Yến Uyển cười nhợt nhạt: “Giúp đỡ đó cũng chỉ giúp đỡ nhất thời, chứ không phải giúp đỡ cả đời. Nếu ngươi muốn cả đời người nhà không thiếu tiền thì đừng dựa vào người khác nữa mà hãy tự mình cố gắng đi. Ở trước mặt Hoàng thượng, ngươi cứ hầu hạ cho tốt vào , thế nào tiền đồ của ngươi cũng sẽ tốt đẹp cả thôi”.
Tiến Trung nắm chặt đôi tay, ngàn vạn tạ ân rồi lui ra ngoài.
Xuân Thiền liếc mắt nhìn Tiến Trung đi xa thì mới mắng một cái: “Nương nương có thấy ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào nương nương không buông không? Đúng là không biết tự lượng sức mình mà vô lễ như vậy”
Ánh mắt Yến Uyển lạnh lẽo, nhìn cánh tay áo mà Tiến Trung vừa mới chạm vào: “Hãy hầu bổn cung đi thay y phục, cái xiêm y này hãy bỏ đi, bổn cung sẽ không mặc lại nữa”.
Xuân Thiền lập tức đáp ứng mà đỡ Yến Uyển đi vào trong.
Đêm khuya tĩnh lặng, ánh trăng nhợt nhạt như màu bạc. Yến Uyển liếc mắt nhìn Hoàng đế: “Hoàng thượng nói vòng eo thần thiếp nhỏ nhắn, thích hợp mặt bộ xiêm y dài thế này cho nên thần thiếp mới dám thử một lần. Hoàng thượng nói cái gì là Hán gia Mãn gia chứ? Đều là Hoàng thượng trêu chọc thần thiếp”. Nàng vừa dứt lời rồi cúi đầu hát lên. Nàng chậm rãi xướng bài côn khúc “Trường Sinh điện”
“Kia quân vương trông nom được tự Minh Châu không hai, cả ngày nâng lên tại chưởng. Tái quá kia hán phi tại Chiêu Dương. Nhưng chính là Ngọc Lâu trung sào Phỉ Thúy, kim điện khóa lại Uyên Ương, tiêu ôi trú bàng. Thẳng biến thành kia quan gia luyến tiếc nửa khắc, Tâm nhi thượng. Bảo vệ tình trường, chiếm đoạn nhu hương, mỹ cam cam viết không được phong lưu trướng. Đi tư cũng tọa một đôi, quả nhiên là hoan nùng yêu trưởng, giành được nguyệt dạ hoa triêu cùng thụ hưởng.”
Hoàng đế nắm mắt lắng nghe rồi cười rộ lên: “Lệnh phi, đúng là chỉ có nàng khiến trẫm vui mừng”
Sóng mắt Yến Uyển mềm mại bao lấy thân thể Hoàng đế, không chịu buông ra một chút, nói: “Nếu như thần thiếp giống với những người khác thì Hoàng thượng sẽ không thích thần thiếp, mà Hoàng thượng thích thần thiếp thì người khác sẽ không thích thần thiếp. Không biết có bao nhiêu người nói sau lưng thần thiếp, nói thần thiếp là tà hoa nhập thất”
Hoàng đế cười to nói: “Tà sao? Sao lại là tà?”
Dáng người Yến Uyển như cành liễu cong theo trong gió, nhẹ nhàng ôm lấy Hoàng đế. Nàng dịu dàng nói: “Nói thần thiếp tà thu hút Hoàng thượng như vậy, tà giữ lại Hoàng thượng”
“Có nói tà câu dẫn trẫm không?”. Hoàng đế vuốt ve khuôn mặt của nàng rồi suy nghĩ nói: “Để xem tà thắng hay là chính thắng”
Yến Uyển xoay lưng qua, nũng nịu nói: “Hoàng thượng biết rõ, Hoàng thượng thánh minh”.
Hoàng đế ôm chầm lấy nàng rồi cười vang nói: “Trẫm thích nàng tà thì sao nào? Cho nên trẫm thích nàng, đang lúc bàn chuyện chiến sự Chuẩn Cát Nhĩ mà vẫn còn nhớ thương đến sinh thần của nàng”. Hai gò má Hoàng đế hồng hào mà tới gần nàng, thở ra hơi rượu ngọt ngào: “Tất nhiên kim qua thiết mã có thể khiến một nam nhân hùng tâm vạn trượng nhưng đối với một hoa lúm đồng tiền như thế này, trăm chuyển nhu tình thì mới là cái thoải mái tự tại chân chính nhất”.
