Thịnh Tiêu dập tắt đèn Tê Giác, sầm mặt nhìn về phía đệm cói.
Ngọc Đồi Sơn giống như cố ý đợi Thịnh Tiêu đến, chỉ đánh nhau vài chiêu liền hóa thành luồng Thiên Diễn biến mất tăm, có dùng Thiên Diễn Châu cũng không bắt được.
Thượng Nguyên đang truyền linh lực chữa trị cho Thịnh Chung Phong, Thiên Diễn của hắn bị hủy mất một nửa, sau khi chật vật ổn định lại thương tật liền sặc ra một búng máu, che ngực ho liên hồi, cả người run như cầy sấy.
Thịnh Tiêu chỉ đứng tại chỗ lạnh lùng nhìn.
Thịnh Chung Phong suy yếu ngẩng đầu đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của Thịnh Tiêu, hắn hơi sửng sờ, thấp giọng nói: “Thịnh Tiêu…”
Thịnh Tiêu thấy hắn còn sống, liền xoay người muốn rời đi.
“Tiêu Nhi…” Thịnh Chung Phong bỗng gọi một tiếng.
Thịnh Tiêu dừng chân lại.
Thịnh Tiêu mất mẹ từ nhỏ, khi đó Thịnh Chung Phong cũng là một người cha hiền từ, dù chỉ là tiểu thế gia nhưng hắn chưa bao giờ để Thịnh Tiêu chịu uất ức, lúc đó mới nuôi dưỡng ra một Thịnh Tiêu ôn nhu nền nã, tựa như một viên ngọc thanh khiết.
Trước năm mười hai tuổi, Thịnh Chung Phong thường hay gọi hắn một tiếng…
Tiêu Nhi.
Tiểu Thịnh Tiêu luôn cảm thấy cái tên này quá mềm yếu, nhưng ngại mỗi nỗi là cha lại thích gọi như thế, mỗi lần bị cha ở trước mặt người ngoài gọi một tiếng ‘Tiêu Nhi’ là hai tai của cậu đều đỏ rần hết cả lên, nhưng vẫn ngoan ngoãn dạ vâng.
Nhưng hôm nay, Thịnh Tiêu phân phó vài công việc của Giải Trĩ Tông xong cũng không nhìn Thịnh Chung Phong lấy một lần, phất tay áo rời đi.
Bóng lưng cao lớn từ đèn đuốc sáng choang đi vào trong màn đêm rồi khuất dần, màn tuyết dày hỗn loạn theo gió thổi tựa như rãnh trời hoàn toàn ngăn cách Thịnh Chung Phong.
Hắn đã không còn cần tình thương của cha nữa.
***
Tuyết bay lả tả, rơi xuống con đường rộng lớn vắng người tạo thành một lớp tuyết trắng mỏng, những cành mai trơ trụi phủ đầy tuyết, gió lạnh lướt qua thổi tan.
Ngọc Đồi Sơn đi trên đường lớn, giang hai tay để giữ thăng bằng, giống như một mình chơi trò cố gắng đi thẳng một đường trên nền tuyết.
Đi xong một đoạn, Ngọc Đồi Sơn ‘hây’ một tiếng nhảy lên bậc thang trước mặt, tự cảm thấy mình đi một đường thẳng tắp không chỗ chê, làm hắn rất có cảm giác thành tựu, khi vui vẻ quay đầu nhìn lại thì thấy dấu chân thẳng tắp đã bị tuyết mới vùi lấp.
Hắn không để lại bất kỳ dấu vết gì trên thế gian này.
Nụ cười trên môi Ngọc Đồi Sơn thoáng cứng đờ, mãi một lúc lâu sau mới hoàn hồn.
Hắn lầm bầm mấy câu, cũng không để ý nữa, xoay người lịch sự gõ cửa: “Có ai ở nhà không?!”
Một bông tuyết từ trên bầu trời đen nhánh xoay tròn rơi xuống, đậu trên khung viền của bảng tên.
—Hoành.
Là Hoành gia.
Lúc đầu Ngọc Đồi Sơn phóng hỏa ở Hoành gia là để giương đông kích tây, muốn mọi người nghĩ mục đích của hắn là Thịnh gia, nhưng thật ra tối nay Ngọc Đồi Sơn muốn nhất vẫn là địa mạch Thiên Diễn của Hoành gia.
