“Các vị có thể tùy ý lựa chọn đối thủ của mình, chỉ cần đối phương chấp nhận là có thể tranh đấu. Và trận đấu chỉ mang tính chất cọ xát, chỉ cần không giết đối phương là được”.
“Tất nhiên, trong lúc chiến đấu có thể đặt cược lẫn nhau”.
Lời nói Phùng Bảo vừa dứt, toàn bộ những người có mặt bắt đầu ồ lên, họ chờ đợi chuyện này lâu lắm rồi.
Đầu tiên, có hai nam tử không hẹn mà đồng thời nhảy lên lôi đài, khí chất của hai người này phát ra bá đạo vô cùng. Và khi cả hai cũng xông lên lôi đài liền gật đầu ra hiệu, giống như họ đã quen biết từ trước vậy.
Không nói nhiều lời, cả hai người lao lên và tấn công liên tục vào đối phương.
Dần dần, trận chiến chuẩn bị đến hồi kết. Cả hai người đồng thời tung ra tuyệt chiêu mạnh nhất của mình.
Hai đại kiếm chiêu mạnh mẽ đánh ra, uy lực một kiếm này của họ bá đạo vô cùng.
Rầm!
Kiếm chiêu va chạm, một tiếng động lớn vang lên. Đợi lớp bụi mù tán đi rồi để lộ hai người mang trên mình thương tích nhưng họ không vì thế mà bất hòa. Thay vào đó là một nụ cười ở trên môi rồi hả hê cười nói.
“Hahaha… Hai ta đã lâu không giao phong, không ngờ thực lực của ngươi bây giờ đã đạt đến trình độ này rồi”.
“Quá khen, quá khen. Thực lực của ngươi rất mạnh, hai ta đã đánh với nhau hơn mười lần nhưng chưa một lần phân thắng bại”.
“Hahaha… Sau này có dịp ta đánh lại, đánh cho đến khi một trong hai người chịu thua thì thôi”.
“Được”.
Thấy hai người hào sảng, đám đông phía bên dưới càng thêm ủng hộ. Trận chiến đầu tiên vừa kết thúc liền có những người khác xông lên. Trận chiến cứ thế mà tiếp diễn cho đến một canh giờ sau.
Hứa Tiểu Kiều nhìn đám người đánh nhau nên có chút ngứa ngáy trong người nên trực tiếp xông lên lôi đài.
Đám người phía bên dưới thấy Hứa Tiểu Kiều thì có chút lo lắng, đợi một lúc mà không có ai chủ động nên có chút buồn chán.
“Hừ, các ngươi được người khác xem là thiên kiêu mà nhụt chí như vậy sao?”.
“Chỉ là một trận tỷ thí thôi mà, có gì mà không dám đứng ra”.
“Nếu Hứa tiểu thư đã nói như vậy thì ta không ngại nữa”. Ở phía bên dưới, một nam tử chủ động nhảy lên lôi đài. Tay phải cầm kiếm rồi nói. “Ta gọi Nhật Minh, đắc tội với tiểu thư rồi”.
Nhật Minh rút kiếm lao lên, khí tức Ngưng Hải cảnh tầng năm mạnh mẽ bộc phát ra ngoài. Nhật Minh giẫm nhẹ chân một cái rồi nhảy lên cao rồi vung kiếm, lưỡi kiếm sắc bén từ trên cao đánh xuống.
Hứa Tiểu Kiều ngước mắt nhìn kiếm chiêu đánh tới liền nở một nụ cười nhẹ nói. “Ngươi chỉ có chút hực lực như thế này thôi sao?”.
Đáp lại, Hứa Tiểu Kiều tay phải tụ lực, một đạo hắc khí bốc lên ngưng tụ thành một quả cầu rồi đánh ra một chưởng.
Oanh!
Kiếm chưởng va chạm, một tiếng động đinh tai nhức óc vang lên. Hai chiêu qua đi, đám người chỉ nhìn thấy Nhật Minh trên khóe miệng chảy xuống một dòng máu tươi nhảy lùi ra xa.
“Hứa tiểu thư có thực lực sâu không lường được, Nhật Minh cam bái hạ phong”. Nhật Minh hai tay đưa ra trước ngực rồi cúi chào một cái rồi nói. “Đã nhường rồi”.
Hứa Tiểu Kiều khẽ gật đầu một cái rồi nhìn xuống phía bên dưới lôi đài rồi lớn giọng nói. “Ta đánh còn chưa đã, có anh muốn cùng ta đánh một trận không?”.
