sáng, người lãnh đạo nào đó mới vỗ ngực, thở hắt ra
một hơi.
“Rốt cuộc là vị thần tiên nào lại lợi hại như vậy? Chuyện
mà chúng ta làm suốt mấy năm cũng không thể làm
được, không ngờ người đó chỉ cần một buổi tối đã làm
xong.”
Nghĩ thôi cũng biết, đó tuyệt đối là một nhân vật lớn âm
thầm giúp bọn họ giải quyết chuyện này. Nhưng tiếp
theo sẽ thế nào, bọn họ cũng chỉ có thể xem chừng.
Ít nhất trong thời gian ngắn, trật tự giới xã hội đen Đông
Hải có thể được ổn định.
Lãnh đạo khẽ day huyệt thái dương, thư ký gõ cửa đi
vào.
“Ngài nghỉ ngơi sớm đi. Ngày mai ngài còn phải tham dự
lễ quyên tặng hai trường tiểu học Hi Vọng đấy.”
Thư ký quan tâm nói: “Gần đây các chủ doanh nghiệp
nóng lòng làm từ thiện càng lúc càng nhiều, đây là
chuyện tốt”
“Đúng, đây là chuyện tốt, hi vọng đều là chuyện tốt.”
Đêm này, rất nhiều người ngủ không được, trong đó có
cả Lâm Vũ Chân.
Cô nằm ở trên giường, ánh đèn đường mờ tỏ ngoài
phòng xuyên qua màn cửa sổ bằng lụa mỏng chiếu vào.
phòng, vừa lúc rọi vào trước chiếc chiếu cói của Giang
Ninh.
Cô không ngờ cứ ngơ ngác nhìn người đàn ông này.
Giang Ninh tới bên cạnh mình chưa đến hai tháng.
Nhưng hai tháng này đã cho cô rất nhiều niềm vui và
chấn động, lần sau còn lớn hơn lần trước.
Giang Ninh bảo vệ mình mấy lần?
Hắn bảo vệ ba mẹ mình mấy lần?
Lại giống như hắn nói, đó không chỉ là ba mẹ của mình,
còn là ba mẹ của hắn.
Cái gì vậy chứ? Người ta còn chưa thật sự tiếp nhận anh,
được không?
Lâm Vũ Chân đột nhiên cảm thấy Tô Mai nói đúng, mình
bây giờ không xứng với Giang Ninh.
Sao hắn lại ưu tú như vậy?
Cô hít sâu một hơi, không biết sao trong lòng đột nhiên
có cảm giác áp lực, dường như mình cần phải cố gắng
hơn nữa.
Không biết cô ngủ thiếp đi từ lúc nào, khi tỉnh lại thì mùi
thơm của đồ ăn sáng ở ngoài phòng đã bay vào trong
phòng.
“Dậy sớm thế?”
Lâm Vũ Chân liếc nhìn qua, thấy chiếc chiếu và chăn
trên sàn nhà đều đã được dọn xong, sắp xếp chỉnh tê
làm người ta không có cách nào tin tưởng người ngủ ở
đây từng là một gã vô gia cư.
Cô rửa mặt, thay quần áo, ăn sáng rồi đi làm.
Hôm nay Lâm Vũ Chân không nói nhiều. Không, cô còn
chẳng nói lấy một câu.
Cô ngồi trên xe và quay đầu qua chỗ khác, cũng không
nhìn Giang Ninh, hình như cố ý muốn phân rõ giới hạn
với hắn.
“Chuyện sau này, cứ để em tự làm được không?”
Một lúc lâu sau, Lâm Vũ Chân mới mở miệng.