Quân Thư Ảnh quay lưng lại với hắn, lạnh lùng nói: “Có việc thì nói, không có việc gì cút.”
Thanh Lang cũng không nổi giận, chỉ thở dài nói: “Ngươi thật là, từ trước đến nay ta cũng không hại ngươi, mấy ngày nay lại chịu làm trâu làm ngựa cho ngươi, vậy mà ngươi lại không nể tình ta gì hết.”
Quân Thư Ảnh không lên tiếng, Thanh Lang nhìn lưng y, tiếc tục nói: “Bị Sở Phi Dương ức hiếp? Hắn hiện giờ như cá nằm trên thớt, muốn giết cũng không phải là khó. Việc gì ngươi phải ở đó hờn dỗi.”
Thanh Lang chờ trong giây lát, xem ra Quân Thư Ảnh cũng không có ý định phản ứng lại, hắn liền đặt tay lên vai Quân Thư Ảnh an ủi, thở dài nói: “Đừng như vậy, dù gì cũng là huynh đệ, ngươi có gì ủy khuất…”
Quân Thư Ảnh gạt tay Thanh Lang ra, xoay người bỏ đi. Thanh Lang đứng nhìn Quân Thư Ảnh rời đi, lắc lắc đầu, tự nói: “Thật vô tình, uổng công ta trước kia…” Những lời còn lại bị gió thổi bay, tựa như thời niên thiếu đã qua không thể quay lại được.
Khi trời đã tối mịt, Quân Thư Ảnh mới trở về phòng. Trong phòng đã có thuộc hạ đứng chờ y để báo cáo tình hình các môn phái. Quân Thư Ảnh nhìn đống giấy tờ trên bàn, trong lòng lại lo lắng, ngữ khí không tốt ra lệnh cho thuộc hạ ra ngoài. Sau khi bọn thuộc hạ Thiên Nhất Giáo nơm nớp lo sợ lui hết ra ngoài, Quân Thư Ảnh vẫn lẳng lặng đứng bên cạnh bàn một lúc lâu. Đột nhiên y vung tay, những thứ ở trên bàn bị gạt xuống đất. Vẫn còn tức giận, y trở vào phòng ngủ.
Ngày mai là ngày cuối cùng… Ngày mai, con chung độc nho nhỏ kia sẽ lấy mạng người nó đang sống kí sinh. Sau ngày mai, sẽ không còn người đối nghịch với y, không còn người…
Quân Thư Ảnh nằm trên giường nhưng không thể ngủ ngon giấc, những cảnh trong mơ cứ hiện lên, như thực như ảo, khi tỉnh lại càng khiến y thêm mệt mỏi.
Y tỉnh lại khi trời còn chưa sáng, nhưng bên ngoài lại đang rất ồn ào. Quân Thư Ảnh nhíu mày, vừa ngồi dậy đã có một tên thuộc hạ xông vào, gương mặt hoảng sợ, hô hấp hoảng loạn, nói: “Giáo… giáo chủ, không ổn rồi… bọn tù nhân… tất cả đều…”
Quân Thư Ảnh rùng mình, việc này quả thật ngoài ý muốn của y. Y đẩy tên thuộc hạ ra, vội chạy ra ngoài.