Hạ Trì bắt đầu cáu gắt: “Cậu con mẹ nó là ai mà thích xía vào chuyện người khác vậy? Tôi có uống cái gì thì cũng tới cậu quản sao?”
Hạ Trì muốn cướp lại chai rượu, nhưng Lạc Doanh vẫn kiên định không đem ra trả mà giấu sang một bên, nói: “Tôi có thứ này tốt hơn rượu rất nhiều.”
Hạ Trì híp mắt khó chịu nhìn Lạc Doanh, chờ động tĩnh của cậu ta.
Lạc Doanh từ trong túi lấy ra một lọ thuốc đẩy tới trước mặt Hạ Trì: “Cái này chất lượng lắm đấy. Chỉ cần anh dùng một viên thôi, nó sẽ khiến anh bay bổng lên chín tầng mây, anh lập tức có thể nhìn thấy người mà anh muốn gặp. Tuy rằng không phải người thật, nhưng mà nhìn thấy thì cũng đỡ xao xuyến nhớ mong hơn chút.”
Hạ Trì nghi hoặc: “Ma túy à?”
“Không phải, à mà nói không phải cũng không đúng… thật ra cái này nó cũng giống ma túy một tí tẹo, nhưng mà không có hại nhiều bằng ma túy đâu.”
Hạ Trì thấy loại thuốc này có vẻ hay, hắn cầm lấy săm soi giây lát, sau đó lạnh nhạt hỏi: “Tại sao lại muốn đưa thứ này cho tôi? Sao cậu không tự lấy mà dùng để bớt nhớ nhung Trục Kha đi.”
Lạc Doanh thở dài: “Tôi cũng có dùng, nhưng mà hiện tại tôi đang rất cần tiền, cho nên… muốn bán cái này cho anh.”
“Bao nhiêu?” Hạ Trì hỏi giá ngay.
“Ờm, tôi biết là có hơi đắc, nhưng mà anh giàu mà đúng không, cho nên… mười triệu.”
Hạ Trì cười lạnh: “Lọ thuốc này mười triệu? Thuốc giấu kim cương à? Mà thôi, coi như làm phước.”
Nói xong, hắn lấy điện thoại bấm vài nút, hỏi: “Số tài khoản là gì?”
“6538-9108-4536.”
Ba mươi giây sau, tinh một tiếng, điện thoại của Lạc Doanh đã có thông báo có người chuyển tiền sang. Đầy đủ mười triệu.
Lạc Doanh thấy vậy liền vui vẻ, sau đó trả lại chai rượu cho Hạ Trì rồi bỏ đi.
Lạc Doanh đi tới cây ATM, tức khắc rút ra mười triệu vừa rồi. Lúc này, ở gần đó có hai tên giang hồ đã đứng chầu chực sẵn, bọn chúng chỉ cần chờ Lạc Doanh đi ra thì liền có số tiền kia trong tay.
Lạc Doanh đi đến trước mặt hai tên giang hồ: “Chỉ cần đánh vào bụng, những chỗ khác không cần thiết. Nhưng đừng để chết người đấy.” Nói xong, Lạc Doanh đưa mười triệu cho bọn chúng.
Tên giang hồ đếm đếm: “Chuyện nhỏ. Xong ngay thôi. Hình đâu?” Hắn cần xem nhân dáng của người kia thì mới có thể hành động.
Lạc Doanh lấy điện thoại ra, nhấn vào thư viện mở ra một tấm hình, sau đó đưa cho hai tên giang hồ xem qua.
Người trong hình, chính Bách Thời.
Lạc Doanh thu hồi điện thoại: “Ngày mai lúc bốn giờ chiều tôi sẽ đợi hai người ở đây. Tôi sẽ đưa hai người đến chỗ của người này, không cần mắc công tìm kiếm.”
***
Hạ Trì về đến nhà với thể trạng không mấy khỏe mạnh. Bao nhiêu men rượu của ngày hôm nay đã bòn rút hết sức lực của hắn rồi.
Thấy Hạ Trì nồng nặc mùi rượu, bước chân không vững lại còn mở mắt không lên, Hạ Cảnh Thâm và Lệ Thi liền lắc đầu ngao ngán.
“Mày con định bê tha như thế này đến bao giờ nữa đây Hạ Trì?” Hạ Cảnh Thâm ngồi trên sô pha khổ tâm nói: “Vĩnh Kiệt nó đã chịu khổ vì mày nhiều rồi, bây giờ nó bỏ đi mất biểu thì cũng là chuyện hiển nhiên thôi. Mày tự hành hạ bản thân trở thành con sâu rượu như vậy thì nó sẽ trở về với mày à. Cái thằng con này, mau tỉnh táo lại đi.”
Hạ Trì xem lời nói của Hạ Cảnh Thâm như nước chảy bên tai, hắn tiếp tục bước đi lên lầu trở về phòng của mình. Hạ Cảnh Thâm bên ngoài biểu hiện là vẻ tức giận, nhưng thật tâm bên trong ông chính là đang xót con trai gần chết.
“Nó mà uống rượu thế này mãi thì không ổn đâu. Chết luôn đấy chứ không phải đùa.” Hạ Trì lắc đầu sầu não.
Lệ Thi nói: “Hay là… em với anh kêu người đi điều tra tung tích của Vĩnh Kiệt đi, sau đó bảo thằng bé trở về, Hạ Trì sẽ không bê tha như vậy nữa. Còn chuyện Hạ Trì có thể sẽ gây tổn hại cho Vĩnh Kiệt lần nữa, chỉ cần chúng ta kiểm soát gắt gao Hạ Trì, vậy thì Hạ Trì nó sẽ không thể làm hại thằng bé nữa. Nếu vậy thì một mũi tên trúng hai đích rồi. Anh thấy sao?”
“Không khả thi đâu. Tính cách thế nào Hạ Trì em biết mà, nếu Vĩnh Kiệt lại xuất hiện, Hạ Trì nó sẽ không dễ dàng mà ngồi yên đâu. Đúng là mệt mỏi thật mà, Hạ Trì ơi là Hạ Trì.”
Lên đến phòng, Hạ Trì nằm vật vã ra giường, toàn thân uể oải ghê gớm. Đang định đi ngủ, hắn chợt nhớ ra loi thuốc mà Lạc Doanh đã đưa cho hắn.
Chắc là phải thử trước đã, chuyện ngủ tính sau đi. Hạ Trì nghĩ thầm.
Để xem mười triệu hắn bỏ ra có xứng đáng hay không?
Nếu như Lạc Doanh dám lừa hắn, hắn thề rằng ngày mai hắn không lật nhà của cậu ta thì hắn không phải là Hạ Trì.