Tần Uyển Uyển đáp lời, mang theo Thúy Lục đi cùng Lạc Hành Chu lên lầu, tới đường cáp treo phía trên.
Hai người Mai Tuế Hàn và Giản Hành Chi đứng sau sân khấu, Giản Hành Chi thờ ơ mở miệng: “Đã nói rồi đấy, mỗi người một tiết mục. Ta đập búa, ngươi nâng tảng đá.”
“Ngươi làm con tin, ta nhắm mắt phóng phi tiêu.” Mai Tuế Hàn mở miệng tiếp lời.
“Ta ném vòng lửa.” Giản Hành Chi lại ôm một tiết mục.
“Ta cắm kiếm vào rương.” Mai Tuế Hàn lạnh nhạt lên tiếng.
“Thân thể ngươi được không, kỹ thuật của ta không tốt lắm đâu.” Giản Hành Chi nhìn hắn.
“Trùng hợp thật.” Mai Tuế Hàn mỉm cười quay đầu: “Kỹ thuật của ta cũng chẳng ra sao.”
Dứt lời, tiếng giới thiệu chương trình vang lên: “Kế tiếp, đoàn tạp kỹ ‘Mệnh ta do ta, không do trời’ sẽ mang đến cho chúng ta hàng loạt màn diễn đặc sắc!”
Tiếng vỗ tay dưới sân khấu vang lên, tiếng chiêng trống gõ vô cùng náo nhiệt.
Mai Tuế Hàn và Giản Hành Chi nhìn nhau, cầm công cụ đi lên, giới thiệu chương trình thuyết minh: “Tiết mục thứ nhất, ngực đập vỡ tảng đá siêu siêu siêu to!”
Giới thiệu chương trình nói xong, chỉ thấy vài tu sĩ cầm băng ghế sắt, mang lên năm tảng đá lớn lên sân khấu.
Mai Tuế Hàn nhìn thấy tảng đá, sắc mặt hơi biến. Hắn giả vờ bình tĩnh nằm lên băng ghế, năm tảng đá được người khác khiêng đặt lên ngực, hắn lập tức hụt hơi.
Giản Hành Chi giãn gân cốt, cầm lấy búa sắt bên cạnh
“Ngươi nói xem, người không dính vào chuyện này thì không cần phải chịu tội rồi, đúng không?”
Giản Hành Chi ẩn ý, Mai Tuế Hàn duy trì phong độ: “Thiên mệnh chỉ lối, ta không thể chối từ.”
Giản Hành Chi vừa nghe thiên mệnh đã thấy phiền, y giơ búa sắt lên, đập mạnh xuống!
Nháy mắt tảng đá tan thành tro bụi, Mai Tuế Hàn phun một búng máu.
Dưới sân khấu sững sờ chốc lát, tiếp đó là tiếng vỗ tay như sấm.
“Hay lắm!” Có người dưới sân khấu phấn khích lên tiếng: “Ta chưa từng xem ngực đập vỡ tảng đá nào mạnh như vậy!”
“Một tên pháp tu…” Giản Hành Chi ném búa sắt, cười nhạo: “Cũng có chút bản lĩnh.”
Mai Tuế Hàn không nói. Hắn bịt miệng hộc máu, chống người ngồi dậy. Thấy người khiêng bàn xoay lên, hắn kích động đi tìm phi tiêu.
“Kế tiếp, bịt mắt phóng phi tiêu bàn xoay!”
Giới thiệu chương trình lại vang lên, Giản Hành Chi bị người ta cột vào bàn xoay, thờ ơ nhìn Mai Tuế Hàn.
Mai Tuế Hàn lau máu trên khóe môi, lạnh lùng nói: “Xoay, xoay nhanh một chút cho ta!”
Người bên cạnh ngây người, giới thiệu chương trình lập tức nói: “Xem ra vị tráng sĩ này tài nghệ cao siêu. Nào, chúng ta xoay bàn với tốc độ nhanh nhất!”
Phi tiêu chưa phóng, tiếng vỗ tay đã vang lên trước. Tất cả mọi người đều bị màn kích thích này hấp dẫn.
***
Tần Uyển Uyển và Lạc Hành Chu đứng trên cao. Nàng và Thúy Lục đều thay y phục giống nhau, y phục này vốn của nữ tử Tây Cảnh, trông rất có phong vị Đôn Hoàng(*). Váy dài màu ánh trăng, nửa thân trên để lộ cánh tay và eo thon, kim trâm búi cao, chân trần đeo chuông, hai sợi ruy băng cột trên tay, nhìn qua nhẹ nhàng thoát tục.
