Hóa ra hôm nay là sinh thần của trưởng tỷ hắn.
Khương Đào không biết nói gì mới an ủi được, dứt khoát ngồi tại mép giường, vừa vỗ nhẹ người hắn, vừa hỏi: “Vậy có muốn tế bái cho tỷ tỷ chàng một chút không?”.
Cách một lúc sau, Thẩm Thời Ân mới nói: “Tỷ ấy không thích như vậy, hay là thôi đi”.
Hắn từ nhỏ đã mất mẫu thân, mỗi khi tới ngày giỗ của mẫu thân liền rầu rĩ không vui.
Mà trưởng tỷ hắn sẽ mang theo các loại đồ chơi tới trước mặt hắn, nói: “Người cũng đã đi rồi, chúng ta làm bộ dáng khổ sở vậy cho ai xem? Huống hồ nếu là mẫu thân biết, đệ nói bà muốn nhìn đệ mặt ủ mày ê hay là muốn thấy đệ tươi cười vui vẻ?”.
Hắn biết trưởng tỷ nói không sai nhưng khi đó tuổi còn nhỏ, vẫn cười không nổi.
Trưởng tỷ hắn không có cách nào, đau đầu đỡ trán nói, “Sau này tỷ mất rồi, nếu là sinh thần của ta đệ tuyệt đối đừng làm ra cái bộ mặt như vậy. Ta ở dưới mặt đất cũng sống không yên”.
Trưởng tỷ như mẫu thân chăm sóc hắn lớn lên, hắn lúc ấy nóng nảy nói: “Tỷ sẽ không chết!”.
Trưởng tỷ hắn nhịn không được cười rộ lên, nói: “Sao sẽ không chết được. Là người đều sẽ chết. Hơn nữa, ta còn lớn hơn đệ nhiều như vậy, khẳng định là sẽ đi trước đệ. Cũng không thể chờ Thời Ân của chúng ta già rồi, tỷ mà còn sống thì sẽ thành lão yêu quái mất”.
…….
……..
Những lời đó chẳng qua chỉ là lời nói đùa giữa hai tỷ đệ, không nghĩ rằng có ngày nó lại thành hiện thực.
“A Đào, có phải ta đã già rồi không?”. Thanh âm của Thẩm Thời Ân rất nhỏ, ánh mắt cũng đã tan ra.
Khương Đào thấy hắn nói hồ đồ cũng không biết nói tiếp như nào, chỉ có thể tiếp tục vồ về hắn, dỗ hắn ngủ.
“Đúng vậy, chàng già rồi, hiện tại chàng buồn ngủ, đợi ngủ dậy mọi chuyện đều sẽ tốt hơn”.
Dỗ một trận, Thẩm Thời Ân rốt cuộc mới nhắm mắt lại, rất mau đã chìm vào giấc ngủ.
Khương Đào lại trông hắn một lúc, dùng ánh mắt cẩn thận phác họa khuôn mặt hắn.
Nàng rốt cuộc nhớ ra vì sao trước đó có cảm giác thân thiết với thiếu niên kia, hóa ra mặt hắn có ba phần tương tự với Thẩm Thời Ân.
Tuy vậy thế gian tươi đẹp đều sẽ có những người có chút giống nhau, hơn nữa thiếu niên kia cũng chưa trưởng thành, nhìn cũng không đặc biệt rõ ràng.
Thẩm Thời Ân tuy không nhắc tới chuyện lúc trước nhưng hắn có nhắc tới trưởng tỷ vài lần, đối với thân nhân khác đều không nói, hẳn là cũng không còn.
Hôm nay hắn đau buồn như vậy, không cần thiết phải nhắc tới người có phần giống hắn khiến hắn đau khổ thêm.
Nghĩ như vậy, Khương Đào bèn đi thu dọn rửa mặt.
……
Bên Tiêu Giác, nghe được thanh âm của Thẩm Thời Ân sau hắn liền xua tay bảo ám vệ rời đi.
