Về phần câu chuyện người lính và công chúa kia thì nguyên mẫu của nó là gì, cô không thể nhớ được nữa.
Cũng không biết bản thân cô đã nghe ở đâu, ai kể mà chỉ biết bây giờ tự nhiên hiện ra trong đầu nên thuận miệng kể ra.
“Dì à, con hỏi dì một câu. Có thể cứu người, vậy sau khi cứu người thì hai người có thể ở bên nhau không? Nếu đồng ý thì sẽ cho cứu người, còn nếu không đồng ý thì cháu sẽ thay dì dùng con dao này mà giết người vậy” Cô hỏi với vẻ mặt căng thẳng, trái tim như bị ai đó bóp nghẹn.
Quý Thiên Kim nhìn thấy toàn thân của Tân Nhâm Thành đều là máu, cho dù đã băng bó khắp nơi nhưng máu tươi vẫn chảy ra ào ạt thấm đỏ hết cuộn băng gạc.
Trái tim của bà ta run rẩy, nước mắt nhạt nhòa.
“Em gái à, em đừng do dự nữa. Nếu em còn do dự thì người ta sẽ chết đó.”
“Cứu, tôi đồng ý. Điều kiện gì tôi cũng sẽ đồng ý” Cuối cùng Quý Thiên Kim cũng lựa chọn thỏa hiệp.
Bà ta vừa nhắm mắt lại thì lập tức dòng nước mắt kia lăn xuống ướt đẫm khuôn mặt.
Hứa Trúc Linh trợn mắt nhìn Cố Thành Trung: “Anh còn làm gì vậy? Còn không mau đặt người xuống, nếu chú Ảnh Họa Bì xảy ra chuyện gì không may thì chúng ta sẽ phải ngủ riêng đó” Cố Thành Trung nghe vậy thì dở khóc dở cười, cảm thấy cực kỳ oan ức.
Anh đã phối hợp diễn xuất mà còn bị mắng, làm chồng thật không dễ chút nào cả.
Đúng lúc này thì bác sĩ cũng đã tới, làm tăng thêm khả năng sống sót của ông ta.
Vốn dĩ đang là ban đêm mà cả nhà lại trở nên căng thẳng như vậy nên không có ai có thể nghỉ ngơi được cả.
Trên người Tân Nhâm Thành có tổng cộng mười tám miệng vết thương, có những vết thương có những hình thù quái dị khiến người khác nhìn vào không biết là bị cái gì làm cho bị thương. Những vết thương trải rộng khắp toàn thân, máu tươi chảy ra đầm đìa.
Bởi vì mất máu quá nhiều nhưng máu được đem tới đúng lúc để truyền và máy thở ô xy cũng đã được đưa tới nên bây giờ xem như không còn nguy hiểm gì đến tính mạng nữa, chỉ cần nghỉ ngơi là sẽ khỏe lại.
Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm rồi ngồi xung quanh trên ghế sô pha.
“Đêm đã khuya rồi, tất cả mọi người hãy về nghỉ ngơi đi.
Ngày mai không cần theo quy củ đến sớm nữa. Thiên Kim, em cũng đừng nghĩ ngợi lung tung nữa. Em cũng quay về phòng nghỉ ngơi đi” Quý Mặc Nhiên là anh cả trong nhà nên lên tiếng trước.
“Anh cả… anh có từng nghe qua chuyện sự trừng phạt khi muốn rời khỏi tổ chức xã hội đen chưa?” Quý Thiên Kim mở miệng nói.