Gõ chừng mấy lần vẫn không có ai ra mở cửa, Ngọc Đồi Sơn ‘chậc’ một tiếng tỏ vẻ ghét bỏ.
Bây giờ đã là canh ba nửa đêm, gã sai vặt nghe thấy tiếng gõ cửa liền bực bội chạy nhanh ra mở cửa, nhưng hé cửa ra một khe nhỏ nhìn ra lại không thấy ai ở bên ngoài.
Trên nền tuyết cũng không để lại dấu chân.
Gã sai vặt tưởng mình nghe lầm nên đành phải đóng cửa lại.
Trong từ đường Thiên Diễn của Hoành gia, Gia chủ Hoành gia là Hoành Phong Lâm và Hoành Thanh Liêm ngồi đó nhìn ngọn nến đang cháy lách tách, im lặng không nói gì.
“Ta đã biết chuyện năm đó.” Hoành Ngọc Độ lạnh lùng nói: “Hèn gì năm ấy liên tiếp sinh ra bốn Tương văn cấp Linh.”
Thì ra đều là do ‘Kham Thiên Diễn’ của Hề Tuyệt thúc đẩy sinh ra.
“Huynh trưởng.” Hoành Ngọc Độ hỏi: “Huynh có biết chuyện này không?”
Hoành Phong Lâm mím môi lắc đầu: “Mấy năm gần đây ta mới biết được.”
Hoành Thanh Liêm ung dung cầm chén trà vân vê, cổ tay hết sấp lại ngửa, nước trà trong chén vẫn không sánh ra ngoài, cũng không có một chút gợn sóng.
“Lo cái gì?” Hoành Thanh Liêm giờ mới thản nhiên lên tiếng: “Người năm đó biết được chuyện ‘Kham Thiên Diễn’ đều đã làm giỗ cúng bốn mươi chín ngày từ đời nào, trưởng lão của Hoành gia có tham gia giờ chỉ còn loe ngoe vài mống, cho dù ‘Kham Thiên Diễn’ đánh tới cửa thì sao, cùng lắm chỉ một mình ta chết thôi, các ngươi lại không có chuyện gì.”
Hoành Lâm Phong nhíu mày nói: “Thúc…”
“Linh lực của ‘Kham Thiên Diễn’ có thể thúc đẩy sinh ra Tương văn cấp Linh.” Hoành Thanh Liêm cắt lời hắn, ngẩng đầu nhìn Hoành Ngọc Độ: “Khi đó tất cả thế gia đều nghĩ Tương văn cấp Linh sẽ sản sinh ra không giới hạn.”
Cho đến khi ‘Khuy Thiên Ky’ của Nhượng Trần tiên đoán, toàn bộ Thập Tam Châu chỉ có thể có mười ba Tương văn cấp Linh.
Hoành Ngọc Độ lạnh lùng nói: “Ngươi hao tâm tổn trí để có được linh lực Thiên Diễn, nhưng lại để một kẻ tàn tật như ta sinh ra Tương văn ‘Hoán Minh Nguyệt’ vô dụng, Hoành đại nhân, cuộc mua bán này xem ra không có lời thì phải.”
Hoành Thanh Liêm thờ ơ: “Tại sao chim lưu ly của ngươi lại ghét ta?”
Hoành Ngọc Độ: “Cái gì?”
“Ngươi là Tương văn cấp Linh ‘Hoán Minh Nguyệt’ cuối cùng của Thập Tam Châu.” Hoành Thanh Liêm nói: “‘Hoán Minh Nguyệt’ và ‘Khuy Thiên Ky’ đều có liên quan đến ‘Kham Thiên Diễn’, bộ ngươi nghĩ năm đó thế gia không làm gì, đang ngồi yên tự dưng linh lực của ‘Kham Thiên Diễn’ rơi trúng đầu chắc?”
Hoành Ngọc Độ sửng sốt.
“Không có bất kỳ một thế gia nào có được linh lực ‘Kham Thiên Diễn’ mà không phải trả cái giá lớn.” Hoành Thanh Liêm nói: “Đó là đổi chác lợi ích.”
Hoành Ngọc Độ còn chưa kịp nói thì Hoành Thanh Liêm đã cười nhạt bổ sung thêm.
“Giống như ngươi dù biết rõ Linh thú cũng là sinh linh, nhưng vẫn sẽ chọn ăn miếng thịt trong tô mỳ làm từ thịt Linh thú, chứ không phải thương hại sinh linh đã chết mà bỏ qua ‘miếng thịt’ kia, đạo lý đều giống nhau cả thôi.”
