Nhưng cô không muốn nói mình vừa rời đi lại chật vật như vậy.
Mạch Sanh Tiêu do dự luôn mãi, cuối cùng quyết định đè xuống phím khóa.
Điện thoại rất nhanh chuyển được: “Alo?”
“Alo, Thư Điềm.”
“Sanh Tiêu?” Bên kia điện thoại truyền đến tiếng kêu ngạc nhiên của Thư Điềm, dường như đồng thời là tiếng nói gấp gáp của cô: “Mạch Sanh Tiêu cậu … cái đứa này …, cậu đi đâu … cậu …?”
“Thư Điềm, cậu đừng tức giận.”
“Tớ sớm đã bị cậu làm cho tức đến điên phổi rồi, cậu xem cậu biến mất bao nhiêu lâu? Mạch Sanh Tiêu, cậu … ” Thư Điềm nâng tay áo lên che hai mắt: “Huhu … “
“Thư Điềm, cậu đừng khóc, thực xin lỗi, thực xin lỗi … “
“Thực xin lỗi cái đầu của ngươi, huhu … ” Thư Điềm kích động dậm chân xuống: “Mau nói cho tớ biết cậu hiện tại ở đâu, tớ đi tìm cậu! “
“Tớ giờ ở thị trấn Lâm Thủy, Thư Điềm, đợi tí nữa tớ đem địa chỉ cụ thể gửi cho cậu, tớ ngày mai được nghỉ, đến lúc đó chúng ta gặp nhau nhé.” Mạch Sanh Tiêu nước mắt cũng vòng quanh, cô có chút hối hận, chuyện ly hôn phải sớm nói cho Thư Điềm, cũng không phải để cô ấy lo lắng đến tận bây giờ.
“Được, cậu có biết là tớ đã lục tung cả cái thành phố Bạch Sa này, Sanh Tiêu, cậu đi sao cũng chẳng nói với tớ lấy một tiếng, cậu dạo này có khỏe không?”
“Thư Điềm, đừng lo lắng, tớ rất khỏe … “
Hai người nói chuyện điện thoại hồi lâu, Sanh Tiêu xuống xe, cùng Thư Điềm nói một lúc nữa mới khép điện thoại lại.
Đi qua khu nhà trẻ, Đào thần lại đứng ở cửa ra vào: “Anh làm sao lại ở đây?”
“Chờ em tan tầm.”
Mạch Sanh Tiêu đi đến sóng vai cùng anh, cô khẽ vuốt mái tóc ngắn cùng sánh bước bên nhau. Về đến nhà, Sanh Tiêu đem túi đặt ở bên cạnh, đi vào phòng bếp chuẩn bị cơm tối.
“Sanh Tiêu, đợi một chút.”
“Làm sao vậy?”
Đào Thần kéo tay Sanh Tiêu, động tác của anh rất tự nhiên, cũng không làm Mạch Sanh Tiêu cảm thấy hành vi như vậy có gì bất thường, anh đem Sanh Tiêu đưa đến phòng khách, Mạch Sanh Tiêu nhìn kỹ, mới thấy góc nhà có một vật gì đó.
Đào Thần không để cho cô có cơ hội suy đoán, đem tấm lụa trắng nhấc lên.
Là một cây đàn dương cầm Châu Giang.
“Anh mua?” Mạch Sanh Tiêu nhíu mày, Đào Thần lúc trước mua nhà là đi vay, tiền lương của anh cũng không tính là cao, nếu muốn bỏ ra hơn một vạn mua cái khung đàn dương cầm này, dễ như vậy sao?
“Sanh Tiêu, anh hiện tại chỉ có thể mua được cái khung đàn dương cầm này thôi.”
“Anh mỗi ngày ở trường học, không phải có đàn dương cầm sao?”
“Anh là mua cho em.” Đào thần bảo Sanh Tiêu ngồi xuống: ” Anh không muốn để giấc mộng của em bị nghiền nát thành hư vô, mỗi ngày ăn xong cơm tối, chúng ta ngồi ở đây mặt hướng ra phòng khách đánh đàn dương cầm, thật tốt.”
“Đào thần, anh lấy tiền ở đâu?”
“Anh … “
Mạch Sanh Tiêu cũng không muốn tra xét: “Kỳ thật không cần, anh có rất nhiều thứ cần phải tiêu … “
“Anh muốn trông em vui vẻ, Sanh Tiêu, chúng ta đánh một khúc nhé.”
