Hào quang của Quán Nhật Kiếm gần như không thua so với Phượng Huyết Thương, chói mắt hơn nhiều so với đám Thánh khí cực phẩm nhẫn, pháp y kia. Mắt thấy Hoàng Nhạc Hồng bay về phía Quán Nhật Kiếm, mấy đệ tử trẻ tuổi bao gồm thủ vệ Tống Bách Phong đều mở to mắt nhìn không chớp lên bầu trời, chỉ sợ bỏ lỡ cảnh tượng đặc sắc.
Phốc!
Giống như cá vào biển rộng, Hoàng Nhạc Hồng trực tiếp cắm đầu vào trong vầng mặt trời rực lửa do Quán Nhật Kiếm diễn sinh ra, biến mất.
Mà Quân Nguyệt Như cũng bay vào trong hào quang của thanh phi kiếm trung phẩm kia, bắt đầu thông qua khảo nghiệm của Thánh Khí Các.
Về phần những đệ tử khác, đều là đỏ mắt trông mong chờ đợi. Bọn họ nhìn về phía vầng mặt trời rực trên không trung, đều có thần sắc kính sợ.
– Lâm sư muội, ngươi lúc ấy lấy Thánh khí hạ phẩm đã gặp phải những gì?
Đệ tử họ Trương chưa từng thử lấy bảo, không kìm nổi hỏi.
Lâm Quân Chỉ nói:
– Là một ít khảo nghiệm phức tạp. Trong ngôi sao Thánh khí kia dường như tự thành một vùng thế giới, cấp bậc Thánh khí Quân sư tỷ và Hoàng sư huynh lấy đều cao hơn nhiều so với ta, độ khó khẳng định cũng lớn hơn ta nhiều.
Trong khi Lâm Quân Chỉ nói chuyện, ánh mắt một mực không rời khỏi ngôi sao Quân Nguyệt Như chui vào, từ đáy lòng nàng hy vọng Quân Nguyệt Như có thể thành công lấy được Thánh khí.
Thời gian từng chút trôi qua, rất nhanh 15’ trôi qua. Hào quang chung quanh hai kiện Thánh khí trên không càng ngày càng lóe sáng, Lâm Minh yên lặng nhìn hết thảy, cẩn thận cảm giác, ghi nhớ những đặc điểm biến hóa của hào quang. Hắn mơ hồ cảm giác được, quầng sáng những Thánh khí lơ lửng trên bầu trời kia kỳ thật hợp thành một đại trận, mà chỗ của mỗi một kiện Thánh khí đều là một mắt trận. Bộ đại trận này vô cùng huyền diệu, Lâm Minh cũng chỉ có thể nhìn ra đại khái.
Trong lòng hắn đột nhiên khẽ động, hỏi Tống Bách Phong:
– Thánh khí của Thánh Khí Các có phải là 9999 kiện hay không?
Tống Bách Phong sửng sốt một chút, kinh ngạc nhìn Lâm Minh một cái, nói:
– Không sai, chính là 9999 kiện. Trong đó 9000 Thánh khí hạ phẩm, 900 Thánh khí trung phẩm, 90 Thánh khí thượng phẩm, 9 kiện Thánh khí cực phẩm.
Phượng tộc thượng cổ sùng bái con số chín, suy cho cùng chính là tượng trưng Phượng Hoàng niết bàn sống lại.
Chín là số tận cùng, bản thân nó liền ẩn chứa chí lý đại đạo.
Thánh Khí Các trước mắt, bản thân chính là một kiện Linh khí hạ phẩm. Ở chỗ trung tâm của nó, ngay trên đại trận do 9999 kiện Thánh khí tạo thành. Cho nên một khi Thánh khí bị đệ tử lấy đi một kiện, Phượng Minh Cung sẽ bỏ sung một kiện mới, cam đoan tổng số Thánh khí trong Thánh Khí Các không thay đổi.
Lâm Minh càng nhìn càng cảm giác sự huyền diệu của bộ đại trận này, hắn vô tình chìm đắm vào trong đó. Đúng vào lúc này, hắn đột nhiên nghe thấy một tiếng vang nhỏ, liền nhìn thấy Quân Nguyệt Như từ trong đoàn ánh sáng như mặt trăng nhỏ trên bầu trời kia bị bắn ra, sắc mặt ửng hồng hạ xuống đất.
– Quân sư tỷ, thế nào rồi?
Mấy đệ tử vội vàng vây lên.
Quân Nguyệt Như tuy rằng hô hấp hơi dồn dập, bộ dạng tiêu hao không nhỏ, nhưng là trong mắt tràn ngập vẻ hưng phấn. Nàng không trả lời câu hỏi của mọi người, chỉ ngẩng đầu nhìn trời. Chỉ mấy giây sau, đoàn hào quang lóe sáng như mặt trăng nhỏ trên bầu trời kia liền dần dần thu liễm, dung hợp thành một thanh bảo kiếm hàn quang dày đặc, rơi thẳng xuống.
Coong…!!!
Bảo kiếm rơi vào trong tay Quân Nguyệt Như, phát ra một tiếng ngân dài.
Quân Nguyệt Như lấy bảo thành công!