Hoành Thanh Liêm không phải là không có lương tri, chẳng qua trong mắt hắn thứ có thể khiến hắn bỏ ra để giao dịch, chỉ có linh lực Thiên Diễn.
Hắn giao dịch với Hề gia, trả giá sòng phẳng, đổi lấy Thiên Diễn, tại sao còn phải hỏi Thiên Diễn từ đâu mà có, hay nghĩ rằng liệu có người có vì vậy mà phải chịu tra tấn đau khổ?
Cho dù tất cả mọi người đều biết Hề Tuyệt vì linh lực Thiên Diễn trong tay bọn hắn mà sống không bằng chết, nhưng cuối cùng sẽ đổ hết tội lỗi lên đầu Hề gia, không liên quan gì đến bọn hắn.
Đây chẳng qua chỉ là vụ mua bán tiền trao cháo múc.
Ta có chim lưu ly, đổi lấy Hoán Minh Nguyệt.
Hoành Ngọc Độ bị lời nói của Hoành Thanh Liêm làm cho khiếp sợ, không thể tưởng tượng nổi nhìn sững hắn hồi lâu, sau đó giống như bị rút hết sức lực mà cúi đầu lẩm bẩm: “Nhưng hắn không phải là Linh thú không có thần trí, hắn là một con người. Khi đó hắn chỉ mới mười hai tuổi, Hề… Yến Linh còn chưa tới mười tuổi.”
Hoành Thanh Liêm nói: “Vậy thì đã sao, bi thảm của bọn hắn không phải là ta gây ra, mà dù ta không đi đổi lấy linh lực Thiên Diễn thì cũng sẽ có những người khác đi đổi.”
“Bọn họ vẫn còn là trẻ con!” Hoành Ngọc Độ luôn hiền hòa cũng không nhịn được lạnh lùng nói: “Chẳng lẽ trong mắt thế gia, lương tri, ranh giới cuối cùng, đều bị đẩy lùi trước lợi ích sao?!”
Hoành Thanh Liêm lạnh lùng nói: “Chờ ngươi lên ngồi vị trí này của ta, tất sẽ lựa chọn giống vậy.”
Hoành Ngọc Độ ghét bỏ nói: “Đừng lấy ta so sánh với ngươi.”
Hoành Phong Lâm day mi tâm: “Không nên ồn ào nữa.”
“Đúng đó.” Có người hùa theo nói: “Đừng cãi nhau nữa, cãi tới cãi lui không có ý nghĩa, còn không bằng thực hành ngay tại hiện trường xem sao.”
Ba người ngồi tại chỗ hết hồn, kinh ngạc quay đầu lại.
Chẳng biết Ngọc Đồi Sơn đến từ lúc nào, đang ngồi trên tay vịn xe lăn của Hoành Ngọc Độ, cười hì hì nhìn bọn họ.
Ngọc Đồi Sơn thấy ba người đều há hốc nhìn mình, vẫy tay cười nói: “Chư vị, buổi tối vui vẻ.”
Hoành Phong Lâm và Hoành Thanh Liêm đứng phắt dậy, sắc mặt đều thay đổi.
Rõ ràng bên ngoài từ đường Thiên Diễn dựng mười tầng kết giới vững chắc, rốt cuộc hắn làm thế nào mà quỷ không biết thần không hay tiến vào?!
Hoành Ngọc Độ biết chuyện ‘Kham Thiên Diễn’ từ Thịnh Tiêu, thấy khuôn mặt vừa xa lạ vừa quen thuộc của Ngọc Đồi Sơn, không hề bị khí tức quỷ dị âm tà của hắn làm sợ hãi, ngược lại vì sự gặp gỡ trong cơn hoạn nạn giữa hắn và Yến Linh mà đau lòng.
Đây là lần đầu tiên Hoành Thanh Liêm được gặp mặt ‘Tương văn thứ mười hai’ trong truyền thuyết, hai mắt lạnh lùng, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm bên hông.
Khi đang định ra tay, Ngọc Đồi Sơn bỗng cười nói: “Hoành thúc vẫn là nên yên phận chút đi, trừ ‘Kham Thiên Đạo’ ra, ta có thể điều khiển Thiên Diễn trên khắp thế gian, nếu lỡ phất tay để Tương văn trong kinh mạch của ngươi nổ tung thì ngại quá.”