Vương Đức Thắng luôn canh giữ ở xa, trên đường về nhịn không được khuyên nhủ: “Điện hạ sao lại không gặp Thẩm đại nhân?”.
“Có gì phải gặp đâu?”. Lúc này bọn họ đã đi xa, ngay cả tên của Vọng Giang Lâu cũng không thấy, Tiêu Giác dừng chân lại quay đầu nói: “Biết cữu cữu còn sống, còn sống tốt như vậy, ta cũng rất cao hứng”.
Vương Đức Thắng nghe thấy lời này, trong lòng càng thêm đau.
Thẩm Thời Ân sống rất tốt, tuy rằng thân phận là khổ dịch không thể nói ra nhưng thành thân xong có người nhà, cả nhà vô cùng náo nhiệt.
Đoàn người bọn họ rất sớm đã tới gần Giang Vọng Lâu, nhìn cả nhà bọn họ hòa thuận vui vẻ, sau tiểu nương tử kia mang mấy tiểu tử xuống lầu, cũng là vừa cười vừa nói.
Nhưng còn điện hạ bọn họ thì sai? Chỉ có thể lẻ loi một mình đứng ở chỗ tối, tấm lưng ấy thật khiến người khác đau lòng.
Hơn nữa nếu chỉ là những người đó cũng thôi đi, Vương Đức Thắng còn thấy cả Tiêu Thế Nam – thế tử đã chết 3, 4 năm của Anh Quốc công.
Trước đó Thẩm Thời Ân và Tiêu Thế Nam đi với nhau như hình với bóng, hiện giờ hai huynh đệ họ còn ở một chỗ, còn điện hạ của họ…..
“Thẩm đại nhân thấy ngài chắc chắn sẽ rât vui mừng”. Vương Đức Thắng cẩn thận dùng từ, “Hiện giờ, thân phận của Thẩm đại nhân không thể gặp ngoài sáng nhưng nếu ngài ấy xen lẫn vào đội ngũ hồi kinh của chúng ta, có ngài ấy âm thầm hỗ trợ, điện hạ khẳng định như hổ thêm cánh”.
Nếu là Tiêu Giác mười mấy tuổi ngây thơ trước đó khẳng định không bảo vệ được Thẩm Thời Ân nhưng nay hắn đã trưởng thành, cánh đã cứng cáp, giấu một Thẩm Thời Ân hẳn là không khó.
Tiêu Giác thu hồi tầm mắt, tiếp tục nhìn về phía trước, “Không cần, như vậy là tốt rồi”.
Vì cái gì bắt cữu cữu hắn mạo hiểm tính mạng tới giúp hắn chứ? Hắn biết rằng nếu cữu cữu biết được chính mình có thể giúp khẳng định sẽ không ngại tất cả mà không chối từ.
Nhưng thế cục ở kinh thành sóng ngầm mãnh liệt, chớp mắt một cái liền thay đổi cả thế cờ, một ngày hắn còn chưa ngồi trên vị trí kia, một ngày liền chưa chắc có thể bảo vệ được hắn.
Tựa như trước khi mẫu thân thắt cổ tự tự gọi hắn tới nói chuyện, cố tình không nhắc tới cữu cữu bị giam giữ, bà ấy hẳn cũng hy vọng cữu cữu có thể rời xa nơi này, sống thật tốt?
Tiêu Giác ngồi vào xe ngựa, nhấc màn xe lên nhìn huyện thành yên tĩnh này trong chốc lát, thả mành phân phó; “Tối nay chúng ta rời đi, trở về đội ngũ đi về hướng bắc”.
Đoàn người thừa dịp đêm tối mà rời đi, mãi cho tới khi ra khỏi thành, thanh âm Tiêu Giác mới truyền ra từ trong xe ngựa: “Cái đèn lồng kia, giữ lại cho ta”.
Tâm hự của editor: Xin lỗi vì không báo trước cho mọi người, thái tử của chúng ta hay xưng là “cô”, theo mình biết ngày xưa hay xưng vậy nhưng mình muốn để là ta hơn, “cô” tui nghe không quen. Mong mọi người thông cảm nha ^^