Đám đông thấy thực lực của Hứa Tiểu Kiều bá đạo nên không có ai dám chủ động nhưng…
Bỗng nhiên, một giọng nói nữ tử nhẹ nhàng ấm áp vang lên. “Ta tu luyện cũng có chút thành tựu nên muốn cùng Hứa cô nương cọ xát một phen”.
“Ừm”. Hứa Tiểu Kiều nhìn rồi đánh giá Lâm Tuyết Nhi. “Ngươi mạnh hơn tên kìa nhiều, rất đáng để ta đánh một trận”.
Nói xong, cả hai người rút ra trường kiếm rồi chỉ mũi kiếm về phía đối phương. Cả hai người không hẹn mà cùng nhau lao lên. Hứa Tiểu Kiều cảm nhận được sức mạnh của Lâm Tuyết Nhi không tầm thường nên không dám khinh địch, cô dốc hết toàn bộ sức lực rồi lao lên. Toàn thân cô có một đạo hắc khí cuồng bạo hiện lên rồi bao trùm lấy cơ thể. Khí tức Ngưng Hải cảnh tầng năm mạnh mẽ bộc phát ra ngoài.
Tuyệt học Chân Ma Tông, Vạn Ma Khí!
Đáp lại, Lâm Tuyết Nhi thì trái ngược hoàn toàn, cô thúc dục chân nguyên trong người lên đến đỉnh điểm, khí tức Ngưng Hải cảnh tầng ba vừa mạnh mẽ vừa âm trầm và cực kỳ tinh thuần.
Đế Nguyên Quân nhìn Lâm Tuyết Nhi một cái rồi âm thầm đánh giá. “Tu luyện lại nhưng lại hay, chân nguyên tinh thuần và mạnh hơn trước đâu chỉ mười lần”.
“Truyền thừa Hóa Cảnh cường giả đúng là không tầm thường”.
Oanh!
Cả hai lao lên rồi đồng thời phát động kiếm chiêu. Hai lưỡi kiếm mạnh mẽ sắc bén va chạm phát ra một tiếng động lớn, sóng xung kích từ trung tâm va chạm bộc phát mạnh mẽ ra ngoài.
Đám người phía bên dưới nhìn thấy một cảnh này mà không khỏi hít vào một hơi rồi kinh hãi nói. “Thật mạnh”.
Kiếm chiêu qua đi, cả hai người đồng thời tung chưởng đánh bay đối phương ra xa. Cả hai trượt dài một đường trên lôi đài, trên khóe miệng của cả hai ẩn ẩn có chút máu tươi chảy ra.
Đám đông nhìn thấy một cảnh này liền hít vào một ngụm khí lạnh.
“Lâm tiểu thư từ bao giờ đã trở nên mạnh mẽ như thế này?”.
“Hứa Tiểu Kiều là thiên kiêu của Chân Ma Tông đó a”.
“Chưa kể Lâm tiểu thư còn kém hai tiểu cảnh giới nữa?”.
“Quá kinh khủng rồi”.
Đứng ở trên lôi đài!
Ánh mắt cả hai người cẩn trọng nhìn nhau, mặc dù giao phong mới được hai chiêu nhưng cũng đủ để thấy cả hai người có thực lực mạnh ngang nhau.
“Hahaha… Ngươi rất mạnh”. Hứa Tiểu Kiều đột nhiên cười lớn một tiếng rồi thích thú nói. “Ta quyết định rồi, ta không giữ lực nữa”.
Đáp lại, Lâm Tuyết Nhi vẻ mặt bình tĩnh gật đầu trả lời. “Ta cũng vậy”.
“Một chiêu giải quyết đi”.
“Được”. Hứa Tiểu Kiều vui mừng đáp.
Nói xong, cả hai người dốc hết toàn bộ sức lực rồi tung ra đại chiêu. Hai đại kiếm chiêu kinh khủng bộc phát, chỉ là khí tức của kiếm chiêu phát ra thôi nhưng cũng đủ để khiến toàn bộ căn phòng phải rung chuyển.
Cả hai người đồng thời lao lên, hai lưỡi kiếm ánh lên một cái rồi lướt đến với vận tốc cực kỳ nhanh.
Một kiếm này khiến đám đông phải giật mình kinh hãi!
Uy lực của kiếm chiêu này không khác gì Ngưng Hải cảnh đỉnh giao phong!
– —
Ps: Nay truyện ít like với tương tác quá mọi người ơi.
Mọi người đọc truyện ta nhớ ghé quá page: Tiểu Gia Gia | Facebook và đừng quên like và theo dỏi để nhận những thông tin liên quan đến truyện nha. Cảm ơn mọi người.