Truyền nhân của Đại Ma Thần, mấy chữ này gần như có trọng lượng tương đương với Ma tôn, khiến bọn chúng không dám khinh thường và bất kính.
Trường Uyên sững sờ một hồi, cười lớn nói: – Không sai, Dương Thánh chủ còn là truyền nhân do Đại Ma Thần chọn, song đáng tiếc lại là người của Nhân tộc! Nếu là người trong Ma tộc ta… ừm, bản tôn phải nhường ngôi vị Ma tôn này lại rồi!
Ma cương là do Đại Ma Thần khai tịch, lẽ đương nhiên, truyền nhân của y phải được chấp chưởng Ma cương.
Trường Uyên nói mấy câu này nhẹ tênh, nhưng lại lộ ra sự kiêng kỵ của y với Dương Khai, như thể lo sợ hắn sẽ đòi cướp ngôi Ma tôn.
Vội vàng chuyển chủ đề, giới thiệu với Dương Khai: – Bốn vị này là trụ cột của Ma cương ta, ừm, Tuyết Lỵ và Mông Qua thì Dương Thánh chủ đã gặp rồi, đây là Câu Quỳnh, còn đây là Ba Hạc.
Vừa nói vừa chỉ về hai người còn lại.
Ba Hạc khẽ gật đầu chào Dương Khai, vị Ma tướng này Dương Khai chỉ mới nghe qua tên, chưa gặp bao giờ.
Nhưng còn Câu Quỳnh thì Dương Khai phải nhìn kỹ thêm một chút.
Da mặt Câu Quỳnh khẽ co giật, có phần bối rối, chắp tay nói: – Dương Thánh chủ, trước đây giữa hai chúng ta hình như đã có chút hiểu lầm, Câu Quỳnh xin Dương Thánh chủ thứ lỗi, Dương Thánh chủ đại nhân đại lượng, xin đừng tính toán với tại hạ. Cũng phải đa tạ Dương Thánh chủ đã cứu khuyển tử một mạng, nếu không có Dương Thánh chủ, e là khuyển tử đã mất mạng ở Tiểu Huyền Giới đó rồi.
Dương Khai cười sảng khoái: – Câu Quỳnh đại nhân khách khí quá, Câu Xích vẫn khỏe chứ.
– Đa tạ Dương Thánh chủ quan tâm, khuyển tử vẫn khỏe. Câu Quỳnh ngạc nhiên, không ngờ Dương Khai chẳng tính toán chuyện hồi trước, mà lại cho qua.
Con trai y, Câu Xích từng lạc nạn trong một Tiểu Huyền Giới cùng Dương Khai, cuối cùng nhờ Dương Khai đưa y chạy trốn, cũng ở Tiểu Huyền Giới đó, Dương Khai đã có được Thần Thụ.
Nhưng sau khi thoát khỏi Tiểu Huyền Giới, họ bị Tuyết Lỵ bắt, đưa tới Sa Thành. Tiếp theo Câu Quỳnh phái người đến chuộc Câu Xích về, tiện thể đòi giết Dương Khai.
Biết bao nhiêu ân oán, không đáng nói với người ngoài.
– Còn Dương tộc đó thì sao? Mọi Tiểu Huyền Giới trong thiên hạ đều đã mở ra, Dương tộc sống trong Tiểu Huyền Giới đó thế nào?
Dương Khai hỏi.
Năm đó hắn từng nếm không ít mùi mặn chát dưới tay Dương tộc.
– Đã thanh trừng toàn bộ! Câu Quỳnh nghiêm mặt đáp. – Sức mạnh nội thể của chúng quá khắc chế Ma tộc, nên chúng không thể tồn tại được!
Dương Khai gật đầu, Dương tộc có kết cục như vậy âu cũng bình thường, ai bảo lối vảo Tiểu Huyền Giới đó nằm ngay tại Ma cương? Kể cả Câu Quỳnh không thanh trừng chúng, thì Tuyết Lỵ cũng sẽ không bỏ mặc ngồi yên.
– Được rồi, nói chuyện phiếm đủ rồi, chúng ta vào chuyện chính đi!
Trường Uyên dõng dạc nói.
Vẻ mặt mọi người lập tức nghiêm túc lại.
– Lần này ta mời Dương Thánh chủ đến đây, chủ yếu là vì bí mật mà năm xưa Đại Ma Thần để lại, thiết nghĩ Dương Thánh chủ cũng rất hiếu kỳ. Trường Uyên cười khà khà nhìn Dương Khai.
– Ta đến đây chính vì chuyện này.
Trường Uyên khẽ gật đầu, thổn thức nói: – Nói thật, nếu không phải vì bất đắc dĩ, bản tôn cũng không muốn nhờ cậy sự giúp đỡ của người khác đâu. Đó là bí mật mà Ma Thần đại nhân để lại cho Ma tộc ta, nhưng bây giờ, ngoài Ma Thần Bí Điển trong tay Dương Thánh chủ ra, không còn cách nào khác để giải mã bí mật đó. Ta nghĩ đây hẳn cũng là ý của Ma Thần đại nhân.