– Chúc mừng sư tỷ, chúc mừng sư tỷ.
Mấy tên đệ tử trong lòng mừng rỡ, cao hứng đồng thời cũng có hâm mộ. Đây là Thánh khí trung phẩm đó, ngay cả đệ tử của Phượng Hoàng Điện, từ những nhân vật hạng nhất kia, còn lại cũng chỉ là dùng Thánh khí trung phẩm mà thôi.
Mà Quân Nguyệt Như hiện tại mới ở Kim Ô Điện, mắt thấy sắp thăng vào Chu Tước Điện, liền kiếm được Thánh khí trung phẩm. Ngày sau tiến vào Phượng Hoàng Điện, kiếm được một kiện Thánh khí thượng phẩm cũng có khả năng lớn.
– Sư tỷ lợi hại, không ngờ chiếm được bảo kiếm Thánh khí trung phẩm. Ngày sau thực lực của sư tỷ lại tăng một khoảng lớn!
– Đúng vậy. Ha ha, ngày sau có sư tỷ chống lưng, chúng ta cũng đủ tự tin.
Mấy tên đệ tử cao hứng phấn chấn nói, vui sướng trên mặt Quân Nguyệt Như cũng không che giấu được:
– Được rồi được rồi, vuốt mông ngựa ít thôi. Các ngươi nếu biểu hiện ra đủ thiên phú, có thể làm sư tôn Phượng tiên tử coi trọng, không thiếu ban thưởng cho các ngươi. Đến lúc đó, một kiện Thánh khí trung phẩm tính cái gì?
Quân Nguyệt Như nguýt những người này một cái. Đúng lúc này, vầng mặt trời rực lửa nơi Quán Nhật Kiếm trên không kia cũng chấn động mạnh.
Mọi người trong lòng cả kinh, vội vàng ngẩng đầu nhìn qua. Chỉ nghe một tiếng “Ầm” vang, vầng mặt trời rực kia trong nháy mắt phát ra ánh sáng lấp lánh hơn trước đó gấp chục lần, một bóng người từ trong vầng mặt trời rực lửa bị quẳng ra. Chính là Hoàng Nhạc Hồng.
Mà sau khi quẳng Hoàng Nhạc Hồng ra, hào quang của vầng mặt trời rực đó liền dần dần yếu đi, mấy giây sau liền khôi phục bình thường.
– Hoàng sư huynh!
– Hoàng sư huynh không sao chứ!
Mấy tên đệ tử mắt thấy Hoàng Nhạc Hồng bị văng ra, ngã mạnh trên mặt đất, vội vàng bu lại. Nhất là Tống Bách Phong ân cần nhất, hận không thể tiến lên làm hô hấp nhân tạo.
– Thiếu gia! Thiếu gia!
Hai tên tùy tùng của Hoàng Nhạc Hồng với tốc độ như chớp lóe đi tới bên cạnh Hoàng Nhạc Hồng. Vừa bay vừa từ trong Tu Di Giới lấy ra các loại đan dược, chuẩn bị nhét vào trong miệng Hoàng Nhạc Hồng.
– Kêu gì mà kêu, bản thiếu gia còn chưa chết đây!
Hoàng Nhạc Hồng thẹn quá thành giận, thoắt cái đẩy ra hai tên tùy tùng đưa đan dược tới, sắc mặt âm trầm nhìn Quán Nhật Kiếm trên bầu trời. Nó lại vẫn như thường treo trên không trung, tiếp tục lấp lánh thần quang như mặt trời, dường như thần linh nhìn xuống thế gian, cũng dường như đang cười nhạo phàm nhân không biết lượng sức.
– Thanh kiếm chết tiệt này.
Hoàng Nhạc Hồng phẫn hận lẩm bẩm, trong mắt hiện lên một luồng hung quang. Hôm nay tới lấy bảo, hắn cũng ôm hy vọng thật lớn. Nhưng hiện tại kiếm không vào tay, còn mất hết mặt mũi, hơn nữa còn là ở trước mặt Quân Nguyệt Như. Hắn vốn định chinh phục nữ nhân Quân Nguyệt Như này, kết quả mất mặt lớn như vậy.
Nhìn thoáng qua Quân Nguyệt Như, lại thấy kiếm của Quân Nguyệt Như đã tới tay, điều này làm cho Hoàng Nhạc Hồng càng thêm mặt mũi không ánh sáng. Hôm nay ba người lấy bảo, chỉ mình hắn thất bại.
Vẫn là Tống Bách Phong tâm tư linh hoạt, nhìn ra quẫn cảnh của Hoàng Nhạc Hồng, vội vàng nói:
– Hoang thiếu đã rất lợi hại rồi. Đối mặt với Quán Nhật Kiếm kiên trì thời gian chừng 30’. Ta trấn thủ Thánh Khí Các 30 năm, người có thể kiên trì 30’ trong vầng sáng Quán Nhật Kiếm không quá một bàn tay!
Tống Bách Phong nói xem như vãn hồi vài phần mặt mũi của Hoàng Nhạc Hồng. Tuy rằng Hoàng Nhạc Hồng biết rõ Tống Bách Phong đang ba hoa, nhưng là vẫn ngầm thừa nhận.