– nhóc con lại đây.
Hạ Kỳ Như ngoắc tay với thiếu niên nhân loại kia, thiếu niên kia lập tức chạy đến chỗ cô.
– tiểu tỷ tỷ muốn ta giúp gì sao?
– giết chết cô ta đi.
– dạ, vâng.
Thiếu niên kia hơi kinh ngạc, nhưng sau vẫn lấy từ trong túi ra một khẩu súng bằng bạc, bắt đầu thuần thục lắp đạn vào.
Tiêu Vân nhìn thấy thì sợ hãi không thôi, môi hơi mấp máy liên tục như muốn nói gì đó, nhưng miệng cô ta như dán keo, hoàn toàn không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.
Tiêu Vân tuyệt vọng đến mức nước mắt chảy ướt cả khuôn mặt.
Nhưng đúng vào lúc thiếu niên bóp cò, một bóng đen đột nhiên xuất hiện cứu Tiêu Vân đi mất, tốc độ của bóng đen kia siêu nhanh, trong chớp mắt đã không thấy bóng dáng hắn và Tiêu Vân ở đâu nữa.
– là huyết tộc.
Không biết là có ai đột nhiên hét lên một tiếng như thế, sau đó Cảnh Thiên vốn đang đứng quan sát ở trên cao kia lại đột nhiên di chuyển, đuổi theo bóng đen kia.
Tốc độ di chuyển của cả hai người đều rất nhanh, thị giác của huyết liệp không tốt như người sói và huyết tộc nên không thấy được gì cả, người sói và huyết tộc cũng không khá hơn là bao, tập trung quan sát hồi lâu mới thấy được tàn ảnh của bọn họ.
Mà huyết tộc kia rõ ràng không muốn lộ thân phận trước mặt nhiều người, thế nên rất nhanh liền dụ Cảnh Thiên đi mất.
Hạ Kỳ Như: “…”
Ta X.
Hạ Kỳ Như hơi nhún chân bật lên không trung, nhằm thẳng về một phương hướng mà bắt đầu bay đi.
Không sai chính là bay đi đó.
Cả người sói và huyết tộc đều có có tốc độ di chuyển siêu nhanh, đặc biệt là huyết tộc còn có thể thuấn di, mà thuấn di so với bay cũng không khác biệt mấy, nhưng mấy người này vẫn là lần đầu tiên thấy một người sói có thể bay được.
Thế nên đám người dưới kia ngây người một lúc mới phản ứng được mà đuổi theo sau.
– Cảnh Thiên, đừng tưởng ta không biết ngươi làm vậy là vì người sói kia, nếu hai ta đã chung mục đích, vậy thì bỏ qua cho nhau đi, nếu không ta dù có chết cũng phải lôi ngươi theo.
Sau khi dụ Cảnh Thiên tới chỗ vắng, huyết tộc kia bắt đầu đàm phán với Cảnh Thiên, hắn hiện tại đang mang theo Tiêu Vân dẫn tới hành động bất tiện, nếu còn đánh nữa hắn nhất định sẽ thất thế trước Cảnh Thiên ngay.
– vậy ta chỉ có thể đưa ngươi xuống mồ cùng người sói này mà thôi.
Giọng điệu của Cảnh Thiên vẫn rất ôn hòa, nhưng hành động lại trái ngược lại.
Huyết tộc kia có chút chống không được, sau cùng liền từ bỏ chống cự, ôm Tiêu Vân bỏ chạy.
Hắn nào biết vừa quay người đã bị một đạp cho bay thẳng xuống đất chứ.
Hạ Kỳ Như từ không trung đáp xuống, bình tĩnh nhìn tên kia.
– để người lại rồi đi.
Huyết tộc kia gian nan đứng dậy, nhìn Hạ Kỳ Như gằn từng chữ.
– Kiều Dương.
Hạ Kỳ Như nhìn tên huyết tộc này, đột nhiên cảm thấy rất quen mắt.
Cô ngẫm nghĩ hồi lâu, sau cùng cũng nhớ ra mình, à, chính xác hơn là nguyên chủ đã gặp hắn ở đâu.
Nguyên chủ từng gặp người đàn ông này hai lần.
Lần một là lúc còn ở lâu đài, cô ấy bắt gặp Tiêu Vân lén lút gặp người đàn ông này ở khu rừng sau lâu đài của mình, nhưng khi đó nguyên chủ có sự ỷ lại cùng sự tin tưởng với Tiêu Vân, tin rằng Tiêu Vân sẽ không hại mình nên âm thầm cho qua.
Lần thứ hai là lúc nguyên chủ bị huyết tộc tấn công, người đàn ông đó lại lần nữa xuất hiện, bế Tiêu Vân đi mất.
Chỉ là lúc đó nguyên chủ bị thương, không nghĩ được nhiều như thế, lại ngốc nghếch cho là Tiêu Vân bị huyết tộc kia bắt đi chứ không phải đến cứu cô ta.
Nhưng giờ nhìn lại, Tiêu Vân và huyết tộc này rõ ràng có quan hệ mờ ám với nhau từ rất lâu rồi.
Hạ Kỳ Như: “…”
Bà nhà nó, không phải nói huyết tộc với người sói là kẻ thù truyền kiếp sap?
Lẽ nào lời răn dạy của tổ tiên đều bị mấy người quẳng vào sọt rác hết rồi à?
Các người có tin tổ tiên mà biết sẽ đội mồ sống dậy mà đập chết mấy người không?
Tiểu Hắc: “…”
“Tiểu chủ nhân, cô mịa nó không phải cũng có quan hệ mờ ám với huyết tộc à?”
Hạ Kỳ Như lý lẽ hùng hồn nói.
“Đương nhiên không có, ta và Cảnh Thiên hiện tại là quan hệ đối địch.”
“…”
Chỉ hi vọng sau này lúc tiểu chủ nhân bị vả mặt, cô vẫn còn có thể hùng hồn mà nói như thế.