Mạch Sanh Tiêu ăn xong cơm tối xuống lầu, Đào Thần cố ý tiễn cô trở về, hai người vừa xuống đến sân, đã nhìn thấy một cỗ xe mini-coopen-đứng ở đó, Thư Điềm đóng cửa xe, ba bước chạy tới ôm lấy Sanh Tiêu: “Có thể nhìn thấy cậu rồi.”
“Thư Điềm? Không phải đã nói ngày mai gặp sao?” Mạch Sanh Tiêu trở tay không kịp.
“Tớ còn có thể đợi được không?” Thư Điềm buông tay ra, trong miệng ngừng cằn nhằn: “Ý của cậu là cậu sống rất tốt, tớ tìm cậu……” Lời đang nói lại cảm thấy Sanh Tiêu bên cạnh Đào Thần thì không khỏi nghẹn ứ ở cổ: “Đào, Thầy Đào?”
“Thư Điềm, lâu rồi gặp.”
“Đợi chú! , “Thư Điềm bàn tay đang để phía trước khẽ hạ xuống: “Hai người làm sao có thể ở cùng một chỗ?”
“Tớ từ từ sẽ kể cho cậu hết.” Mạch Sanh Tiêu nâng tay Thư Điềm cầm trong lòng bàn tay mình: “Ở lại đây được không?”
“Đó là đương nhiên.”
Hai người cùng Đào thần nói vài câu chúc ngủ ngon, Mạch Sanh Tiêu mang Thư Điềm lên lầu, mở cửa, hai người bạn nữ cùng phòng đang ở phòng khách xem TV, Sanh Tiêu đi vào phòng ngủ.
“Sanh Tiêu, bọn họ là ai?”
“Là bạn cùng phòng của tớ.”
“Cậu ở cái phòng nhỏ như thế này sao?”
“Đúng vậy.”
“Có lầm không đấy.” Thư Điềm thở phì phì ngồi ở mép giường: “Cậu cùng Duật Tôn ly hôn, anh ta chưa cho cậu tiền? Cậu muốn tiết kiệm tiền cho anh ta à?”
“Ngược lại, anh ấy cho tớ không ít tiền, nhưng vừa mới ra khỏi Hoàng Duệ Ấn Tượng thì bị gặp cướp, vòng cổ Nước Mắt Mỹ Nhân Ngư cũng bị giật luôn.”
“Nước Mắt Mỹ Nhân Ngư?”
Mạch Sanh Tiêu đem cốc ấm đưa cho Thư Điềm: “Thôi, không nói nữa.”
“Sao có thể không nói? Sanh Tiêu, cuộc hôn nhân của hai người sao có thể tan tành như thế này?”
Mạch Sanh Tiêu kéo Thư Điềm ngồi ở cạnh mình: “Hôn nhân không tình yêu, làm thế nào có thể duy trì lâu hơn được chứ?”
“Sanh Tiêu, tớ lúc trước thuê thám tử tư theo dõi Duật Tôn, về sau bị anh ta phát hiện, còn đem thám tử tư đánh cho một trận, tớ còn muốn tìm nhiều chứng cớ một chút, để cho anh ta thua tán gia bại sản.” Thư Điềm cảm thấy nỗi hận khó nuốt, liên tục cắn răng.
“Tiền nhiều hơn nữa thì để làm gì chứ.” Mạch Sanh Tiêu thần sắc lạnh nhạt, lắc đầu nói.
Thư Điềm suy đi nghĩ lại: “A! ” Cô kêu lên một tiếng: “Cậu nói đi, xem có khi nào, anh ta tưởng cậu tìm thám tử tư, mới chịu cùng cậu ly hôn?”
Mạch Sanh Tiêu nhớ tới đêm đó Duật Tôn rất thô bạo, anh ta nói từng câu từng chữ là cô lấy anh ta cũng chỉ vì tiền: “Có khả năng thế này không.”
“Không phải chứ……” Thư Điềm khẽ vỗ ót: “Tớ lại gây chuyện rồi.”
“Thư Điềm.” Mạch Sanh Tiêu đem tay của cô kéo qua: “Kể cả là không phải, ít nhất chuyện này từ sau khi xảy ra chuyện ly hôn thì hãy vứt bỏ nó xuống, tớ thật sự giữ được nửa cái mạng này là may lắm rồi.”