Yến Uyển cười duyên, run rẩy hết cả người mà ngã vào trong lòng Hoàng đế. Hoàng đế ôm nàng, ngửa đầu đổ rượu vào cổ họng. Môi hắn đã thâm đen, hiển nhiên đã say đến mức cực điểm, hắn ngưng mắt nhìn nàng. Yến Uyển cười xa xăm, nàng nhẫn nhịn thừa dịp lúc Hoàng đế đang say mà nàng nhịn không được mà hỏi: “Hoàng thượng, thần thiếp hầu hạ Hoàng thượng nhiều năm như vậy, rốt cuộc Hoàng thượng thích thần thiếp ở điểm gì?”
Trán Hoàng đế tựa vào tựa vào trên vai nàng nói: “Tính tình nàng nhu uyển như tơ, thiện giải nhân ý*, lại thành thạo đủ cách, càng hát Côn Khúc hay. Mỗi lần trẫm nghe nàng xướng Côn Khúc thì cứ cảm thấy cả thể xác và tình thân vui sướng”
(*Thiện giải nhân ý nghĩa là am hiểu lòng người, giỏi đoán ý người)
Trong lòng Yến Uyển hơi buông lòng: “Nhưng mà thần thiếp cũng không còn trẻ nữa. Trong cung có Dĩnh tần, Hãn tần, Tấn tần, Khánh tần đều xinh đẹp trẻ tuổi hơn thần thiếp, sao Hoàng thượng không đi đến vui vẻ với các nàng ấy?”
Men say Hoàng đế thâm trầm: “Các nàng ta xinh đẹp nhưng cái xinh đẹp lại không giống nhau. Dĩnh tần la Yên Chi phía Bắc, Hãn tần là giai lệ phương Nam, Tấn tần khuê tú thế gia, Khánh tần là một cô gái nhỏ. Còn nàng, Lệnh phi nàng…” Bàn tay hắn vuốt ve khuôn mặt sáng sủa của Yến Uyển: “Nàng rất giống với Như Ý lúc còn trẻ, có đôi khi trẫm nhìn nàng mà cứ ngỡ Như Ý vẫn còn trẻ mà đang ở bên cạnh trẫm, vẫn chưa từng mất đi”
Dường như Yến Uyển như nhận một cái tát đau đớn, bất ngờ mà không kịp đề phòng, đánh cho nàng đến mức đôi mắt xuất hiện đầy sao, đầu óc choáng váng. Nàng chỉ cảm thấy trên gương mặt nóng bừng, nóng đến mức khiến nàng phát đau mà sắp rơi nước mắt xuống. Nàng cắn môi chết đứng. Cái đau đớn như vậy cũng chỉ có Hoàng đế mới ban cho nàng cái nhục nhã lớn. Yến Uyển cũng biết nàng và Như Ý giống nhau thế nhưng từ trước đến nay nàng không nghĩ đó là cái duyên cớ duy nhất mà nàng được sủng ái. Nàng hiểu được nàng tốt thế nào, nàng hiểu được nhưng mà nàng lại chưa từng nghĩ, hắn sẽ không có chút nào kiêng kị mà nói thẳng trước mặt nàng như vậy.
Hắn hồn nhiên không để ý rằng lời nói thật sự kia đã làm nàng xấu hổ, làm nàng nhục nhã, làm nàng đau đớn. Có gió đêm nhẹ nhàng gõ cửa, nàng suy nghĩ mông lung, nàng đã từng nghĩ nàng đã có một nam nhân chân chính, tâm ý của nàng sẽ dành cho một nam nhân tốt kia, rốt cuộc nàng cũng dễ dàng bị cô phụ như vậy. WebTru yenOn linez . com
Hóa ra cái người đang ở trước mắt nàng, cái người mà da thịt nàng đang quấn chặt, cái người mà nàng nghĩ cả đời sẽ bên cạnh, nàng cũng chỉ là hình bóng khác trong mắt hắn.
Nàng nhìn Hoàng đế đang say khướt mà nhịn không được cái cười lạnh trong lòng. Như Ý sao? Hắn gọi khuê danh của Hoàng hậu như vậy sao? Hắn gọi Dĩnh tần, Hãn tần, Khánh tần, Tấn tần, còn có mình là Lệnh phi, hắn lúc nào cũng gọi cái phong hào danh vị, hắn hoàn toàn đã quên tên của các nàng. Hóa ra các nàng ở trong lòng hắn cũng chỉ là các danh vị phong hào. Người với người, rốt cuộc lại không giống nhau.
