Anh chậm chạp nhấc điện thoại lên ấn nghe máy, ngữ khí không nóng không lạnh: “A lô”.
“Sắp 12 giờ rồi, em vẫn tăng ca trên công ty đấy à?”
Thẩm Hòe Tự nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.
“Ngày mai là cuối tuần, buổi tối em có về không?”
Thẩm Hòe Tự thuận miệng đối phó: “Ngày mai mẹ em về nhà, em làm việc xong sẽ về bên đó luôn, đỡ phải qua lại chạy.”
Kỷ Xuân Sơn cũng rất hào phóng: “Ừ, em đừng làm việc quá muộn, nhớ về nghỉ ngơi sớm một chút.”
Hắn kéo cửa sổ xe xuống ngẩng đầu nhìn lên văn phòng vẫn tối om như cũ, bẻ tay lái quay ngược đầu xe.
*
Lúc Kỷ Xuân Sơn đẩy cửa ra, trong nhà Thẩm Hòe Tự tắt đèn đen thui, chỉ có một chút ánh huỳnh quang nhợt nhạt phát ra từ đỉnh giá sách phòng khách.
Hắn nương ánh trăng thay giày, đặt phong bì mới lấy từ bệnh viện về lên bàn trà rồi nhẹ tay nhẹ chân bước vào phòng ngủ. Thẩm Hòe Tự ngoan ngoãn nằm trong chăn, chỉ lộ mỗi cái đầu ra ngoài.
Kỷ Xuân Sơn ngồi xuống mép giường lẳng lặng thưởng thức mười mấy phút tư thế ngủ quá quy củ của anh, yên tĩnh cười thầm một cái.
Thế này đã đủ chứng minh người kia quả thật không biết tí gì về tư thế ngủ kém đến kinh hoàng của bản thân.
“Tại sao lại trốn tránh tôi.” Kỷ Xuân Sơn mở miệng trong bóng tối.
Nhịp thở đều đặn của Thẩm Hòe Tự đột nhiên khựng lại vài giây, bả vai căng thẳng rất bất thường.
“Đừng giả vờ nữa, biết em không ngủ rồi.”
Lúc này đến cơ hàm của Thẩm Hòe Tự cũng căng cứng.
“Em khăng khăng muốn giả vờ ngủ mới được đúng không?”
Không chờ anh kịp phản ứng, Kỷ Xuân Sơn đã leo lên giường đè cả người và chăn dưới thân mình.
Đầu lưỡi cường thế xông thẳng vào đôi môi hé mở vì khiếp sợ của Thẩm Hòe Tự, gần như dã man càn quét khoang miệng mềm mại. Bóng đêm yên tĩnh nhanh chóng bị tiếng nước từ môi lưỡi dây dưa và tiếng thở dốc nức nở hỗn loạn bao phủ.
Thẩm Hòe Tự bị hắn ép đến không thở được, tay chân lại bị trói chặt trong chăn không thể động đậy, anh ra sức né tránh cái hôn của Kỷ Xuân Sơn, tức giận kêu lên: “Kỷ Xuân Sơn!”
“Thẩm Hòe Tự, em lừa tôi suốt một tuần, tôi không thèm tính toán với em.” Kỷ Xuân Sơn chống khuỷu tay nâng người lên, lau sạch chỉ bạc vương trên khóe môi đối phương, thanh tuyến hơi khàn khàn vì thở dốc, “Nhưng em phải nói thật, vì sao lại trốn tránh tôi.”
“Em không trốn, gần đây hơi bận thật mà.” Giọng Thẩm Hòe Tự rất nhỏ nhưng đọc từng chữ rất nhanh, nghe lên có chút hàm hồ.
“Không phải em nói tăng ca ở công ty sao? Từ bao giờ đã dọn cả công ty về nhà rồi?” Kỷ Xuân Sơn giữ cằm anh bẻ mặt về vị trí cũ, nương ánh trăng ảm đạm nhìn thẳng vào mắt anh, “Thẩm Hòe Tự, em xem tôi là đồ ngốc hay là thật sự cho rằng tôi không biết tức giận?”
– ——————-