Hoành Thanh Liêm khựng lại giây lát, bàn tay cầm chuôi kiếm từ từ thả ra, bình tĩnh nói: “Ngươi tới giết ta?”
“Ha ha ha.” Ngọc Đồi Sơn cười duỗi chân ra, còn đá vào xe lăn một cái, suýt chút nữa khiến Hoành Ngọc Độ ngồi trên xe lăn ngã văng ra, nhưng được hắn kịp thời túm giữ lại.
Hoành Ngọc Độ mém xíu nữa là cắm mặt xuống đất, nhíu mày nhìn hắn.
“Đừng nói khó nghe thế chứ.” Ngọc Đồi Sơn lười biếng ngồi dựa lưng vào xe lăn, cười nói: “Ngươi mới nói chờ Hoành Ngọc Độ ngồi lên vị trí của ngươi cũng sẽ đưa ra lựa chọn giống ngươi à? Ta cũng rất muốn biết bọn hắn liệu có làm vậy không, vì thế bây giờ cho các ngươi hai lựa chọn.”
Hoành Thanh Liêm nhíu chặt mày.
Một giây sau, Tương văn Thiên Diễn chợt vụt lóe lên trong mắt hắn, đôi mắt màu vàng nhìn chằm chằm vào Hoành Thanh Liêm.
Một luồng khí thế vô hình thoáng cái từ trên đỉnh đầu đè nặng xuống, lập tức đóng đinh ba người tại chỗ không thể nhúc nhích.
Hoành Ngọc Độ là cấp Linh nên bị áp chế nhiều nhất.
Ngọc Đồi Sơn không có hành động gì tiếp, chỉ ngồi đó lười biếng nói: “Ta đã nói rồi, đừng nên vội vàng ra tay, ta có thể giết ngươi bất cứ lúc nào đấy.”
Có lẽ là nể mặt Hoành Ngọc Độ là bạn thân của Yến Tương Lan, trừ khi tình hình hỗn loạn không thể kiểm soát được, nếu không Ngọc Đồi Sơn sẽ không giết người.
“Nghe ta nói cái đã.” Ngọc Đồi Sơn tỉnh ruồi khoác tay lên vai Hoành Ngọc Độ, cười nói vui vẻ giống như đứa trẻ đang chơi đùa: “Ta chỉ tìm người có tham gia ‘Kham Thiên Diễn’ năm đó thôi, nói cách khác chính là ân oán nằm trên người của vị Hoành Thanh Liêm này.”
Hoành Phong Lâm sửng sốt.
“Hoành gia chủ, Hoành chưởng viện, ta cho các ngươi hai lựa chọn.” Ngọc Đồi Sơn giơ một ngón tay lên, híp mắt nói: “Một là giao Hoành Thanh Liêm ra.”
Hắn vừa nói vừa đặt cái tay còn lại lên vai kia của Hoành Ngọc Độ.
“Thứ hai, giao ra địa mạch Thiên Diễn của Hoành gia.”
Ba người lập tức kinh ngạc.
Ngọc Đồi Sơn ngả người về trước, hai cái tay đang khoác trên vai Hoành Ngọc Độ chợt đưa lên vỗ một cái bép trước mặt hắn, khiến Hoành Ngọc Độ không khỏi giật mình chớp mắt.
Ngọc Đồi Sơn vui vẻ nói: “Thế nào thế nào? Hai lựa chọn này không tệ đúng chứ, có sống có chết, thật khiến người ta động lòng quá đi!”
Nếu giao Hoành Thanh Liêm ra, với độ điên của Ngọc Đồi Sơn, chắc chắn sẽ không cho hắn còn thở thêm nửa giây.
Nếu chọn cái thứ hai, vậy thì Hoành gia sẽ từ từ lụn bại vì không còn Thiên Diễn.
Lấy tính mạng một người đổi lấy hàng trăm ngàn năm lợi ích ngập mặt, chắc chắn đa số sẽ chọn cái thứ hai.
Khi biết Khúc gia bị tàn sát diệt môn, có vẻ Hoành Thanh Liêm đã chuẩn bị sẵn tâm lý Ngọc Đồi Sơn sẽ tìm đến cửa, hắn nghe vậy liền cười nhạo một tiếng như thể đã thừa biết câu trả lời của Hoành Phong Lâm và Hoành Ngọc Độ.
Hắn đoán không sai.
