“Vâng! Vâng! Đỗ tiên sinh, ta đã hiểu, trước tiên để cho hai vị cô nương này xem qua một chút, rồi Đỗ tiên sinh tiếp tục khám lại lần nữa”.
“Được rồi, hai vị đại phu xin mời!”
“Ta khám trước!” Tuyết Phi Nhi làm việc nhân đức không nhường ai, suy nghĩ, lẩm bẩm: “Nhìn nghe hỏi sờ, trước tiên là nhìn!” Nửa đứng dậy, xoay đầu nhìn quanh Hắc Tử loạn chuyển một hồi rồi nghi hoặc nói với Đỗ Văn Hạo: “Hắn… Hắn nhìn qua sắc mặt bình thường, không giống với bộ dạng của người bị mắc bệnh mà!”
Người bệnh nọ vẻ mặt khổ sở nói: “Cô nương, bây giờ ngươi xem ta không có bệnh tật gì, nhưng ta mang bệnh này cũng đã hai tay ba năm rồi, mỗi ngày từ nhiên nóng rần lên một hai lần, nhiệt độ cũng không cao nhưng thiêu đốt làm cho người mê man mờ mịt thiếu nước liên tục lại sợ lạnh, bao nhiêu y phục không dùng tới. Yết hầu lại đau nhức, các đốt ngón tay cũng đau đớn vô cùng!”
Bàng Vũ Cầm cẩn thận nhìn, nói: “Sắc mặt hắn cũng không phải là bình thường, ngươi xem miệng hắn hồng rất khác thường. Để cho ta xem đầu lưỡi của ngươi một chút”.
Người bệnh vội vàng thè lưỡi ra.
Bàng Vũ Cầm nhìn chằm chằm vào một hồi nói với Đỗ Văn Hạo: “Đỗ tiên sinh, lưỡi tượng của hắn rất kỳ quái, nên biện chứng thế nào đây?”
Đỗ Văn Hạo cẩn thận nhìn rồi nói: “Lưỡi tượng hắn hơi phúc tạp, sở học của ngươi bây giờ xem chưa thể hiểu được. Ngươi xem, chất lưỡi hắn màu hồng mà trơn bóng, trắng bạc lại nhầy, đây là hiện tượng lạnh, chú ý xem sắc lưỡi xuất hiện vết nhỏ màu tím rất mờ, đây là chứng lạnh tích tụ duy trì liên tục trong thời gian quá dài. Các ngươi tiếp tục bắt mạch cho hắn xem”.
“Được!” Tuyết Phi Nhi hiển nhiên tranh làm trước, sau khi chẩn mạch, nói: “Mạch này cũng rất căng hơn nữa dựa theo bắt mạch kiểm tra thì phù mạch, cùng với người bệnh vừa rồi giống nhau”.
Sau khi Bàng Vũ Cầm chẩn mạch cũng gật đầu: “Đúng vậy, đúng là mạch giống nhau”.
Đỗ Văn Hạo trước tiên chẩn mạch cũng gật đầu: “Đúng vậy, đúng là mạch giống nhau”.
Đỗ Văn Hạo trước tiên chẩn mạch sau đó gật đầu: “Không sai, là giống nhau”.
Bàng Vũ Cầm nói: “Mạch giống nhau, chẳng lẽ vị bệnh nhân này cũng là thương hàn biểu thực chứng?”
Tuyết Phi Nhi lắc đầu nói: “Không đúng! Hắn hai đến ba năm nay vẫn phát nhiệt, dường như là nóng nhẹ, Đỗ tiên sinh nói, thương hàn biểu thực chứng là một loại biểu chứng, ngươi nghĩ xem có biểu chứng nào lâu như vậy không? Sợ rằng sớm trở thành nội chứng rồi”.
Bàng Vũ Cầm nghe nàng nói vậy cũng không có biện pháp, nhìn về phía Đỗ Văn Hạo.
Đỗ Văn Hạo nói: “Thái Dương thương hàn biểu thực chứng là ngoại tà xâm nhập, cảm tà nặng nhẹ cùng chính tà thịnh suy khác nhau, triệu chứng nóng lạnh cũng sẽ nặng nhẹ khác nhau. Cảm tà nhẹ thì nóng lạnh cùng nhẹ, cảm tà nặng thì nóng lạnh cùng nặng, chính tà cùng thịnh thì nóng lạnh cùng nặng nặng, chính suy tà thịnh thì nóng lạnh cùng nặng; chính thịnh tà suy thì ác hàn nặng nhưng phát nhiệt thì nhẹ. Nhưng cho dù như thế nào, phát nhiệt cùng ác hàn đồng thời xuất hiện hay là luân phiên xuất hiện thì đều là đặc điểm của thương hàn biểu thực chứng, cũng không giới hạn trong thời gian ngắn dài. Kết hợp lưỡi tượng của hắn là chủ yếu do lạnh, ấn chứng chẩn mạch cùng vấn chẩn do đó Vũ Cầm nói đúng, bệnh này cùng với bệnh của người trước giống nhau đều là Thái Dương thương hàn biểu thực chứng”.
