Thời Noãn bật thốt lên câu chửi tục: “Cmn, cậu nuôi heo à?”
Trần Trì nhàn nhạt nghiêng mắt liếc cô ấy, “Giống cô.”
“Cậu mắng tôi là heo?” Thời Noãn tức cười, “Cậu đang giục tôi kết hôn sinh con sao?”
Trần Trì không có ý này. Nhưng anh cảm thấy người phụ nữ này làm phiền bọn họ nhiều năm như vậy, kết hôn sinh con sớm một chút thì sẽ không có thời gian đến phá chuyện tốt của anh và Ôn Ôn.
Anh dùng thái độ khách khí nói, “Không có. Đây là chuyện riêng tư của cô.”
Cô ấy “hừ” một tiếng, “Đừng có giả bộ! Mấy năm nay cậu học mấy cái này ở đâu vậy?”
Trần Trì lại không thấy đúng.
Không giả bộ như vậy, cô ấy sẽ càng phát điên, đến lúc đó không biết khi nào mới có thể cưới Thời Ôn về nhà.
“Tôi biết cô cảm thấy lo lắng.” Thanh âm của Trần Trì thấp đi vài phần, “Nhưng cô nên hiểu rõ một chuyện, trên thế giới này, trừ tôi ra không có người đàn ông nào có thể ở bên cô ấy cả.”
Mắt Thời Noãn âm thầm trợn trắng.
Cô biết Thời Ôn rất thích Trần Trì, cô cũng có thể cảm giác được tình cảm của bọn họ, không giống với người khác, cảm tình kia là một loại “keo sơn”. Dù có chuyện gì người khác cũng không thể cắm chân vào, dù như thế nào hai người cuối cùng vẫn sẽ ở bên nhau.
Thời Noãn tin rằng, thế giới này không có ai hợp nhau hơn bọn họ.
Nhưng cô cũng thấy rất khó chịu với Trần Trì.
Thời Noãn không-có-chuyện-gì-làm bắt đầu kiếm chuyện mà nói: “Nếu tôi không cho phép cậu ở bên con bé?”
Trần Trì nhìn ra thái độ của cô, cũng không muốn cãi lại chỉ nhẹ nhàng nói, “Cô làm vậy không ý nghĩa gì cả.”
Thời Noãn hừ lạnh, ngạo mạn mà nói: “Tôi là chị nó, nó là em gái của tôi, chúng tôi là người thân, chị gái chỉ có một, bạn trai có thể có rất nhiều!”
“Lời này trước kia cô có nói qua rồi.” Trần Trì nhìn đồng hồ. Anh đoán chắc Thời Ôn vẫn chưa về phòng, còn đang đi loanh quanh ở ngoài.
“Lặp lại bao nhiêu lần cũng không đủ.” Thời Noãn phát hiện anh đang nhìn đồng hồ, nói: “Cậu nhớ kỹ, Thời Ôn có người chị khó chơi như tôi, nếu cậu thật sự làm việc có lỗi với nó, tôi lập tức mang Thời Ôn giấu đi, sống chết với cậu, chuyện tôi thích làm nhất chính là cãi lộn đó.”
Cô ấy làm luật sư nhiều năm như vậy, chưa từng cãi thua nhân chứng hay luật sư nào.
Trần Trì chỉ muốn đi ra ngoài tìm Thời Ôn, hai chữ “giấu đi” cũng kích thích anh.
Đôi mắt của anh tối lại, “Luận về tiền quyền hay thủ đoạn. Cô đều không có cơ hội cướp hoặc giấu cô ấy đi.”
“Tiền quyền? Lời này của cậu, ý là nếu nó muốn chạy cũng không được?”
Thời Noãn trừng mắt. Lúc này cũng hiểu rõ vì sao mình không thích Trần Trì, cô là một người tự lập, thậm chí có thể nói là người “ích kỷ”, cũng bởi vì như vậy, cô mới có thể trở thành một luật sư “đủ tư cách” như ngày hôm nay.
Mà Trần Trì lại là cái lồng sắt, đừng thấy anh nói chuyện vô cùng lễ phép, nhưng giữa từng câu từng chữ luôn lộ ra một loại ham muốn “giam cầm” người kia.