Đứng trước lợi ích béo bở, không có ai sẽ cam tâm nguyện ý bỏ qua chỉ vì một người.
Hề Trạch là thế, Túng phu nhân cũng vậy, Thịnh Chung Phong càng không khác gì.
Hề Tuyệt hay Thịnh Tiêu với bọn hắn mà nói, từ khoảnh khắc thức tỉnh Tương văn trở đi đã không còn là người bình thường, mà là con rối là công cụ bị cha mẹ lấy ơn nghĩa sinh thành ra để cưỡng ép sử dụng triệt để cho riêng mình.
‘Kham Thiên Diễn’ và ‘Kham Thiên Đạo’, những cái tên nghe thật hấp dẫn, có mấy ai có thể cưỡng lại sự hấp dẫn to lớn đó?
Chẳng qua hai nhà Hề và Thịnh, một bên là ngu xuẩn một bên là ác độc, bất chấp hủy hoại Tương văn cấp Linh mà Thiên Đạo và Thiên Diễn ưu ái ban cho.
Hoành Thanh Liêm vẫn giữ vẻ mặt bình thản cho đến khi nghe được sự lựa chọn của Hoành Phong Lâm và Hoành Ngọc Độ.
…Không cần nghĩ cũng biết đáp án.
Ánh nến ở từ đường Thiên Diễn nhảy lách tách, cửa sổ khép hờ, loáng thoáng có bông tuyết bị gió thổi bay vào.
Ngọc Đồi Sơn cười híp mắt chờ câu trả lời.
Hoành Ngọc Độ lạnh lùng liếc hắn: “Địa mạch Thiên Diễn, ngươi cứ việc lấy đi.”
Hoành Phong Lâm không lên tiếng ngăn cản, chắc hẳn cũng ngầm đồng ý với lựa chọn của em trai.
Hoành Thanh Liêm kinh ngạc, ngẩng phắt đầu lên.
Ngọc Đồi Sơn cũng giật mình, ngón tay giơ lên quơ quơ, tưởng mình nghe nhầm nên nhỏ giọng dụ dỗ: “Ta chỉ cần Hoành Thanh Liêm thôi, không muốn tàn sát cả tộc các ngươi, các ngươi giao hắn cho ta là xong chuyện, rất có lời nha.”
Hoành Ngọc Độ nhíu mày: “Không.”
Hắn không phải là giận dỗi, chỉ là với hắn mà nói, Thiên Diễn cũng không đem lại nhiều lợi ích, trái lại càng giống một cái vực sâu vô tận cắn nuốt người hơn.
Người người vì nó đổ xô bon chen, vì một chút linh lực Thiên Diễn mà làm đủ trò hề, lộ ra lòng dạ hiểm ác.
Hoành Thanh Liêm trố mắt nhìn Hoành Ngọc Độ cam tâm chắp tay dâng ra địa mạch Thiên Diễn được Hoành gia tích cóp qua mấy trăm năm, bỗng trong lòng dâng lên cảm xúc không thể nói rõ thành lời.
Hắn nhẹ nhàng nói: “Ngươi có biết địa mạch Thiên Diễn tượng trưng cho cái gì không?”
Hoành Ngọc Độ không chớp mắt một cái, nói: “Ta biết.”
Hoành Thanh Liêm vẫn nói câu cũ: “Chỉ cần có Thiên Diễn, Hoành gia mới có thể đứng vững lâu dài ở Trung Châu, sinh ra vô số kỳ tài ngút trời, thời đại của gia tộc có thể…”
Hoành Ngọc Độ lại nói: “Thì sao? Ngươi đang dạy ta làm thế nào để trở nên giống như ngươi?”
Hoành Thanh Liêm cứng họng.
Hoành Ngọc Độ không muốn để mình cũng biến thành một con rối vô tri vô giác mặc người bài bố, đặt lợi ích lên trên hàng đầu, ngay cả lương tri cũng vứt bỏ không tiếc.
Hoành Thanh Liêm im lặng cúi đầu, hai mắt đờ ra, không biết đang nghĩ gì.
Ngọc Đồi Sơn im lặng nãy giờ nhìn Hoành Ngọc Độ, ngơ ngác hồi lâu mới rút tay về, nghệch mặt ngồi trên tay vịn xe lăn, bỗng ‘A’ một tiếng đầy nhạt nhẽo.
“Thì ra chỉ có mỗi ta là không được chọn…”
===Hết chương 96===