Thanh âm có gì đó không ổn, Đàm Tổng hoảng sợ định mở cửa, nhưng cửa đã bị khóa chặt, không có cách nào: “Dương Dương, có chuyện gì vậy?”
“Đàm Tổng ha~”
Âm thanh bên trong càng ngày càng quái dị, Đàm Tổng nghe vậy thì sửng sốt, muốn mở cửa nhưng chợt nhớ ra mình có chìa khóa dự phòng, vội vàng đi đến phía dưới tủ đầu giường lấy chìa khóa để mở cửa.
Kết quả bị cảnh tượng trong phòng tắm làm chấn kinh.
Nước nóng hơi sương mờ mịt, phòng tắm rộng lớn, vòi sen tắm riêng biệt, còn có bồn tắm, hơi nước hun đỏ đôi mắt của Đàm Tổng.
Dương Dương quay lưng về phía hắn, chân mềm nhũn, chỉ có thể quỳ trên mặt đất, nước ấm từ vòi hoa sen tràn ra, toàn thân ướt đẫm, tay vịn tường, nức nở khóc: “Đàm Tổng, Đàm Tổng ưm~”
Cảm giác rạo rực trong tim khiến người ta xao xuyến.
Đàm Tổng nuốt nước bọt, bước tới còn chưa tắt vòi hoa sen, ngồi xổm xuống, từ phía sau ôm lấy cậu: “Đây, anh đây!”
Hắn tới gần khiến Mạc Chi Dương run lên, cả người và tai thỏ đều ướt át càng ngày càng đỏ lên, nước mắt hòa cùng nước ấm, quay đầu lại nhìn hắn, eo mềm nhũn, ngọt đến tan chảy: “Đàm Tổng~”
“Anh ở đây.” Nước ấm chảy xuống tóc làm ướt tây trang trên người Đàm Tổng: “Dương Dương ngoan, đừng khóc, đừng sợ.”
Trấn an hôn môi có tác dụng chậm, sau đó chậm rãi chạm đến xương quai xanh, nụ hôn nhẹ nhàng nhợt nhạt rơi xuống.
Mạc Chi Dương trong lòng được xoa dịu, nhưng sự xao động trong lòng lạo càng lúc càng lớn, nước không dập tắt được lửa, khó chịu, quay đầu lại nhìn hắn bằng ánh mắt ướt át, kêu một tiếng: “Đàm Tổng ~”
“Ừ, đừng sợ Dương Dương.” Đàm Tổng thuận thế hôn lấy môi cậu, cứ như vậy nhẹ nhàng cọ xát, ôn nhu trấn an.
Lúc này Mạc Chi Dương mềm nhũn thành bánh đường, ngã vào trong lòng ngực Đàm Tổng, cả người đều bị nước ấm từ vòi hoa sen tưới ướt, làn nước như hợp nhất hai người lại.
“Dương Dương ngoan, đừng sợ có anh ở đây, anh sẽ luôn ở đây.”
Mạc Chi Dương quỳ trên nền đá cẩm thạch, áp lưng vào ngực hắn, quay đầu hôn môi, dùng tay phải câu lấy cổ hắn, nước ấm từ trên đầu chảy ra theo khe hở nơi hai người hôn nhau hòa quyện với nước bọt.
“Dương Dương? Không thoải mái sao?”
Mạc Chi Dương hai tay chống trên tường, tai thỏ nhẹ run rẩy: “Đàm Tổng~ Sờ, sờ lỗ tai của em!”
“Được!” Đàm Tổng cuối cùng cũng sờ được lỗ tai mà mình ngày nhớ đêm mong, xúc cảm còn thấy tốt hơn cả mong đợi, cho dù ướt nhẹp cũng như đang nhéo bông, mềm mại nhung nhung, hận không thể sờ mãi.
Tai thỏ rất nhạy cảm, Mạc Chi Dương không nhịn được khi bị hắn chà đạp như vậy, cả người đều mềm mại quỳ rạp trên mặt đất: “Động, động đi!”
“Được.” Thấy cậu không thể chịu được nữa, Đàm Tổng tốt bụng đỡ cậu dậy, sau đó đem người gắt gao đè lên tường, khiến cậu không thể nhúc nhích.
Mạc Chi Dương quỳ trên mặt đất, vách tường phía trước bị nước ấm đun nóng, phía sau áp sát vào Đàm Tổng, bởi vì dùng sức, đỉnh đầu đụng phải công tắc vòi hoa sen, nước thậm chí còn lớn hơn.
Hai người bởi vì tắm vòi hoa sen, nên cả người đều ướt đẫm.
“Anh, anh thật quá đáng! Ưm~”
“Anh chỉ muốn Dương Dương tự mình động một chút, làm sao có thể quá đáng? Nếu con thỏ không thích cà rốt, vậy cà rốt sẽ phải thu hồi đi!”