Trần Trì không còn kiên nhẫn, anh muốn đi tìm Thời Ôn.
Suy nghĩ của anh vẫn giống hệt lúc trước. Anh có thể mặc kệ Thời Ôn do dự, mặc kệ cô muốn giữ khoảng cách với mình. Anh vẫn sẽ làm một đầm lầy, cô đi ở bên ngoài, chậm rãi bị cuốn vào, thậm chí cô vẫn đi bên ngoài không bị cuốn vào cũng được, chỉ cần cô không rời đi.
“Chúng ta không cần phải nói những lời này.” Trần Trì nhàn nhạt cong khóe miệng, “Rốt cuộc không sớm thì muộn cô cũng là chị vợ của tôi.”
Anh dứt khoát kết thúc đề tài như vậy, đứng lên, đi ra phía cửa.
Khóe miệng Thời Noãn run rẩy:??!
Thời Ôn nghe được tiếng mở cửa, nhanh chóng chạy xuống cầu thang.
Trần Trì vừa hay nhìn thấy, đi đến bậc thang đỡ cô, “Chậm một chút.”
Bước xuống bậc thang cuối cùng, cô nhảy vào trong lòng ngực của anh.
“Chị ấy nói gì với anh?”
“Sao không trực tiếp hỏi chị này?” Thanh âm của Thời Noãn vang lên phía sau hai người.
“Chị ——” Thời Ôn buông Trần Trì ra, đi đến bên người Thời Noãn giữ chặt cô ấy.
Nhìn sắc mặt của hai người, hình như không xảy ra tranh chấp.
Thời Noãn vốn dĩ có chút buồn bực. Cô nghẹn một bụng, không có chỗ trút ra, còn bị thái độ không lạnh không nhạt của Trần Trì làm cho tức nổ ngực.
Càng khó hiểu hơn là anh lại gọi cô là chị vợ!
Nhưng nghĩ ngợi mội hồi, Thời Noãn cười cười, để tay trên vai Thời Ôn, “Tiểu Ôn đối với người chị này vô cùng tôn kính lễ phép, nếu cậu đã gọi tôi một tiếng “chị vợ”, hy vọng rằng cũng có thể cư xử giống như Tiểu Ôn.”
Thời Ôn thở hốc vì kinh ngạc, nhấp miệng hỏi Trần Trì: Anh kêu chị ấy là chị vợ?
Di động của Thời Noãn vang lên, cô đi sang một bên tiếp điện thoại.
Thời Ôn kéo góc áo của Trần Trì, trong mắt cất giấu ý cười, “Anh kêu chị em là chị vợ thật à?”
Trần Trì ôm eo cô, không tự chủ được mà nhẹ nhàng xoa xoa, lười nhác mà nói: “Chị của em còn không phải là chị vợ của anh à?”
Mặt Thời Ôn nóng lên, cúi đầu.
Một tay khác của anh niết lỗ tai của cô.
Cô rụt người lại một chút, đẩy anh ra. Trần Trì cố chấp dính trên người cô.
Thời Noãn nói điện thoại xong quay lại, liền thấy hai người bọn họ ân ân ái ái.
Mù mắt rồi.
“Này, chị còn ở đây đó ——” cô hắng giọng, sắc mặt không tốt nhìn hai người.
Trần Trì một tay ôm eo Thời Ôn, thân mình nửa đè trên người cô, câu nói của Thời Noãn liền trực tiếp dập tắt hứng thú của anh.
Anh hạ mắt, đứng dậy.
Thời Ôn cũng cảm thấy như vậy quá kỳ cục, ngượng ngùng cười một cái.
Thời Noãn bĩu môi, “Chị còn có chuyện bên kia, phải trở về rồi.”
Thời Ôn tắt ý cười, nhíu mày, “Chị không ở lại một đêm sao? Khuya rồi không an toàn.”
Trần Trì khựng lại.
“Vụ này rất quan trọng.” Sắc mặt Thời Noãn ngưng trọng, “Là vụ án mạng khá phức tạp, thân chủ của chị đang rơi vào thế yếu.”
Thời Ôn nghe vậy, bất mãn: “Sao chị lại nhận mấy vụ án mạng này rồi?”
Thời Noãn trấn an cô, “Không có gì đâu, đừng nghĩ nhiều.”