Nàng khẽ thở dài một hơi, dùng cái suy nghĩ này để bình phục cái tâm tình kích động của mình. Nàng vươn tay lấy cốc rượu mà ngửa đầu uống hết. Mặc dù rượu cay độc ngọt ngào nhưng khi uống vào lại cảm thất mát mẻ dễ chịu. Lồng ngực nàng đau đớn, khó chịu. Hoàng đế chỉ chú tâm vào việc uống rượu mà hồn nhiên không để ý đến cái khác thường của nàng. Yến Uyển suy nghĩ, có lẽ nàng đã ở trong chốn thâm cung nhiều năm, nàng cũng đã học xong cái âm thầm chịu đựng.
Hoàng đế yêu thương nhì nàng: “Trẫm nhìn nàng tựa như nhìn Như Ý năm đó nhưng tính tình của nàng mềm mại hơn Như Ý. Như Ý, Như Ý, cho dù nàng ấy cũng có lúc ôn nhu nhưng cũng có lúc lại cương liệt mạnh mẽ”.
Đêm ngày 23 tháng Mười là cái đêm mà khuôn mặt Yến Uyển mất đi huyết sắc mà trở nên tái nhợt cực điểm. Yến Uyển trơ mắt nhìn Hoàng đế rời đi, cả đám người đi theo phía sau cũng biến mất, lúc này đây chỉ có tiếng gió tịch mịch gào thét cùng với nàng. Nàng muốn kêu gào nhưng mà nàng biết rõ cũng chỉ là vô dụng mà chỉ phải nhẫn nhịn xuống. Có cái khí lực yếu đuối quây lấy người nàng, nàng nằm trong lòng Xuân Thiền mà rơi nước mắt xuống: “Hoàng thượng ghét bỏ bổn cung, Hoàng thượng đọc thơ mà bổn cung không hiểu gì cả”.
Xuân Thiền vội khuyên nhủ: “Nương nương đừng để ý, ở trong cung này có ai hiểu được thơ từ người Hán đâu chứ. Ngoại trừ Hoàng hậu, ngay cả Thư phi và Tuệ Hiền Hoàng quý phi đã chết thì cũng chẳng còn ai biết nữa”
Yến Uyển lặng yên rơi lệ: “Bổn cung cũng có chút xuất thân, cũng có sư phụ dạy dỗ thi thư nhưng lúc a mã bổn cung còn sống thì không rảnh để bận tâm đến điều này, trong lòng a mã cũng chỉ có con trai mà không có con gái. Lúc a mã qua đời thì không còn có cơ hội nào nữa. Mỗi khi bổn cung gặp Hoàng thượng và Hoàng hậu đàm luận thi thư thì trong lòng luôn cảm thấy hâm mộ. Vì sao lúc trước bổn cung lại học hỏi qua loa như vậy chứ?”
Trên tay Xuân Thiền có vài phần khí lực mà đỡ lấy Yến Uyển: “Lúc trước hãy cho qua đi, nương nương, chúng ta vẫn còn ngày sau nữa cơ mà”
Yến Uyển vội đứng thẳng thân người, trong nháy mắt giọng nói trở nên lạnh lẽo cứng rắn: “Đúng. Chúng ta còn ngày sau nữa!”. Nàng thoáng dừng lại: “Xuân Thiền, khuôn mặt bổn cung có giống Hoàng hậu không?”
Xuân Thiền cẩn thận nhìn thật lâu rồi sợ hãi nói: “Chỉ có giống một chút nhưng cũng không giống nhiều lắm ạ”
Yến Uyển cười lạnh nói: “Cho dù khuôn mặt có giống thì tâm ý của bổn cung sẽ không giống nàng ta”
Lời nói Yến Uyển phân tán trong gió, đáp lại lời của nàng cũng chỉ có vài tiếng chó sủa xa xa. Trên mặt Yến Uyển chợt lóe một tia chán ghét, nói: “Người đáng ghét mà người nuôi chó cũng đáng ghét”
Xuân Thiền vội khuyên nhủ: “Nương nương chán ghét cũng được! Dù sao người bệnh chết vì chó mèo cũng nhiều”
Trong lòng Yến Uyển xuất hiện một điều gì đó khiến nàng mỉm cười không nói gì.