Thấy được Điếu Trạch Nghiễn lòng An Hạ mới có thể nhẹ nhõm, cô xoay người về hướng anh, trong hơi thở của anh thoang thoảng mùi rượu. An Hạ thở dài, nghĩ đến viễn cảnh sau này Điếu Trạch Nghiễn bận rộn ngày đêm với công việc, còn phải ra ngoài uống rượu tiếp khách trong khi cô chẳng thể giúp gì cho anh, gánh nặng tinh thần lại đè nặng trong lòng cô.
Tối hôm sau cả nhà cùng nhau ra ngoài ăn tối, còn có cả gia đình Từ Tuấn Hạo và gia đình Khả Vi, ngoài ra Từ Tuấn Hạo còn đặc biệt đưa An Nhiên đến, cả hai đã bắt đầu hẹn hò vào Giáng sinh năm ngoái.
Bữa tối tại một nhà hàng Thái Lan, Điếu Trạch Nghiễn đối với Khả Vi đặc biệt giữ khoảng cách vì sợ An Hạ hiểu lầm, ngay cả biểu cảm cũng trở nên lạnh lùng khi đối mặt nói chuyện.
Trong lúc trò chuyện người lớn có nhắc đến chuyện đính ước cho Từ Tuấn Hạo và Khả Vi, An Nhiên quay qua nói nhỏ với An Hạ: “Tuấn Hạo đã đưa mình về gặp bố anh ấy trước đó, chuyện đó Tuấn Hạo cũng đã nói với mình”
An Hạ gật gù, bố Từ Tuấn Hạo đưa ra yêu cầu hủy đính ước với bố mẹ Khả Vi, gia đình Khả Vi lại dễ dàng đồng ý không chút phàn nàn chứng tỏ đối tượng con rể mà họ mong muốn đã đổi, đổi là ai không khó để đoán.
Điếu Trạch Nghiễn càng trưởng thành càng khiêm nhường, ngay cả cách ăn nói cũng phải điều chỉnh để tránh lỡ miệng khi gặp khách hàng.
So với ngày xưa, bố mẹ Khả Vi đều thích Điếu Trạch Nghiễn ra mặt, bọn họ luôn cho rằng việc con gái họ ở bên cạnh anh nhiều thì sớm muộn An Hạ cũng sẽ phải chịu thua mà lùi bước.
Chưa kể, nếu Khả Vi gả vào gia đình Điếu Trạch Nghiễn, bọn họ sẽ không phải lo cô sống cực khổ, anh lại là con một, sau này tất cả gia sản đều sẽ để lại, lúc đó Khả Vi cũng sẽ được hưởng.
Giữa bữa ăn, mẹ Khả Vi không nhịn được phải lên tiếng vui mừng, mặc kệ suy nghĩ của người khác, cố tình để An Hạ nghe thấy.
“Dì nghe nói dạo này Trạch Nghiễn và Khả Vi ở bên nhau ngày đêm từ trên trường đến công ty luôn phải không?”
Không khí chìm trong im lặng, đồng loạt xoay đầu nhìn về hướng Điếu Trạch Nghiễn và An Hạ chờ đợi diễn biến tiếp theo.
Điếu Trạch Nghiễn dùng ánh mắt khó chịu nhìn thẳng vào mẹ Khả Vi, bình thản đáp: “Nếu dì muốn tôi để ý đến con gái dì thì lắp não vào mà suy nghĩ cho cẩn thận” Anh cười lạnh, trầm thấp giọng thì thầm mắng mỏ: “Lời từ miệng của bà cũng thối thật đấy”
Mẹ Điếu Trạch Nghiễn phấn khích nhưng phải kiềm chế, bàn tay siết chặt lấy tay bố anh dưới gầm bàn để bản thân không nhảy tưng lên vì quá hài lòng về con trai. Bố anh hoàn toàn vô tội nhưng phải chịu đựng cái siết tay cực mạnh của vợ.
Từ Tuấn Hạo cúi đầu giả vờ khổ tâm, tay bóp ấn đường để che giấu nụ cười hứng khởi. An Nhiên cũng nhận ra, phải cắn môi dưới ngăn khóe môi cong lên.
Cả nhà ba người của Khả Vi xấu hổ gượng mặt không dám nhìn thẳng, Khả Vi buồn bã ra mặt, đưa mắt dõi theo Điếu Trạch Nghiễn và An Hạ.