– Lâm Minh nếu muốn thắng Chu sư huynh ở một tháng sau, ta xem rất khó!
– Ân, tuy rằng Lâm Minh là yêu nghiệt, nhưng Chu sư huynh cũng không phải ngồi không, ta cũng cảm thấy Chu sư huynh có thể thắng, đây chính là độ khó cấp mười a! Ta vừa lên đi đã sắp bị miểu sát!
Thời gian trôi qua từng ngày, đệ tử Thất Huyền võ phủ chú ý đối với trận chiến của Lâm Minh cùng Chu Viêm một tháng sau chẳng những không hạ nhiệt, ngược lại càng ngày càng nghiêm trọng.
Trong lúc này đã xảy ra một ít hiện tượng thú vị, ở Tàng Thư các Thất Huyền võ phủ, mấy bộ công pháp cơ sở Lâm Minh tuyển lại lập tức thành công pháp đứng đầu, một bộ Thương quyết cơ sở, phía dưới viết ước chừng bốn tên, phía dưới Bộ pháp cơ sở cũng có ba cái tên, bởi vì Lâm Minh xuất hiện, Thất Huyền võ phủ lại xuất hiện bốn đệ tử mới Nhân Chi đường tuyển định vũ khí lựa chọn là thương thành vũ khí chính mình.
Tuy nhiên, Phấn Thân Toái Cốt quyền mà Lâm Minh tuyển vẫn không người nào hỏi thăm.
Bởi vì trong suy nghĩ của đám tân sinh, dường như bản thân Lâm Minh cũng không luyện thành Phấn Thân Toái Cốt quyền.
Bản thân Phấn Thân Toái Cốt quyền là công pháp cao cấp địa giai trở lên, cho dù đầy đủ cũng rất khó luyện thành, hơn nữa không trọn vẹn lại cao tới bảy thành, nếu Lâm Minh luyện thành, vậy hai chữ yêu nghiệt đều không đủ để hình dung hắn.
Đối với hiện tượng đệ tử cấp thấp tuyển công pháp cơ sở này, trưởng lão Tàng Thư các cũng chỉ cười khổ, rất nhiều hạ cấp đệ tử sùng bái đối với Lâm Minh, kết quả yêu ai yêu cả đường đi, theo đuổi công pháp tu luyện cùng vũ khí của Lâm Minh, nhưng mà Lâm Minh cường đại cũng không phải bởi vì mấy thứ này, những đệ tử mới tuyển thương, có năng lực phát huy uy lực của thương được mấy phần?
Sáng sớm, thiên địa khí nồng đậm, Lâm Minh một tay cầm lấy Quán Hồng thương, cánh vươn sang một bên, hắn nhắm lại hai mắt, tâm thần hoàn toàn dung hợp với ngọn núi, cây cỏ, bình tĩnh mà lại trống không.
Hắn ở thể tự minh ngộ ra Không Linh võ ý, khi nào thì có thể không dựa vào Tụ Nguyên đan cao cấp, không dựa vào Chân Nguyên thạch, bất cứ lúc nào tùy chỗ tiến vào Không Linh võ ý, như vậy võ ý của Lâm Minh mới xem như tiểu thành.
Trong trạng thái yên lặng, Lâm Minh đột nhiên mở hai mắt, ở khoảnh khắc vừa rồi, dường như hắn cảm giác được có người đến gần, tuy rằng đang ở Thất Huyền võ phủ an toàn, nhưng Lâm Minh vẫn tràn ngập cảnh giác, dù sao hắn gây thù hằn không ít.
– Ân, tính cảnh giác không tồi.
Một thanh âm hùng hậu vang lên bên tai Lâm Minh, một nam nhân mặc chiến giáp màu đỏ, lưng đeo trường thương, xuất hiện như quỷ mị, hai chân hạ xuống mũi thương Lâm Minh.
Thế rơi xuống như vậy làm Quán Hồng thương cong lên một độ cong rất nhỏ, nhưng mà Lâm Minh vẫn như cũ giữ thương vững vàng.
– Lực cánh tay rất tốt!
Người kia tán thưởng nói.
– Hồng giáo quan?
Lâm Minh hơi hơi ngạc nhiên, người đứng trên mũi thương chính là giáo quan Hồng Hi của hắn.
– Lần này Vạn Sát trận ngươi cho ta mặt mũi, xếp hạng sáu mươi hai, khiêu chiến Chu Viêm! Ngươi thật quyết đoán a!
Lâm Minh nói:
– Cảm ơn Hồng giáo quan khen, tuy nhiên ta cũng không có nắm chắc thắng Chu Viêm.
– Ân, Chu Viêm này cũng không phải nhân vật đơn giản, thời điểm hắn vừa mới tiến vào Thất Huyền võ phủ, biểu hiện gần như với Vương Nghiễn Phong, tuy rằng xa không bằng yêu nghiệt như ngươi, nhưng dù sao hắn nhập học sớm hơn ngươi hai năm rưỡi, hai năm rưỡi này, để hắn từ một người thực lực như Vương Nghiễn Phong thăng đến xếp hạng hiện tại, tiếp qua một hai năm, chờ đám người Lăng Sâm tốt nghiệp, Chu Viêm sẽ tiến vào mười hạng đầu Thất Huyền võ phủ, thậm chí có thể đi vào trước năm, nói cách khác, đối thủ lần này của ngươi chính là kẻ cạnh tranh năm hạng đầu tương lai của Thất Huyền võ phủ! Ngươi tuyển cho chính mình một cái cường địch a!
Lâm Minh tự nhiên rõ ràng những lời của Hồng Hi, hắn nói:
– Hồng giáo quan, ta hiểu được thực lực Chu Viêm, ta cũng biết, ta muốn vượt qua hắn ở một tháng sau độ khó rất lớn, chỉ là tại thời điểm chấp sự sư huynh hỏi ta muốn khiêu chiến ai, trong lòng ta đã có một loại ý niệm khiêu chiến Chu Viêm mãnh liệt trong đầu, ta muốn đè ép ý niệm này trong đầu, cho nên sẽ đi thẳng một đường mà tuyên chiến với Chu Viêm.
– Ha ha, tốt! Hay cho đi thẳng một đường! Người tập võ, tùy tính tùy tâm! Chỉ có ý niệm trong đầu được thỏa mãn, mới có thể hiểu rõ kinh mạch trong cơ thể, chân nguyên mới có thể lưu động không bị ngăn trở! Lựa chọn của ngươi không tồi, có quyết đoán! Từ hôm nay trở đi, ta dạy cho ngươi thương pháp! Ta nói như thế nào cũng là giáo quan của ngươi, tự nhiên không muốn nhìn thấy đệ tử dưới tay chính mình thua người khác!