Mấy Ma tướng đều nghiêm mặt lại, nhìn Dương Khai với thần sắc phức tạp.
– Vậy nên bản tôn muốn xác nhận thử, cũng cần Dương Thánh chủ cho bản tôn một lời cam đoan.
– Cam đoan gì?
– Bất kể bí mật đó là gì, Dương Thánh chủ cũng không được tiết lộ ra ngoài!
– Được! Dương Khai gật đầu.
– Nếu trong đó có gì tốt thì cũng là của Ma tộc, Dương Thánh chủ không được ngấp nghé, đương nhiên, để ngươi vất vả, vượt đường xa đến đây, bản tôn nhất định sẽ trả thù lao xứng đáng cho ngươi!
– Ma tôn đại nhân nghĩ nơi đó có gì tốt à? Dương Khai cười hề hề.
– Ai biết được, tương truyền Ma Thần đại nhân có vô vàn phép thần thông, nói không chừng ở đó cất giấu pháp môn tu vi của người!
Y vừa dứt lời, hơi thở của bốn Ma tướng liền nhanh hơn hẳn, ánh mắt đong đầy sự tham lam.
Tất cả bọn chúng đều đã động tâm.
– Ta thì lại thấy có thể nơi đó chẳng có gì hết! Dương Khai cười tự tin.
– Sao Dương Thánh chủ lại nói vậy? Trường Uyên kinh ngạc nhìn hắn, thầm nghĩ hình như Dương Khai biết gì đó, không thể không lưu ý.
– Nói bừa thôi. Dương Khai bĩu môi.
Trong thế giới quỷ dị đó, phân thần của Đại Ma Thần đã từng nói với hắn, nếu có cơ hội hãy đến Ma Đô một chuyến, chỉ cần đến đó, tất cả vấn đề sẽ được giải đáp.
Cho nên Dương Khai nhận định, bí mật đó không hề ẩn chứa thần thông nào của Đại Ma Thần hay bất cứ gì tốt cả, chỉ đơn thuần là bí mật mà thôi.
Mọi thứ hay ho của Đại Ma Thần đều cất trong Ma Thần Bí Điển, cái này thì hắn đã có từ lâu rồi.
Thấy Dương Khai không muốn nói nhiều, Trường Uyên nhíu mày, chán nản nói: – Vậy rốt cuộc Dương Thánh chủ có đồng ý lời đề nghị của bản tôn hay không?
– Không hề gì, cứ làm theo ý của ngươi đi. Dương Khai nhún vai.
Thấy hắn sảng khoái đồng ý vậy, Trường Uyên ngẩn ra, mơ hồ có cảm giác xấu, hình như cũng cảm thấy trong bí mật mà Đại Ma Thần để lại không có gì đáng giá cả, tâm trạng bỗng chốc xuống dốc.
Nhưng chưa tới phút cuối thì y cũng sẽ không bao giờ thất vọng, phấn chấn lại: – Vậy thì hết vấn đề rồi, dĩ nhiên là nếu Dương Thánh chủ tin bản tôn, bản tôn muốn ngươi một mình vào đó!
– Không được! Mộng Vô Nhai lắc đầu quyết đoán, cười khẩy nhìn Trường Uyên: – Ngươi và bốn Ma tướng đều đang ở đây, ngươi bắt hắn một mình cùng bọn ngươi vào đó, chẳng khác gì nhét dê vào miệng cọp? Bất luận thế nào, bọn lão phu cũng phải đi cùng, lão phu không tin ngươi.
Năm xưa lão từng nếm mùi của Ma tôn, không thể để Dương Khai đi theo vết xe đổ được.
Trường Uyên nhìn Mộng Vô Nhai, thần sắc bất lực, cảm giác được thái độ kiên quyết của lão, trầm ngâm một lát mới gật đầu nói: – Được thôi, vậy chúng ta cùng vào! Có điều, bản tôn vẫn giữ điều kiện đó, đến đó bất kể nhìn thấy gì, đều không được tiết lộ ra ngoài, bằng không…
– Bằng không thì sao? Mộng Vô Nhai nhìn Trường Uyên đầy khiêu khích.
– Không sao cả, bản tôn rất trân trọng tình hữu nghị với Dương Thánh chủ, cũng không muốn khiến ai khó xử hết! Trường Uyên cười nhạt, không nói gì thêm, ngoắc tay: – Chư vị theo ta.
Bốn Ma tướng đều phấn khởi đi theo, chúng vô cùng tò mò về bí mật của Đại Ma Thần, trước đây chỉ mới nghe nói chứ chưa bao giờ đến nơi đó, lần này có cơ hội tận mắt nhìn thấy, âu cũng nhờ phúc của Dương Khai.