(*) Tên của một thành phố thuộc tỉnh Cam Túc, tại đây có các hang động chứa các bức bích họa về tượng Phật và tiên nữ, đặc biệt trang phục các tiên nữ rất đặc trưng.
Nàng đeo mặt nạ trắng bạc. Nghe thấy tiếng vỗ tay, Tần Uyển Uyển đang đi theo Lạc Hành Chu cùng nhìn về phía sân khấu phát hiện bàn xoay của Giản Hành Chi bị xoay hết cỡ, không khỏi kinh hãi.
“Không… không sao chứ…”
Nàng lắp bắp lên tiếng: “Sao bọn họ lại biểu diễn kích thích thế?”
“Càng kích thích càng tốt.” Lạc Hành Chu vui vẻ nói: “Như vậy đám người mới không chú ý đến cô.”
“Chắc không sao đâu nhỉ…” Tần Uyển Uyển không yên tâm.
Thúy Lục cười khẽ: “Có thể xảy ra chuyện gì được? Yên tâm đi.”
Ánh mắt tất cả mọi người đều tập trung trên sân khấu. Bàn xoay xoay đến chẳng thấy người đâu, Mai Tuế Hàn bịt mắt, giơ tay lên phóng thẳng về phía Giản Hành Chi!
Giản Hành Chi thấy phi tiêu tới, uốn người thành một góc độ mà người thường khó lòng làm được, tránh tránh né né trên bàn xoay, lợi dụng sức gió tạo ra lúc xoay chuyển cơ thể để thay đổi phương hướng phi tiêu. Đợi phóng xong trăm cây phi tiêu, bàn xoay dừng lại, mọi người nhìn thấy cơ thể Giản Hành Chi uốn thành một góc độ quỷ dị, phi tiêu cắm chi chít dọc theo cơ thể, đặc biệt là nửa thân dưới từng cây từng cây chen chúc, núi đao biển đao.
Miệng Giản Hành Chi còn cắn một cây phi tiêu. Y lia mắt nhìn Mai Tuế Hàn, nở nụ cười khinh miệt.
Tiếng vỗ tay dưới sân khấu như sóng triều, nhóm Tần Uyển Uyển ngồi trên cao cũng không nhịn được vỗ tay cùng người dưới sân khấu.
“Bậc thầy phác họa đường nét cơ thể(*)!” Giới thiệu chương trình xúc động hô to: “Tiết mục càng ngày càng đặc sắc!”
(*) Câu nói thường dùng trong game bắn súng để chỉ tài thiện xạ quá tệ, toàn bắn trượt sang bên cạnh kẻ địch, giống như phác họa đường nét bên ngoài cơ thể kẻ địch.
“Đến lượt ngươi.” Giản Hành Chi nhảy khỏi bàn xoay, nghiến răng nghiến lợi nói.
Mai Tuế Hàn mặt không cảm xúc, nhìn người khác đẩy một cái rương lớn lên.
“Nằm vào đi.” Giản Hành Chi cầm một thanh trường kiếm bên cạnh, quay đầu cười: “Ta nhất định cho ngươi cảm nhận được cái gì gọi là chuẩn xác thật sự.”
Mai Tuế Hàn nhìn thấy báo thù trong mắt Giản Hành Chi, hắn thờ ơ chui vào rương, bắt đầu tìm đường sống trong kẽ hở.
Hai người quyết đấu đánh tới đánh lui. Giản Hành Chi cắm hắn trăm thanh đao, quay đầu hắn tặng Giản Hành Chi một nghìn vòng lửa.
Tần Uyển Uyển nhìn Giản Hành Chi linh hoạt nhảy nhót giữa vòng lửa, trái tim lúc lên lúc xuống, lo lắng Giản Hành Chi bất cẩn làm tóc cháy mất.
Giản Hành Chi mất tóc còn đẹp trai sao?
Hai người trên sân khấu đấu đá kịch liệt, tiết mục nhanh chóng tới “Võ Tòng đánh hổ” . Giản Hành Chi khoác đầu da hổ, cùng Mai Tuế Hàn kẻ đuổi người chạy trên sân khấu.
