“Hả? Đoàn Cẩm Sơ, nàng dám để cho người khác xem thân thể nàng? Bổn vương móc mắt hắn!” Giọng Sở Vân Hách chợt lạnh lẽo, gương mặt tuấn tú xám xịt.
Đoàn Cẩm Sơ giương cằm, khinh thường nói: “Hừ, chàng không mặc, không chỉ Tiểu Thuận Tử nhìn, các thái giám khác đều có thể nhìn đến, chàng có thể móc mắt bao nhiêu người?”
“Đoàn Cẩm Sơ! Nàng dám!” Sở Vân Hách tức giận, đoạt lấy cái yếm trong tay nàng như chớp, cơ hồ cắn răng nghiến lợi.
“Ha ha, vậy chàng mặc hay không mặc?” Đoàn Cẩm Sơ không sợ chút nào, mi gian lộ ra mấy phần đắc ý, nhìn Sở Vân Hách vừa nhướn mày, vừa háy mắt, trêu cực kỳ cao hứng.
“Bổn vương không……” Sở Vân Hách tức giận quát ra ba chữ, đột nhiên ngậm miệng lại, nhìn chằm chằm Đoàn Cẩm Sơ hồi lâu, rốt cuộc cắn răng than thở, “Không thể nào không mặc!”
“Ha, ha ha, ha ha ha……” Đoàn Cẩm Sơ cười bò, còn tưởng rằng hắn sẽ rất có chí khí mà nói “Bổn vương không mặc”, vậy mà……
“Nha đầu chết tiệt kia, nàng còn cười!” Sở Vân Hách 囧 gương mặt tuấn tú đỏ bừng, vội đưa tay che miệng nàng, xấu hổ nói: “Nói nhanh một chút vật này mặc thế nào!”
Đoàn Cẩm Sơ cười nhiều đến nghẹn, hất tay hắn, chỉ huy nói: “, cái này vòng lên trên cột vào cổ, sau đó đem hai sợi dây này cột vào sau lưng.”
Sở Vân Hách run run làm theo, động tác lại lóng ngóng muốn chết, ngón tay không cẩn thận chạm lên da thịt nàng, tâm tình chợt nhộn nhạo, khó kềm chế bản thân, hận không thể lập tức đè nàng ở dưới thân trừng phạt nàng……
Mặc một cái yếm, thật giống như đánh cả trận chiến, mồ hôi đầm đìa…… Hung hăng nhìn chằm chằm Đoàn Cẩm Sơ, đem hai dải lụa vòng qua lưng nàng cột chắc, hắn đột nhiên cũng nổi tà tâm, vật nhỏ này cho dù không thể ăn, nhưng vậy cũng quá tiện nghi cho kẻ xảo trá này đi!
Vì vậy, bàn tay to của hắn thình lình tham lam luồn vào dưới yếm nàng, ôm trọn một bên kiều nhũ trong lòng bàn tay, trong dự liệu nghe được nàng lập tức rên rỉ một tiếng, ngượng ngùng đỏ mặt cười, “Này, chàng làm gì thế?”
“Ha ha, thủ cảm thật không tệ!” Sở Vân Hách trầm giọng cười tà, cũng không dám bóp hơn hai cái, chỉ sợ chính hắn thật sự cầm lòng không đặng, muốn nàng ngay tại phòng hạ nhân, đó chính là uất ức nàng.
“Chàng khốn kiếp! Sắc côn đồ! Sắc lang!” Đoàn Cẩm Sơ nũng nịu, vung móng vuốt tát về phía Sở Vân Hách, Sở Vân Hách chịu đựng cười cười rút tay về, nhìn nàng si ngốc.
Đoàn Cẩm Sơ 囧 đẩy mạnh hắn một cái, cầm lấy băng vải cẩn thận từng vòng cột chắc ở trước ngực, sau đó thật nhanh mặc vào quần áo trong, áo đơn cùng áo ngoài, buộc đai lưng lại. Vừa ngẩng đầu, cả người liền bị Sở Vân Hách ôm vào ngực, siết chặt vai nàng, khẽ vuốt ve mái tóc đen huyền của nàng, lẩm bẩm nói nhỏ: “Sơ Nhi, ta gọi nàng là Sơ Nhi được không?”
“Ừ, được.” Đoàn Cẩm Sơ đáp nhẹ một tiếng, thương cảm ly biệt lập tức xông lên đầu, trong lòng đau khổ mênh mang.
“Sơ Nhi, nàng nói xem ta sao lại ngốc như vậy? Sao lại đần như vậy? Ta lại cho rằng nàng là thái giám, lại cho rằng mình thích một thái giám, lại cho là tâm tình mình không bình thường! Sơ Nhi, sao nàng hư hỏng như vậy, sao nhẫn tâm hành hạ ta như vậy? Nàng biết rõ ràng ta thích nàng, tại sao đối với ta tàn nhẫn như vậy?” Sở Vân Hách nhẹ giọng chất vấn, đôi mắt đen như mực, lóng lánh ánh lệ quang.
Đoàn Cẩm Sơ khẽ cắn cánh môi, khàn giọng nói: “Vân Hách, ta…… Chúng ta không thích hợp, chàng đã có thê có thiếp rồi, nơi nào còn chỗ cho ta dung thân? Cho nên, ta có quá nhiều băn khoăn, cho nên mới phải lừa chàng, mới để cho chàng thống khổ như vậy, để cho chính mình còn thống khổ hơn……”
“Nàng thật ngốc, là đồ ngốc……” Sở Vân Hách khẽ cười, càng ôm chặt bóng dáng trong ngực, “Sao ta có thể để cho nàng chịu uất ức chứ? Nàng phải nói cho ta biết tâm sự của nàng, để ta giúp nàng chia sẻ mới đúng, nhưng nàng lại tự chủ trương chặt đứt tình cảm của chúng ta, lại ngoan tâm để cho chúng ta cùng thống khổ, thật sự muốn đánh nàng, đánh nàng thật đau để nàng thông suốt ra!”