còn dùng giọng điệu hùng hổ dọa người cùng với khí thế hung hăng lạnh lùng như thế. Diệp Cẩn gần như là ngộp thở một hồi, cô nhắm mắt lại, mệt mỏi thỏa hiệp:
“Trần Hựu Hàm đã là chuyện quá khứ, cho dù hắn có tốt đến đâu đi chăng nữa cũng là không có duyên phận với em.”
Diệp Khai khó mà tin nổi cười lạnh một tiếng.
“Không có duyên phận sao?” Như thể vừa nghe được một câu chuyện rất hài hước, “Hựu Hàm ca ca không có duyên với em ư? Anh ấy chỉ lớn hơn Lucas 4 tuổi mà thôi, vì sao Lucas thì có thể mà anh ấy lại không? Người yêu cũ của Lucas cũng hàng đàn hàng đống, người từng bò lên giường của hắn ta nào có ít hơn Trần Hựu Hàm? Tại vì sao hắn ta có thể mà Trần Hựu Hàm lại không? Lucas yêu em sao? Các người cũng chẳng hỏi xem hắn ta yêu em đến mức nào, dựa vào cái gì đã cứ thế mà cảm thấy hắn ta có thể? Trần Hựu Hàm đối với em thì sao? Có phải là dù hắn có yêu em đến không cần mạng nữa các người vẫn mặc kệ, vẫn coi như không nhìn thấy hay không? CMN, chị mù rồi sao?”
“– Đủ rồi!”
Một tiếng quát lạnh lùng, khiến cho căn phòng trống rỗng đến nỗi có thể vang lên từng hồi tiếng vọng hoàn toàn chìm vào sự im lặng chết chóc.
Diệp Cẩn mím chặt môi, thở hổn hển, lập tức xoay người đối mặt với Diệp Khai: “Chị biết em hận chị, nhưng chị không muốn em làm ông nội tức chết. Trong lòng em chỉ biết có Hựu Hàm ca ca của em, chị không giống em, chị rất sợ, nhà họ Diệp chính là thứ quan trong nhất trong cuộc đời của Diệp Cẩn này, em có thể cười nhạo sự hèn nhát của chị, có thể căm hận sự hèn hạ của chị, Diệp Cẩn chị có tội với em, nhưng chị sẽ không lấy tình yêu của em ra để đánh cược với tính mạng của ông nội! Ông bị bị tức chết em có cảm thấy vui được sao? Tình yêu của em sẽ thăng hoa sao? Có cái rắm! Em và Trần Hựu Hàm, chẳng ai trong hai người có thể chịu trách nhiệm được đâu, tình yêu của em sẽ còn chết dí hơn hiện tại nhiều! Chuyện em comeout! Em dẫn Lucas về nhà! Ngay là việc nhớ đến Trần Hựu Hàm cũng đều không thể được! Em cùng với hắn ta, sẽ sám hối trong cảm giác tội lỗi suốt quãng đời còn lại mà thôi!”
“Đến giờ chị vẫn không có chút hối hận nào,” Diệp Khai dừng một chút, “Chị đúng là hết thuốc chữa thật rồi.”
Diệp Khai quay người lại, lúc sắp đi xuống lầu thì nghe thấy Diệp Cẩn yếu ớt nói: “. . . Không đâu, chị hối hận rồi.”
“. . . Chị hối hận rồi, hối hận khi nhìn thấy em trở thành thế này, hối hận vì em vẫn quyết định muốn ở bên một người đàn ông cả đời, sớm biết mọi chuyện sẽ thành ra thế này. . . nếu chị biết sớm hơn. . . chị thà rằng em với Trần Hựu Hàm vẫn còn ở bên nhau.”
Diệp Khai nghe thấy giọng nói mềm yếu mang theo tiếng nức nở của cô, cậu không quay người lại, chỉ cảm thấy vô cùng mỉa mai. Cậu nắm chặt tay, tàn nhẫn nói: “Sự hối hận của chị chẳng hề có chút giá trị nào.”