Mai Tuế Hàn chạy theo y đánh, y nhảy nhót tứ xứ trên đài.
Mọi người xem vô cùng chăm chú, Tần Uyển Uyển và Lạc Hành Chu cũng xem đến mê mẩn.
Quản sự Liễu gia phụ trách tiết mục bên dưới chạy lên tháp cao, khiển trách nhóm Tần Uyển Uyển và Lạc Hành Chu: “Các người còn ngây ra đó làm gì, bay đi!”
Tần Uyển Uyển bừng tỉnh, vội vã đứng lên tháp cao, giơ tay gẩy tỳ bà, ôm đàn nhanh nhẹn bay theo cáp treo xuống.
Dựa theo suy nghĩ của bọn họ, Giản Hành Chi và Mai Tuế Hàn hấp dẫn sự chú ý bên dưới, nàng chỉ cần thuận theo đường cáp trượt xuống sân viện, đổi thân phận với Thúy Lục rồi trực tiếp đi tìm Liễu Phi Sương.
Nhưng ngay khi nàng gẩy tỳ bà, nhẹ nhàng bay từ trên trời xuống, không biết là ai trong nhóm người đột nhiên kêu lên: “Tiên nữ!”
Tất cả mọi người ngẩng đầu, nhìn thấy dưới trăng có cô gái giáng từ trên trời xuống. Nàng che nửa mặt bằng mặt nạ bạc, đôi mắt long lanh rung động lòng người, vóc dáng mềm mại uyển chuyển.
Lụa dài mỏng manh bồng bềnh phất phơ trong gió, trăng tròn treo cao, đầu cài một đóa hồng diễm lệ, hấp dẫn dụ người.
Giản Hành Chi quay đầu liền ngây người tại chỗ.
Y cảm giác lúc này tựa như mộng cảnh vừa tuyệt đẹp vừa tráng lệ, cô gái trong mộng đang bay về phía y.
Tần Uyển Uyển không ngờ mọi người không xem tiết mục mà cứ nhìn chằm chằm mình, nàng nhanh chóng bình tĩnh lại.
Tần Uyển Uyển nhìn Giản Hành Chi, thấy y sững sờ nhìn mình, không khỏi nở nụ cười, thòng lụa mỏng xuống lướt nhẹ qua mặt Giản Hành Chi. Ánh mắt y dõi theo nàng, thấy nàng xoay tròn giữa không trung, vung tay, lập tức nghìn vạn cánh hoa bay xuống, sau đó vươn tay ném hoa hồng về phía đám đông. Tất cả mọi người xôn xao, nhảy lên không trung đón hoa.
Động tác của Giản Hành Chi và Mai Tuế Hàn nhanh nhất, mũi chân hai người nhún một cái, phóng lên không trung, đồng thời hất hoa lên cao nhất, sau đó cả hai vung tay đánh mười mấy chiêu. Hoa lại rớt xuống lần nữa, rất nhiều thanh niên tại đó gia nhập đại chiến cướp hoa, có người kêu lên: “Con hổ đánh Võ Tòng rồi!”
Cảnh tượng nháy mắt hỗn loạn. Mai Tuế Hàn vừa bắt lấy hoa, Giản Hành Chi đã giữ chặt cổ tay hắn xoay một cái, hoa rơi vào tay mình. Mai Tuế Hàn nhanh chóng giơ tay lên đánh về phía Giản Hành Chi. Phù chú màu vàng trên tay bay lượn, Giản Hành Chi và hắn va nhau một chưởng. Khoảnh khắc hoa rơi vào tay, linh lực ầm ầm nổ tung, hai người vội vàng thối lui.
Giây phút đó, người xung quanh đều ngây ra. Lạc Hành Chu cuống quít nói: “Hỏng bét rồi.”
“Con hổ và Võ Tòng này…”
Có người xì xào: “Thật lợi hại.”
“Người đâu!”
Liễu Trung lập tức phản ứng lại: “Bắt lấy!”
Dứt lời, rất nhiều người chạy về phía hai người.
Giản Hành Chi thấy người tới, không hề lưỡng lự quay đầu chạy về hướng ngược lại với Tần Uyển Uyển, Mai Tuế Hàn cũng nhún mũi chân nhảy lên cao, chạy trốn tứ phía trong sân.