“Cậu làm sao lại ngu như vậy?” Thư Điềm không đành lòng trách cứ, lại quả thực đau lòng: “Cậu có thể tới tìm tớ mà, tớ sẽ bảo vệ tốt cậu.”
“Tớ biết rồi.”
“Còn có, tại sao lại chỉ còn nửa cái mạng?”
Mạch Sanh Tiêu đem tình huống hôm đó nói tỉ mỉ cho Thư Điềm nghe, trừ bỏ chi tiết bị cắt cổ tay, nếu nói ra thì theo như tính tình của Thư Điềm, không cùng Duật Tôn liều mạng là không thể. Sanh Tiêu thật vất vả mới trốn được đến nơi này, không muốn có gì liên quan tới người đàn ông nào khác.
“Muốn tớ đi điều tra ra là ai làm không, tớ không lột da bọn chúng thì không thể yên được! ”
Nước Mắt Mỹ Nhân Ngư ở trong tay Sanh Tiêu, chỉ có cô cùng Duật Tôn biết rõ, sự thật này, cô cũng không có nói cho Thư Điềm.
“Sanh Tiêu, nếu là chuyện của thám tử tư, tớ có thể cùng Duật Tôn nói cho rõ ràng……”
Mạch Sanh Tiêu cũng không trả lời: “Trái tim đều cách xa nhau, một chút hiểu lầm nho nhỏ cũng không phải là nguyên nhân chủ yếu dẫn tới cuộc ly hôn của bọn tớ, Thư Điềm, tớ không có khả năng vì chuyện này mà lại ở với anh ta lần nữa, đời này, tớ cũng không muốn gặp lại anh ta nữa, cậu cũng đừng quan tâm làm gì nhiều, coi như tớ ngã một cú đau đi, hiện tại tớ có thể đứng lên được rồi.”
“Nhưng mà cú ngã này quá nặng rồi.”
“Ít nhất cậu thấy đấy về sau tớ không phải nằm sấp nữa.”
Thư Điềm ánh mắt mông lung, hơi nước mờ mịt thấm nhập tận đáy mắt, cô ôm chặt lấy Mạch Sanh Tiêu, trong mắt lộ vẻ đau lòng.
Mạc Kiện từ sòng bạc đi ra, hung hăng phun một miếng nước bọt: “Mẹ kiếp, đen quá! ”
“Này, chơi tiếp vài ván nữa gỡ lại không?” Ba thằng bạn cũng cùng lúc đi ra.
“Không chơi, mấy ngày này không có tiền.”
“Chúng ta không phải giống nhau sao?” Một tên trong đó khoác lấy vai Mạc Kiện, đưa hắn mang đến một góc tối: “Gần đây tất cả đều căng, cái vòng cổ kia……”
“Cái này không thể được, vòng cổ không thể động vào.”
“Ai, mày dựa vào cái gì chứ? Bọn tao đi theo mày mệt chết mới kiếm được bằng đấy, mày cho chúng tao vài vạn đồng rồi đuổi chúng tao đi, từ trên người đứa con gái đó tìm được cái gì toàn bộ đều là của mày, xem thấy chúng ta là bạn bè lâu năm, dù thế nào cũng phải cho chúng tao một chút ít chứ?”
“Đúng đấy! ” Bên cạnh mấy người cùng nhau nói.
Mạc Kiện trong nội tâm cũng có những tính toán riêng của mình, việc này Mạc Y mà biết, chắc chắn sẽ cùng hắn cãi nhau to một trận.
“Này, tao đã hỏi qua một số người rồi, vòng cổ giá trị không ít tiền, mày cất giấu một chỗ thì được cái gì chứ, suốt ngày chỉ có thể nhìn, còn không bằng bán quách đi lấy tiền……”
Mạc Kiện sắc mặt do dự, như là đã dao động.
Vài thằng bên cạnh lại cứ khích bác vào.
“Muốn bán cũng được, tao đứng lên bán, còn lại bọn mày ba đứa chia đều.” Thời gian không có tiền thật sự khó chịu, Mạc Kiện cắn răng, bán đi vòng cổ, hắn muốn trở về như lúc đầu là điều không thể.