Đếm một chút, vừa vặn mười người, cũng không cần đánh nữa.
Điều này làm cho bọn người Tả Tướng có chút khiếp sợ, lẽ nào lúc Lăng Hàn đánh ra một kích đã tính toán xong? Nếu như vậy, thực lực của người trẻ tuổi này còn phải đánh giá cao vài phần.
Thật ra Lăng Hàn không có tận lực làm, hắn chỉ khống chế uy lực khi xuất chưởng, để một nhóm người thực lực mạnh nhất không đến mức hôn mê, không nghĩ tới vừa vặn góp đủ mười người.
Bởi vậy, bọn người Mã Hưng, Dương Tử mới còn ngồi được.
Hữu Tướng, Thất Đại Tướng đều nhìn Lăng Hàn nhiều mấy lần, Phá Hư Cảnh yêu nghiệt như thế ngay cả bọn họ cũng có vài phần động dung, nhớ kỹ cái tên này.
Nhưng cũng chỉ như vậy.
Cửu Quận Vương cũng có vẻ cực kỳ hưng phấn, nhìn Lăng Hàn hỏi:
– Ngươi tên là gì?
– Tại hạ Lăng Hàn.
Lăng Hàn đứng lên, đúng mực nói.
Cửu Quận Vương lại nhịn không được vỗ tay:
– Lần này chúng ta nhất định là thứ nhất, hì hì, lần đầu tiên thay tỷ tỷ làm việc liền xinh đẹp như vậy, sau này ai cũng không được kêu ta tiểu ngốc nữa!
Nói xong, nàng lại le lưỡi!
– Được rồi được rồi, toàn bộ các ngươi trở về đi!
Nàng vội vã đuổi người, tự nhiên không hy vọng bị người chế giễu.
Chúng nhân không dám kháng mệnh, đều rời đi, mệnh lệnh của Cửu Quận Vương là mệnh lệnh của Nữ Hoàng bệ hạ, không người nào có thể không tuân.
Trong mười người, có bảy người đến từ Xích Thiên Học Viện, sáu người kia đều tràn ngập kính sợ theo sát sau lưng Lăng Hàn, trong ánh mắt thậm chí có vẻ cuồng nhiệt.
Bọn họ đi tới Phá Hư mười chín tinh thậm chí chiến lực hai mươi tinh nên quá hiểu, vượt lên trước độ khó cao ra sao, tự nhiên tràn đầy kính sợ cùng sùng bái với Lăng Hàn.
Một chưởng kia uy lực quả thực để cho bọn họ kinh hãi.
Một đường đi qua, bọn họ như tuỳ tùng, thủ vệ Lăng Hàn tiến vào học viện, điều này làm cho người thấy mà tấm tắc lấy làm kỳ lạ.
…
– Nga?
Triệu Luân lộ ra dáng tươi cười, hắn vẫn đứng ở dưới thác nước, bởi vì hắn đang tu luyện một môn bí pháp, thân không thể động, đang quan sát thác nước này, tìm hiểu quy luật nào đó.
– Người từ Tiểu Thế Giới đến này, chiến lực lại vượt qua hai mươi tinh?
Hắn có chút kinh ngạc, Tả Tiêu đang bẩm báo cho hắn chuyện đã xảy ra mấy ngày nay.
– Đúng vậy, Thiếu Chủ!
Tả Tiêu cung kính nói, trong ánh mắt có một tia bội phục, thực lực của con kiến hôi kia có chút vượt quá dự liệu của hắn, La Phách bị miểu sát, hiện tại lại thành đại biểu xuất chiến cho Loạn Tinh Hoàng Triều.
– Đương nhiên thu được tư cách xuất chiến, vậy không dễ giết, bằng không Nữ Hoàng bệ hạ trách tội mà nói…
Triệu Luân nói đến đây, không khỏi rùng mình.
Cho dù là thiên tài như hắn, nhắc tới Loạn Tinh nữ hoàng cũng không khỏi run rẩy.
Ở trong lòng tất cả quốc dân của Loạn Tinh Hoàng Triều, Loạn Tinh nữ hoàng là vĩnh hằng vô địch, là tồn tại không thể siêu việt.
– Thiếu Chủ, ngài định làm như thế nào?
Tả Tiêu hỏi, hắn quá hiểu vị Thiếu Chủ này, tuyệt đối không thể bỏ qua cho Lăng Hàn.
Triệu Luân cười ha ha nói:
– Tạm thời lưu hắn một mạng, chờ sau tam quốc tranh phách lại giết, bất quá, không có tiện nghi hắn như vậy, ngươi đi an bài một chút đi.
Hắn phân phó.
Khóe miệng của Tả Tiêu không khỏi lộ ra dáng tươi cười nói:
– Ha ha, nếu tiểu tử kia có thể bình an vượt qua đêm nay, nhưng cũng sẽ bị toàn bộ Tây Phân Viện hận a.
Lăng Hàn ở trong phòng tu luyện, tâm thần yên tĩnh, hắn ở trên Lục Pháp Hợp Nhất đi càng ngày càng xa, hơn nữa trong tay có tiền, có thể mua được đầy đủ đan dược, lực lượng của hắn đang bằng tốc độ kinh người tăng lên.
Tối đa nửa năm, thậm chí ngắn hơn, hắn có thể đạt đến Phá Hư hai mươi tinh cực hạn.
—————