Lạc Hành Chu suy nghĩ, loạn cũng đã loạn rồi, y dứt khoát chạy nhanh về phía phòng Liễu Phi Sương.
Tần Uyển Uyển không biết tình hình trong sân viện, chỉ nghe ngoại viện huyên náo. Nàng nhìn tướng mạo một cô gái quét rác trong sân viện Liễu Phi Sương, khoảnh khắc đáp xuống, nàng bèn nói với người hầu Liễu gia đón mình: “Ta vừa đánh rơi tua rua, có thể phiền ngài tìm giúp ta không?”
“Tua rua?” Người hầu ngẩn ra, sau đó vội vàng quay đầu đi tìm. Thúy Lục thừa dịp hóa thành hình người, Tần Uyển Uyển hóa thành hình dáng cô gái quét rác, lẳng lặng rời đi.
Một lát sau, Thúy Lục lên tiếng: “Ta tìm được rồi.”
Người hầu quay đầu, Thúy Lục mỉm cười: “Đi thôi.”
Người hầu đứng dậy, thở phào: “Tìm được là tốt rồi, cô nương theo chúng ta ra ngoài thôi.”
Thúy Lục dẫn người rời đi, Tần Uyển Uyển lẻn vào viện của Liễu Phi Sương rồi lập tức hóa thành hình dáng người hầu dẫn Thúy Lục rời đi lúc nãy, vội vàng chạy tới cửa phòng Liễu Phi Sương, nói với thị vệ canh cửa: “Ngoại viện xảy ra chuyện rồi, gia chủ bảo mau đổi nơi an toàn cho tiểu thư.”
Thị vệ nghe thấy tiếng ngoại viện huyên náo, không hề nghi ngờ, lập tức đáp: “Đi.”
Nói xong, thị vệ mở cửa phòng, chạy vào: “Tiểu thư, đi thôi.”
“Ta không đi!”
Giọng Liễu Phi Sương mang theo nghẹn ngào: “Dù sao cũng sắp chết, ta còn trốn làm gì nữa?”
“Tiểu thư.” Tần Uyển Uyển chạy vào nhà, nắm lấy tay Liễu Phi Sương, nói nhanh: “Đi mau lên, không đi không kịp mất.”
“Ta…”
Lời còn chưa dứt, Tần Uyển Uyển bóp mạnh tay Liễu Phi Sương, nói: “Tiểu thư không nhớ đêm gặp nạn ngoại thành hôm đó sao? Còn không mau đi?”
Liễu Phi Sương chợt hiểu, nửa tin nửa ngờ đứng dậy, để Tần Uyển Uyển cùng với thị vệ dẫn tới nơi khác.
Hai người vừa ra khỏi cửa phòng, Tần Uyển Uyển lập tức nhận ra tình huống bất thường, mặt đất chấn động giống như có gì chạy nhanh phía dưới.
Âm khí xung quanh càng ngày càng nặng, trực giác Tần Uyển Uyển nhận ra dị thường, xem ra đúng là có thứ gì chạy tới. Nàng giơ tay hóa một pháp trận rơi xuống chân Liễu Phi Sương.
“Ngươi!”
Thị vệ lập tức nhận ra Tần Uyển Uyển bất thường, đang định nói gì, Tần Uyển Uyển thấp giọng quát: “Đừng lên tiếng!”
Dứt lời, Tần Uyển Uyển cầm một cây trâm cài của Liễu Phi Sương, chắp hai ngón tay, vuốt qua trâm cài, một phù văn sáng lên. Nàng cài trâm lên tóc mình, giơ tay dán một phù chú ẩn thân lên người Liễu Phi Sương, đẩy cho thị vệ: “Bảo vệ cô ấy.”
Dứt lời, Tần Uyển Uyển nhảy lên một cái. Cũng chính lúc này, dây leo thô to như cự long chui từ dưới đất lên, đuổi theo Tần Uyển Uyển, sương mù tràn ngập xung quanh, nháy mắt Tần Uyển Uyển biến mất tại chỗ.
Liễu Phi Sương sững sờ nhìn phương hướng Tần Uyển Uyển biến mắt. Không đợi nàng kịp phản ứng, một thanh kiếm phá mở sương mù dày đặc, ép nàng lùi bước dựa vào tường.
Người cầm kiếm không quay đầu, chĩa mũi kiếm vào cổ họng nàng, bóng lưng áo lam và tay áo bay phần phật trong gió. Y nhìn chằm chằm phương hướng Tần Uyển Uyển rời đi, giọng nói cực lạnh.