Trần Trì gửi tin nhắn xong, xoa xoa đầu Thời Ôn, nhìn Thời Noãn nói: “Trời tối rồi, tôi kêu người đưa cô về.”
Thời Noãn liếc anh một cái, “Không cần.”
Anh cất di động, “Người đã trên đường tới rồi.”
Thời Ôn cũng cảm thấy như vậy cũng tương đối an toàn, khuyên nhủ: “Chị để người đưa về đi.”
Thời Noãn: “……”
Hơn mười phút sau, tài xế của công ty tới.
Tiễn Thời Noãn đi, Thời Ôn có chút phiền muộn.
Đoạn thời gian kia, Thời Noãn đột nhiên trông coi cô vô cùng chặt chẽ, có lẽ là vì sợ cô sẽ xảy ra chuyện.
Thời Noãn thậm chí bắt ép Thời Ôn làm nhiều chuyện theo ý mình, trong đó quá đáng nhất chính là muốn cô quên Trần Trì, bởi vì chuyện này bọn họ đã cãi nhau vài lần. Về sau Thời Noãn đột nhiên tỉnh táo lại, rốt cuộc cũng không ép buộc Thời Ôn nữa.
Hai người bọn họ trở lại với quỹ đạo sống bình thường, Thời Noãn lại về với bộ dạng vô tâm không tim không phổi, sau khi tốt nghiệp cùng bạn học mở văn phòng luật sư, công việc càng ngày càng bận rộn. Lúc đầu các hai chị em ở cùng một chỗ, nhưng phòng làm việc và nhà ở lại một nam một bắc, vì đỡ vất vả cho nhau, bọn họ liền ở riêng, một năm nay càng ngày càng ít gặp mặt.
“Trở về đi, gió rất lớn.”
Trần Trì ôm Thời Ôn từ phía sau.
Trên lưng ấm áp, eo bị anh bao lấy, cả người đều ấm hơn rất nhiều, tâm trạng đang bay bổng cũng hạ xuống.
Thời Ôn cầm tay anh, cúi đầu ôn nhu nói: “Trần Trì, em thích anh ở bên em.”
Cảm giác trong lòng Trần Trì không thể miêu tả, ê ẩm trướng trướng, anh lót cằm vào vai Thời Ôn, dùng gương mặt cọ lỗ tai cô.
……
Thời Ôn rửa mặt xong, thay đồ ngủ.
Trần Trì làm việc ở trong thư phòng, cô ngồi ở sô pha học kịch bản.
Thời gian tí tách trôi qua, theo quy luật làm việc và nghỉ ngơi của Thời Ôn, mắt cô dần dần díp lại.
Trong lòng Trần Trì luôn nhớ kỹ quy luật của cô, thấy sắp đến giờ, giương mắt đã thấy Thời Ôn nhắm mắt mơ mơ màng màng ngủ trên sô pha, kịch bản bị để sang một bên.
Anh đi qua, nhặt kịch bản lên ——
《 Phao 》
Trần Trì không nhìn nhiều, nhẹ nhàng bế Thời Ôn lên.
Đặt Thời Ôn trên giường, anh không khỏi tò mò mà nhìn chỗ ngực của cô. Không phải vì có tâm tư xấu xa gì đó, chỉ là muốn xác nhận một chút.
Xác nhận xong.
Hôm nay cô có mặc.
Cảm xúc trong mắt Trần Trì lạnh xuống.
Đề phòng anh sao?
Anh ngồi ở mép giường, mị mắt nhìn chằm chằm cô, nghĩ thầm nếu cô tỉnh lại nhất định phải “trừng phạt” một chút.
Anh nhìn chằm chằm một hồi, ánh mắt lại bất tri bất giác trở nên mềm mại.
Trần Trì nghĩ đến chuyện nói cùng Thời Noãn, yết hầu phát ngứa, hôn hôn cô.
Răng môi quấn lấy nhau, anh nỉ non hỏi cô, “Ôn Ôn, em muốn sinh mấy đứa?”
Cô ngủ rồi, không ai trả lời.
Anh nhắm mắt lại, không tiếp tục hôn, chỉ dán trên người cô, cảm thụ độ ấm và khí tức của người kia.