“Hừm… em thích nó ~”
“Thích cái gì?”
“Con thỏ, con thỏ thích ăn cà rốt, ô ô ô ô ~~” Mạc Chi Dương không làm gì được, chỉ có thể vịn bả vai của hắn, vặn vẹo eo.
Tiểu Nhiên ăn sáng xong, cóm trưa cũng ăn xong, cũng không thấy ai xuống, bĩu môi tự mình đi về phòng vẽ tranh, nhóc có chút không hiểu: Anh Dương và Cậu đang chơi game à? “
“Khốn nạn, anh thật khốn nạn!” Mạc Chi Dương thay quần áo sạch sẽ, đặt ở trên giường, tưởng tượng đến chuyện vừa rồi liền nhịn không được muốn đánh chết hắn.
Cảm thấy có điều gì đó không ổn, muốn đi tắm một chút, kết quả đột nhiên động dục, tên này liền giậu đổ bìm leo, luôn lừa mình nói mấy lời không biết xấu hổ.
Đàm Tổng để mặc cậu mắng chửi thoải mái, lần sau vẫn phải làm như vậy, con thỏ này quá đáng yêu ngọt ngào: “Là anh khốn nạn, chờ một chút rồi ngủ, đồ khốn nạn giúp em sấy tóc, nếu không sẽ bị đau đầu.”
“Hừ.” Cũng không biết nguyên nhân là vì sao, hai ngày nay tính tình thật sự rất mềm, Mạc Chi Dương đoán có thể là đang có vấn đề trong thời kỳ động dục, mềm mại tựa vào trong lòng ngực của hắn, để hắn sấy tóc cho mình: “Mấy ngày nay em có thể sẽ không ổn, để Trác Thần đến nhiều hơn.”
Chuyện này Đàm Tổng biết, hắn đã hỏi bác sĩ rằng thỏ động dục là một khoảng thời gian, không phải ngày một ngày hai, hẳn là phải một thời gian.
Sấy khô tóc, Đàm Tổng để máy sấy tóc trong tay trên bàn đầu giường, từ phía sau ôm lấy cậu, dán vào lỗ tai: “Anh sẽ không ra ngoài một thời gian, nếu em muốn anh liền cho.”
“Phi.” Mạc Chi Dương thầm mắt một câu: Đồ chó không biết xấu hổ.
Biết cậu vẫn còn giận, Đàm Tổng cũng không quan tâm, dỗ dành cậu: “Anh cho người đem đồ lên cho em ăn, anh vào phòng làm việc giải quyết một số chuyện, thuận tiện nhìn Tiểu Nhiên một chút.”
Mạc Chi Dương sờ sờ bụng, quả thực có chút đói bụng: “Đi đi.” Nhìn thấy hắn đi ra ngoài, gục ở trên giường thở dài hỏi hệ thống: Sao bây giờ lại giả vờ chết?
“Ồ, giá trị động tâm đã đầy.” Hệ thống không mặn không nhạt nói.
Mạc Chi Dương nhíu mày, lăn qua lộn lại nằm ở trên giường: “Chuyện khi nào?”
“Thời điểm ở trong phòng tắm, sau khi hắn chạm vào tai của cậu, cậu đừng trách tôi, tôi đã từng muốn thông báo, nhưng lúc vừa muốn báo liền cảm thấy kỳ quái, giống như tôi cố kêu lên, anh ta bước vào tôi lại kêu lên, lễ ngẫm lại cảm thấy có chút biến thái, số hiệu cũng có tôn nghiêm.”
Hệ thống không thể tưởng tượng nổi, hắn ở một nên thao, mình lại ở một bên + 1 + 1 + 1…. Nghĩ lại đều cảm thấy, emmm….
Không có nghe hệ thống nói, Mạc Chi Dương đang suy nghĩ, nếu nhiệm vụ này hoàn thành thì phải làm sao bây giờ? Có chút buồn rầu, không biết phải rời đi hay ở lại.
Hệ thống dường như nhận thấy được cảm xúc của cậu, chủ động quan tâm: “Làm sao vậy?”
“Nhiệm vụ hoàn thành, rời đi hay là ở lại.” Mạc Chi Dương ngẫm lại, cậu trói buộc đến bây giờ, mục đích là hoàn thành nhiệm vụ, không có nhiệm vụ, mình phải làm sao?
Kí chủ hành xử như vậy đều là bởi vì bản thân, hệ thống chủ động an ủi: “Cậu còn có một nhiệm vụ khác, đó là bảo vệ Tiểu Nhiên cho đến khi cậu ấy 18 tuổi, nếu cậu chưa hoàn thành, cậu cũng không thể rời đi.”
“Ngao!” Sự mê mang vừa rồi đều trở thành hư không, vừa lúc có người mang đồ tới, bò xuống giường đi mở cửa, nhìn thấy người tới là ai liền có chút kinh ngạc: “Sao lại là anh?”