“Sao không thấy người đâu?”
“Ngươi là kẻ trong rừng…”
“Ta hỏi cô đáp!” Giản Hành Chi quay đầu quát.
“Cô ấy…” Liễu Phi Sương hoàn hồn, cố gắng bình tĩnh lại: “Cô ấy cầm trâm cài của ta, cho ta một lá bùa, đột nhiên sương mù dày đặc tràn tới, hồng dây chui từ dưới đất lên đuổi theo cô ấy. Cô ấy chạy vào sương mù…”
Lời còn chưa dứt, Giản Hành Chi đột ngột chém ầm một nhát giữa không trung, quang kiếm chiếu sáng trời đêm, có thể nhìn thấy một vách tường trong suốt xuất hiện. Y nhảy vào, biến mất tại chỗ.
Rốt cuộc Liễu Phi Sương bình tĩnh lại, hét lên: “Cứu người! Cứu người đi!”
Nói xong, nàng quay đầu, nhìn thấy Lạc Hành Chu chạy vào sân viện. Nàng tóm lấy tay áo Lạc Hành Chu: “Lạc Hành Chu, mau, cứu người!”
Lúc Liễu Phi Sương và Lạc Hành Chu nhanh chóng thông báo cho người Liễu gia, Tần Uyển Uyển đáp xuống đất trong kết giới, phát hiện mình đi đến một biệt viện.
Rõ ràng biệt viện này không phải kiến trúc Liễu gia. Liễu gia có phong cách kiến trúc lâm viên Giang Nam điển hình, nhưng sân viện này lại là một trúc viện, hoa hồng nở đầy trên khóm trúc, gió thổi ngang qua, biển trúc ngoài viện xào xạc vang dội, cả phòng yên tĩnh không người, âm khí dày đặc.
Hẳn là nàng đã tới một ảo cảnh. Tần Uyển Uyển suy nghĩ, nàng lợi dụng phù chú của Liễu Phi Sương thay đổi khí tức chính mình. Hiện tại trong mắt những dây leo kia nàng chính là Liễu Phi Sương, dường như đối phương muốn làm hại Liễu Phi Sương cho nên mới kéo nàng vào đây.
Gian phòng phía trước có đèn. Tần Uyển Uyển đứng trong sân, nhìn bóng người trong phòng, dường như là phụ nữ. Nàng ta đang soi gương, vẽ mày.
“Ta đã nói rồi…” Giọng người phụ nữ kia truyền từ trong phòng ra, như rất gần mà lại rất xa: “Cô không chiếm được Lận Ngôn Chi, đời đời kiếp kiếp của cô đều phải chịu nỗi khổ đánh mất tình yêu, không được chết yên ổn.”
“Tỷ tỷ ta đi rồi, cô không xứng sống tiếp.”
“Cô là ai?”
Tần Uyển Uyển lạnh giọng, dường như bóng người bên trong đã vẽ mày xong, đặt bút xuống, bắt đầu dùng son giấy nhấp môi.
“Hơn một trăm năm trước, Liễu thị các người không nghe lời cảnh cáo của ta. Đã vậy…” Dường như người phụ nữ kia là ảo cảnh, vốn không nghe thấy câu hỏi của nàng. Nàng ta đứng dậy, giọng nói đột ngột chói tai: “Thì đi chết đi!”
Khoảnh khắc giọng nói vừa dứt, dây leo trong viện đồng loạt điên cuồng tấn công về phía Tần Uyển Uyển.
Tần Uyển Uyển nhảy lên một cái, phi kiếm trên tay vung chém dây leo. Dây leo tấn công liên tục không ngừng. Tần Uyển Uyển tránh trái tránh phải, tay bấm pháp quyết. Ngay lúc pháp quyết rơi xuống, có người cười khẽ một tiếng.
“Như ta tự tại, phụng thiên linh hỏa.”
Giọng Mai Tuế Hàn vang lên. Ngay lập tức thiên hoả phóng từ trên trời xuống, rơi vào dây leo. Tần Uyển Uyển ngẩng đầu, nhìn thấy Mai Tuế Hàn đứng trên mái nhà trúc, gương mặt mỉm cười, ánh mắt chẳng mang theo chút độ ấm.
“Diệt.”
***
——oOo——