Tuyết Phi Nhi chu mỏ nói: “Lại là nàng đúng. Tại sao ta không thể đúng một lần vậy?” Nhã châu xoay một vòng, nói: Lần này ta khai phương – như lần trước dường Ma Hoàng thang! Đúng không?”
Đỗ Văn Hạo lắc đầu: “Đúng, cũng không đúng hoàn toàn!”
“Tại sao?”
“Ma Hoàng thang là vị cay nóng đổ mồ hôi rất nhiều, mồ hôi ra quá nhiều nhất định tổn thương đến chính khí của hắn, hắn mắc bệnh thời gian đã lâu, vốn đã tổn thương đến chính khí, không thể vội vàng phục dược. Cho nên, trong phương thuốc cần điều hòa lượng cam thảo nhiều hơn. Trước kia chỉ dùng một tiền, lần nay tăng thêm sáu tiền, hơn nữa không châm cứu! Cố gắng giảm tối đa việc đổ mồ hôi quá mạnh, hơn nữa chỉ có thể phục hai thang. Hắn đi đường xa tới, không thể khám lại, vì vậy lấy tiếp phần sau phương thuốc – Phục hết hai thang dược này, sẽ đổ mồ hôi hạ sốt, nhưng Doanh Vệ sẽ bất thường, tiếp theo dùng quế chi thang gia tăng phân lượng, thông dương giải biểu, điều hòa Doanh Vệ”.
Đỗ Văn Hạo nói cách phối hợp các vị thuốc của quế chi thang, Bàng Vũ Cầm ghi lại, đi tới quầy bốc thuốc.
Tuyết Phi Nhi suy nghĩ một chút, ngạc nhiên nói: “Nếu là thương hàn biểu thực chứng, vì sao dùng phương thuốc khác nhau vậy?”
“Mặc dù hai người chứng bệnh giống nhau, nhưng tình huống thân thể khác nhau, phát bệnh thời gian ngắn dài không giống nhau, bệnh cơ khác nhau, phương pháp trị liệu tất nhiên không giống nhau. Đây là đạo lý ‘cùng bệnh mà cách trị liêu khác biệt'”.
Nông phu nọ nhận dược, thanh toán tiền chẩn bệnh, tạ ơn rồi đi về.
Đỗ Văn Hạo cùng nhị nữ vội vàng đi tới nhà ăn ở hậu đường dùng cơm trưa, làm đại phu lúc rảnh rỗi ăn cơm, thì ăn gấp, nếu không đợi người bệnh tới thì lại không thể ăn được, gặp phải chứng bệnh nặng cần cấp cứu, nhịn đói một ngày cũng là thường xuyên xảy ra.
Quả nhiên, hắn vừa mới ăn xong bát thứ nhất, chưa kịp xới thêm cơm thì Sỏa Bàn vội vàng chạy vào: “Đỗ tiên sinh, Tiền thần y tới!”
“Ồ”. Đỗ Văn Hạo cũng không ngẩng đầu lên mà tiếp tục ăn cơm.
“còn có một người bệnh, dùng xe ngựa chở tới”.
“Ồ!” Đỗ Văn Hạo thầm nghĩ, Tiền Bất thu râu mép đã mọc dày, cũng là người hành y, tất nhiên phải hiểu chuyện tới bải bỏng vào thời gian người ta đang ăn cơm là thế nào. Nếu tới, nhất định là có người bệnh nào đó, đưa tới cùng mình hội chẩn. Tiếp theo nuốt miếng cơm lớn, trước tiên ăn cơm no rồi hẵng tính.
“bệnh nhân nọ thổ huyết rất nhiều! Hình như sắp chết”.
Lần này Đỗ Văn Hạo không thể ăn vào nữa, vứt bát xuống, đứng lên.
Sỏa Bàn tiếp theo lại bồi thêm một câu: “Là từ phủ thành tới, có một phủ thành đại phu tới cùng”.
“Từ phủ thành tới?” Đỗ Văn Hạo sửng sốt. Phủ thành cách huyện thành một đến hai trăm dặm, có thể từ phủ thành tìm đến mình khám bệnh, chính là đường xa mà tới. Không ngờ danh tiếng của bản thân ngay cả những người ở phủ thành cũng đã biết rồi. Cũng có vài phần đắc ý đồng thời trong lòng lại mơ hồ có chút bất an. Ngay cả phủ thành đại phu cùng Tiền Bất thu cũng không chữa được, phải tìm đến mình, vậy khẳng định căn bệnh này không nhẹ rồi.
Sỏa Bàn lại nói thêm một câu, lời nói làm cho mọi người đều đứng lên: “Người bệnh là một ni cô!”
————————————————-
(1) Thương hàn biểu thực chứng: Bệnh cảm lạnh ngoại chứng theo chứng minh thực tế.